Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Quốc Hóa Phẩm 1981 Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

“Từ năm ngoái, hẹ trong thôn bắt đầu nhiễm bệnh, năm đó đã giảm năng suất mất ba phần. Vốn tưởng qua một mùa đông giá rét, năm nay sẽ khá hơn, ai ngờ bệnh lại tái phát.”

“Hẹ là món ăn mọi người đều ưa thích, vì sản lượng ít nên người ta không mua được rau, chúng tôi áp lực lắm. Ban đầu chúng tôi mời kỹ thuật viên của huyện, họ không tìm ra nguyên nhân. Sau đó lại mời người của thành phố, họ đưa cho một đống phương pháp nhưng cũng chẳng có tác dụng.”

“Thực sự hết cách rồi, chúng tôi mới bàn nhau dứt khoát lên tỉnh. Chúng tôi nghĩ trên này nhiều chuyên gia, chắc chắn sẽ giải quyết được. Nào ngờ...”

Bà ấy ngừng lại, thở dài một hơi thật sâu: “Chuyên gia lại nói, khắp miền Bắc nơi nào cũng có bệnh này, họ cũng đang tìm cách.”

Chu Ngư lờ mờ nhớ lại, lúc tra cứu tài liệu cô từng thấy vào đầu những năm 80, miền Bắc của Hạ Quốc quả thực đã có một đợt dịch nấm Phytophthora lan rộng, phạm vi lớn mà thời gian lại kéo dài, mãi đến khoảng năm 1985 mới dập được.

Loại nấm này bắt đầu phát bệnh từ tháng bảy hàng năm, kéo dài đến giữa cuối tháng mười mới kết thúc. Bây giờ đã là cuối tháng chín, nói thật thì họ đến hơi muộn rồi, chỉ còn lại lứa hẹ cuối cùng mà thôi.

Tuy nhiên, thời buổi này đi lại khó khăn, nghĩ cũng biết họ đã phải do dự bao nhiêu lần mới quyết tâm lên tỉnh.

Vì vậy, cô hỏi: “Chuyên gia đã đưa ra cách gì cho các dì ạ?”

Vu Tố Phân và Lưu Hiểu Đệ người cùng thôn liếc nhìn nhau. Cả thôn đều đang sầu não vì đám hẹ, nhưng chẳng ai dám ra ngoài hỏi han, họ luôn sợ nơi đất khách quê người. Chỉ có hai người họ trời không sợ đất không sợ, mang theo mấy cái bánh bao khô là lên đường.

Quan tâm ắt sẽ nhạy bén, họ cảm thấy Chu Ngư dám hỏi sâu hơn, tức là có hy vọng rồi.

Vu Tố Phân lập tức nói: “Cháu chờ một chút!”

Nói rồi, bà ấy vén áo khoác ngoài lên, để lộ chiếc áo ba lỗ trắng bên trong. Thứ này gần như là đồ lót rồi, Chu Ngư giật mình, chưa kịp thốt lên từ “đừng” thì đối phương đã lấy ra một chiếc túi vải nhỏ từ cái túi được may giấu bên trên.

Từ trong túi vải lại lấy ra một gói giấy dầu, mở ra nữa là một tờ giấy viết thư có chữ.

Vu Tố Phân cẩn thận mở tờ giấy ra, hai tay cung kính đưa cho Chu Ngư: “Đồng chí, đây là giấy chuyên gia viết cho tôi. Tôi không biết chữ, sợ làm mất nên giấu kỹ trong người, cháu xem giúp.”

Chu Ngư đón lấy bằng hai tay. Chữ viết rất rõ ràng, dùng bột hòa tan Ridomil 25% để phòng trừ, trên đó còn ghi cả cách dùng: “Pha loãng 1000 lần, liều lượng 1,5 cân mỗi mẫu.”

Vu Tố Phân vội hỏi: “Cách này có được không? Người đó nói họ cũng chỉ mới bắt đầu thử nghiệm, hiệu quả chưa chắc chắn, chỉ bảo chúng tôi về dùng thử thôi.”

Thực ra sau này người ta cũng xử lý như vậy. Chu Ngư nhắc nhở: “Cách này được ạ, nhưng nhất định phải chú ý liều lượng. Ridomil rất dễ gây hại cho cây. Dùng Fosetyl-aluminium 10% sẽ tốt hơn. Nhưng những cách này đều không thể trị tận gốc, biện pháp tốt nhất vẫn là quản lý đồng ruộng một cách khoa học.”

Chu Ngư ngay cả cách dùng thuốc cũng am tường, lúc này Vu Tố Phân đã hoàn toàn tin phục cô, vội vàng hỏi: “Quản lý như thế nào hả cháu?”

Chuyện này thực ra rất đơn giản. Đầu tiên là luân canh, loại nấm này dễ lây nhiễm cho cà chua, cà tím, hành tây và hành lá, nhưng lại khó nhiễm vào dưa chuột.

Vì vậy chỉ cần thay đổi loại cây trồng hợp lý mỗi năm là có thể cắt đứt nguồn bệnh. Thứ hai là hàng năm phải làm phẳng đất, cải tạo hệ thống thoát nước. Loại nấm này cực kỳ dễ bùng phát khi bị úng nước, phòng ngừa tốt thì thường sẽ không có vấn đề gì.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc