Chu Ngư vừa nhìn là biết cô bé đang lo gì: “Yên tâm đi, chắc chắn chị có thể kiếm lại được. Đi theo chị, sau này đều sẽ ngồi xe.”
Hai người leo lên xe, đưa ra một hào tiền, Chu Đóa cứ nhìn chằm chằm một hào tiền đó rơi vào tay Nghiêm Hoa, Nghiêm Hoa cũng bị cô nhóc chọc cho bật cười: “Ai dô, tay tôi bị đốt thủng một lỗ rồi!”
Chu Đóa lập tức đỏ bừng mặt.
Chu Ngư cười híp mắt hỏi thăm: “Chú làm ăn không tệ nhỉ.”
Nghiêm Hoa đắc ý khởi động xe kéo, tiếng xình xịch xình xịch cũng không át được giọng ông ta: “Đương nhiên, tôi tới công trường trong thành phố kéo cát, mấy đứa chỉ là tiện thể chở theo thôi, đều là kiếm tiền cả, tự mình làm sướng thật!”
Ông ta còn khá nhiều lời: “Mấy đứa vào thành phố bán đồ đúng không, bán cái gì thế, tôi biết bán ở đâu dễ, cả thành phố không có nơi nào tôi không biết.”
Chu Ngư cũng không khách sáo, đưa cho ông ta một quả cà chua: “Bán ít rau thôi ạ, chỗ nào sẽ nhiều người mua mà lại an toàn ạ?”
Nghiêm Hoa nhìn quả cà chua đó, vừa đỏ vừa to, có hình như móng ngựa, vừa nhìn là biết ăn vừa xốp vừa ngon, bèn cười nói: “Thế thì phải tới ký túc xá của xưởng hóa chất, xưởng hóa chất có tiền, cửa hàng bán lẻ cung ứng không đủ, chất lượng rau củ của cháu tốt, có thể bán được giá!”
Chu Ngư nghe lời khuyên: “Vậy đưa chúng cháu tới ký túc xá xưởng hóa chất đi ạ!”
Nghiêm Hoa lập tức đáp: “Được!”
****
Máy kéo xình xịch xình xịch nửa tiếng đồng hồ mới tới nơi, Nghiêm Hoa chỉ cho cô: “Chính là chỗ kia, ngoài ra, năm giờ chiều tôi sẽ quay về từ công ty Bách Hoá, ở ngay chỗ đó, cách đây không xa, nếu cháu muốn ngồi xe có thể tới đó đợi.”
Có lẽ nhớ tới ánh mắt của Chu Đóa, ông ta cười ha ha nói: “Vé về tôi giảm cho 20%, bốn xu là được.”
Cô đoán chuyện xe mất phanh có liên quan tới việc mình không đồng ý hóa mỹ phẩm Hoa Mỹ bị thu mua, những công ty nước ngoài muốn lũng đoạn ngành này nên thu mua rất nhiều thương hiệu, nhưng mà chẳng kinh doanh đàng hoàng cái nào.
Hóa mỹ phẩm Hoa Mỹ được Chu Ngư cực khổ gây dựng, cô vừa không muốn bán tâm huyết của mình đi, cũng không muốn dung túng bọn họ lũng đoạn thị trường Hạ Quốc.
Cô cảm thấy bọn họ đã động tay động chân.
Chỉ là không ai ngờ cô lại mạng lớn, đã như vậy rồi mà còn chưa chết, còn xuyên tới năm 81 khi chưa xuất hiện đầu tư nước ngoài, chắc chắn cô sẽ không để vụt mất thị trường tiềm năng này, sớm muốn gì cũng sẽ xử lý đám khốn đó.
Vì vậy cô cần phải khảo sát thị trường hóa mỹ phẩm bây giờ, đặc biệt là khi nguyên thân không có bất kỳ ký ức gì về phương diện này, sản phẩm dùng duy nhất chỉ có xà phòng và dầu vỏ sò.
Nhưng mà giờ còn chưa phải lúc, nhìn công ty Bách Hóa từ xa một cái, Chu Ngư dẫn Chu Đóa đi tới gần cửa hàng bán rau củ bên đường.
Đầu năm nay rau củ toàn thành phố được thống nhất do công ty rau củ thành phố bán ra, bọn họ có cửa hàng trên mọi đường phố, cũng coi như là cửa hàng bán lẻ.
Lúc này là mười một giờ sáng, đã qua giờ cao điểm buổi sáng, mười một giờ trưa, trong cửa hàng chỉ còn rau chân vịt, bí đao và cải thìa.
Khi cô bước vào, vừa hay nghe thấy một chị gái hỏi: “Không còn gì khác à? Sao lại là mấy loại này.”
Nhân viên bán hàng trả lời: “Thích mua thì mua!”
Đối phương tức điên lên: “Cậu!” Lại bị người bên cạnh kéo lại: “Chúng ta tới cửa hàng khác xem thử, nói không chừng còn có người khác bán!”
Chu Ngư ngẩng đầu lên nhìn, quả nhiên thấy bọn họ đi về phía cổng khu ở của người nhà bên cạnh, bên đó có mấy dì đang ôm giỏ đi qua đi lại, chắc chính là bọn họ.
Chu Ngư nghe thấy nhân viên bán hàng hừ một tiếng: “Đầu cơ trục lợi, cũng không sợ bị bắt!”
Chu Ngư đặt sọt xuống, bảo Chu Đóa đứng trông, còn mình thì vuốt lại nếp nhăn trên áo, đeo túi vải nhỏ đi vào hỏi một câu: “Chỗ các anh có nấm không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

