Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Trở Về, Giả Thiên Kim Không Diễn Nữa Chương 6 Em Gái Biết Mách Tội Rồi

Cài Đặt

Chương 6 Em Gái Biết Mách Tội Rồi

Bạch Thục Cầm không ngờ, người vừa bị đuổi khỏi nhà, chưa đầy một giờ, đã có thể gặp lại trong hoa viên Khương gia.

Trên mặt Bạch Thục Cầm hiện rõ vẻ kinh ngạc, nhưng chỉ một giây sau, ánh mắt bà ta đột nhiên rơi lên người phụ nữ trung niên ăn mặc như giúp việc đứng bên cạnh cô. Lập tức, bà ta liền hiểu ra mọi chuyện.

Người đàn bà này chắc là mẹ ruột của Quan Hủ Hủ.

Một người giúp việc.

Cũng đúng thôi, xuất thân từ trong núi ra thì tìm được việc gì cho ra hồn. Được làm giúp việc ở nơi thế này, đối với bà ta đã xem như có thể diện lắm rồi.

Quan Nhụy Nhụy rõ ràng cũng đoán như vậy.

Trong lòng vừa khinh bỉ vừa cười, nhưng trên mặt lại là vẻ thương hại và lo lắng.

"Chị ơi, hóa ra người nhà chị làm việc ở đây à, nhưng đây là Khương gia, chị nhớ đừng động vào thứ gì, kẻo lại gây phiền toái cho người ta thì không hay."

Quản gia đi bên cạnh nghe thấy lời này, nét mặt hơi nhăn nhó, vừa định mở miệng giải thích thì nghe Quan Hủ Hủ lạnh lùng nói:

“Không cần cô lo.”

Cô khựng lại một chút, rồi đôi mắt hạnh trong veo ấy từ phía sau lưng Quan Nhụy Nhụy chậm rãi dời sang hướng khác. Nhìn thấy bóng xám nhạt gần như dính sát sau lưng cô ta, Quan Hủ Hủ khẽ nhướng mày, rồi nói tiếp:

“Nếu tôi là cô, giờ này nên ngoan ngoãn ở nhà. Chứ không phải tùy tiện chạy lung tung ngoài này.”

Trong nhà còn có pháp khí hộ thân cô từng làm, nên những thứ âm tà tầm thường đều không dám lại gần. Nhưng ra khỏi đó rồi, thì khó nói lắm.

Bạch Thục Cầm thấy cô rời nhà mình, nhận mỗi một người giúp việc làm mẹ ruột mà thái độ vẫn cứng rắn như vậy, suýt thì tức đến méo cả mặt. Nhưng nghĩ đến quản gia nhà họ Khương đang đứng bên cạnh, bà ta chỉ có thể nuốt giận xuống, rồi quay sang khuyên Quan Nhụy Nhụy:

“Nhụy Nhụy, con tính tình tốt, nhưng cũng phải biết phân biệt người tốt kẻ xấu, kẻ vô ơn bạc nghĩa, khuyên nó cũng vô ích.”

Nói rồi lại quay sang quản gia, giải thích trong vô vọng,

“Thật ngại quá… Đây là đứa bé mà nhà tôi từng nhận nuôi. Không ngờ nuôi nấng bao năm cực khổ, vậy mà vừa tìm được bố mẹ ruột liền trở mặt không nhận ai nữa. Aiz… Con bé trước giờ vốn chả ra gì, cái gì cũng vụng về hấp tấp. Ở nhà tôi còn được bao dung, chứ sang nhà người ta rồi không biết sẽ lại gây ra chuyện gì đây.”

Bạch Thục Cầm làm ra vẻ lo lắng lắm, nhưng ý tứ trong lời nói thì gần như đã nói trắng ra rằng: Khương gia giữ một đứa như thế trong nhà, biết đâu lại rước họa vào người.

Quản gia nghe vậy thì thầm giật mình.

Chẳng lẽ Quan thái thái này không biết người đang đứng trước mặt đây chính là đại tiểu thư nhà họ Khương mà chúng tôi vất vả lắm mới tìm về được sao?

Trước mặt một quản gia như ông mà bà ta còn dám bôi nhọ đại tiểu thư như vậy… chẳng biết trước kia tiểu thư đã phải sống những ngày tháng thế nào ở nhà họ Quan.

Vốn dĩ vì nhà họ Quan đã nuôi dưỡng tiểu thư bao năm nên ông còn xem họ như thượng khách mà tiếp đãi. Nhưng chỉ trong chốc lát, thái độ của quản gia đã lạnh xuống thấy rõ.

Người phụ nữ giúp việc bên cạnh, từ lúc Bạch Thục Cầm và Quan Nhụy Nhụy bước tới, vẫn đứng yên một bên không nói lời nào. Dù sao Khương gia nhiều quy củ, người làm bình thường sẽ không tùy tiện lên tiếng với khách của chủ nhân.

Chỉ là… những lời vị khách kia nói, sao càng nghe bà càng thấy không đúng lắm nhỉ?

Những lời bà ta nói lúc nãy… hình như là đang nhằm vào vị đại tiểu thư Khương gia vừa được tìm về này thì phải.

Aiz cái này……

Quản gia nhìn thái độ này cũng không nhịn được mở miệng, “Quan thái thái, Quan tiểu thư, các người…”

Lời vừa thốt ra, thì một giọng nói khác đã vang lên.

"Sao vậy?"

Đó chính là Khương Hoài sau khi gọi điện xong đã tìm tới. Thấy bên cạnh Quan Hủ Hủ đứng mấy người lạ mặt, bước chân anh theo bản năng nhanh hơn, chỉ vài bước đã tiến thẳng đến trước mặt mọi người.

Vừa trông thấy Khương Hoài, mắt Quan Nhụy Nhụy đã sáng rực lên.

Bạch Thục Cầm cũng nhìn chàng trai trẻ trước mặt, ánh mắt lướt qua đồng hồ hiệu trên tay đối phương và khuy măng sét giá trị hàng ngàn vạn, âm thầm đoán đây là vị thiếu gia nào của Khương gia.

Quản gia thấy Khương Hoài, sắc mặt hơi nghiêm, định đáp lại, nhưng phát hiện thiếu gia hỏi đại tiểu thư, liền mím môi không nói gì.

Quan Hủ Hủ cũng không biết là vì chuyện Khương Hoài đứng ra bảo vệ mình lúc trước hay vì lý do nào khác, mà khi nghe anh hỏi như vậy, cô lại chẳng hiểu sao bỗng mách tội.

"Ồ, bọn họ vừa mới nói xấu em."

Một câu thôi, ngắn gọn mà sắc bén, khiến bầu không khí bỗng chốc rơi vào một sự im lặng quái dị.

Bình tĩnh lại được một chút, Bạch Thục Cầm liền hét lên the thé: “Con nha đầu chết tiệt này mày nói bậy bạ gì đó?!”

Vừa nói vừa giơ tay định đánh Quan Hủ Hủ.

Khương Hoài ban đầu còn thấy mới lạ khi em gái mình “mách lẻo” với anh, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy động tác của Bạch Thục Cầm, ý cười trên môi anh lập tức tắt lạnh.

Nhưng chưa đợi anh có động tác gì, cô em gái đáng thương kia đã nhanh chóng giơ tay, chuẩn xác nắm chặt lấy cổ tay mà Bạch Thục Cầm vừa đưa lên.

Động tác đột ngột của cô, không chỉ khiến anh ngạc nhiên, rõ ràng Bạch Thục Cầm cũng sững sờ, như không ngờ cô còn dám phản kháng, bản năng muốn rút tay lại.

Không ngờ Quan Hủ Hủ nhìn như nắm nhẹ, nhưng lực trên tay lại không hề nương tay, Bạch Thục Cầm nhất thời cũng không giật ra được.

Quan Hủ Hủ vừa nắm tay bà ta, vừa lạnh lùng nhìn Bạch Thục Cầm,

“Đừng quên, tôi không còn là con gái Quan gia, không cần phải chịu bà đánh nữa.”

Nói rồi, cô thẳng tay buông ra, Bạch Thục Cầm vốn đang vùng vẫy vì cô đột ngột buông tay, nên loạng choạng ngã về phía sau.

“Mẹ!”

Quan Nhụy Nhụy kinh hãi kêu lên, vội vã đưa tay đỡ lấy Bạch Thục Cầm suýt ngã nhào, quay đầu nhìn Quan Hủ Hủ, trên mặt đầy vẻ không thể tin nổi,

“Chị, dù thế nào đi nữa, mẹ cũng là người đã nuôi lớn chị, sao chị lại có thể động thủ với mẹ chỉ vì một câu nói không hợp ý? Chị... chị thật quá đáng!”

Đến nước này rồi mà Quan Nhụy Nhụy vẫn không quên tiếp tục bôi xấu Quan Hủ Hủ.

Dù sao thì một người dám ra tay với chính người mẹ nuôi đã nuôi lớn mình, thì ai mà tin được nhân phẩm của cô ta chứ.

Quan Hủ Hủ thật sự đã chán ngấy mấy màn diễn giả tạo của Quan Nhụy Nhụy, mắt liếc lên, không khách khí đáp trả lại,

“Con mắt nào của cô thấy tôi động thủ với bà ta? Mắt cô mù cũng đừng tưởng ai cũng mù giống cô.”

Khương Hoài đứng bên cạnh nghe vậy, trong mắt đầy ắp ý cười mới mẻ.

Hoá ra trước giờ nhìn em gái dịu dàng ngoan ngoãn dễ bắt nạt như thế, không ngờ đến lúc đáp trả người ta thì chẳng hề kiêng nể chút nào.

Tốt lắm, đúng là con gái Khương gia.

Bên này Khương Hoài còn đang hứng thú nghe, thì Bạch Thục Cầm đã tức đỏ mặt vì Quan Hủ Hủ dám chống trả bà. Bà ta nuôi nó lớn như thế, bà muốn đánh thì nó phải đứng im cho bà đánh mới đúng!

Kết quả, cô ta không chỉ dám phản kháng, còn dám mắng cả Nhụy Nhụy. Bạch Thục Cầm lập tức quên luôn đây là địa bàn Khương gia, hất Quan Nhụy Nhụy sang một bên rồi lao thẳng về phía Quan Hủ Hủ.

“Con nha đầu chết tiệt! Đồ mất dạy—!”

Quan Hủ Hủ mặt không đổi sắc, lùi nửa bước định ra tay, nhưng còn chưa kịp động, một bóng người đã nhanh hơn cô một bước, đứng chắn ngay trước mặt cô.

Bờ lưng người đàn ông rộng lớn và thẳng tắp, mang theo cảm giác an toàn vững chãi khiến người ta không tự chủ được mà thở ra nhẹ nhõm.

Ý cười nơi đôi mắt anh lúc nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là khí thế lạnh lẽo đến nghẹt thở, đáng sợ đến mức khiến cả không gian đông cứng lại.

“Đây là Khương gia — không phải nơi để bất cứ ai muốn làm gì thì làm.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc