Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khương Gia.
Nằm ngay trung tâm thành phố Hải Thị, Khu Ngân Giang số 1 là khu dân cư cao cấp bậc nhất toàn thành phố.
Rõ ràng nằm trên khu đất đắt đỏ tấc đất tấc vàng, vậy mà tỷ lệ cây xanh trong biệt thự lại cao tới 80%. Ngoài hồ nhân tạo được đào riêng, còn có cả núi giả và hoa viên được đổ không ít tiền để thiết kế xây dựng.
Đội ngũ an ninh của khu biệt thự đều là những đặc công xuất ngũ, muốn xem nhà hay mua nhà đều phải qua kiểm tra tư cách tài sản. Bởi nơi này chính là nơi tụ hội của các gia tộc giàu có bậc nhất toàn Hải Thị.
Quan Hủ Hủ biết chỗ này.
Quan Bảo Thành từng ao ước có được một căn nhà ở đây.
Bởi chỉ cần sống ở đây, đồng nghĩa với việc trở thành hàng xóm của giới thượng lưu, và cũng có nghĩa bản thân đã là một trong những người đứng đầu tầng lớp ấy.
Đoàn xe Maybach không bị cản trở tiến vào cổng khu biệt thự, đi qua bãi cỏ rộng lớn, cuối cùng dừng lại trước một khu biệt thự trang viên bốn tầng.
Khương Hoài dắt Quan Hủ Hủ xuống xe, Trữ Bắc Hạc vẫn ngồi yên.
Khi người khác đoàn tụ gia đình, dù có thân thiết đến đâu cũng không nên đến quấy rầy, đó là phép tắc.
Khương Hoài vẫy tay, liền thấy mười hai chiếc Maybach lại khởi động, đi hướng về phía biệt thự sâu hơn.
“Trữ gia ở ngay phía trước. Khi nào có dịp, anh sẽ đưa em tới chào hỏi chính thức.”
Khương Hoài giải thích xong, liền dẫn Quan Hủ Hủ đi vào trong.
Hoa viên biệt thự kiến trúc kiểu Âu, tự mang một vẻ xa hoa, tráng lệ.
Đi xuyên qua hoa viên rồi bước vào cửa chính biệt thự, vòng qua tiền sảnh, tiến vào phòng khách, Quan Hủ Hủ liền đối mặt với một đám người nhà họ Khương đông nghịt đang ngồi kín trong phòng.
Trên đường đến, Khương Hoài đã giới thiệu sơ qua với cô.
Quả như Quan Hủ Hủ đã đoán trước, Khương Gia chính là một trong Tứ Đại Gia Tộc của Hải Thị, tổng cộng có 4 phòng, 3 trai 1 gái, mỗi người đều có gia đình riêng.
Do vấn đề sức khỏe, lão gia tử đã lui về ở ẩn từ năm kia, và Tập đoàn Khương Hải được giao lại cho con cả, Khương Vũ Thành.
Nhị thúc Khương Vũ Minh khi còn trẻ là ca sĩ đỉnh lưu nổi tiếng trong nước, sau đó tự mở công ty giải trí, giờ cũng là đại lão số một số hai trong giới.
Tam thúc Khương Vũ Đồng làm Phó Tổng trong Tập Đoàn Khương Hải, phụ trách riêng nhiều ngành công nghiệp trọng điểm của tập đoàn.
Cô cô Khương Ngọc Tâm cũng là kiểu nữ cường nhân, tự mình tạo dựng một thương hiệu quốc tế hàng đầu, ảnh hưởng trong giới thời trang vô cùng lớn.
Còn về đám hậu bối, có lẽ do dương khí nhà họ Khương quá vượng nên cả bốn phòng đều sinh toàn cháu trai, chỉ trừ cô con gái út của phòng hai và một người nữa là Lộ Tuyết Khê — cô gái được nhà mẹ đẻ của Khương lão phu nhân gửi sang nhà họ Khương nuôi dưỡng.
Nhìn lại trước mắt, rõ ràng mấy nhánh của Khương gia đều đã gần như đầy đủ.
Khi thấy Quan Hủ Hủ cùng Khương Hoài bước vào, mọi người đồng loạt ngẩng đầu. Ánh mắt họ nhìn cô — có dò xét, có hiếu kỳ, có khinh thường, và… cả sự bất mãn được che giấu sau gương mặt lạnh.
“Ông nội.” Khương Hoài vẫn giữ thái độ bình thường, bước chân dài tiến về phía trung tâm sofa, gọi một tiếng, đồng thời giới thiệu, “Đây là Hủ Hủ.”
Rồi lại ra hiệu cho Quan Hủ Hủ,
“Hủ Hủ, gọi ông đi.”
Quan Hủ Hủ nhìn về phía ông lão ngồi ngay ngắn ở chính giữa, mỉm cười nhìn cô.
Cô không quá giỏi về tướng số, dù trước mắt là ông lão cười tươi, nhưng ông có sống mày cao rộng, mắt sâu, thuộc tuýp người rất có chủ kiến.
Nói cách khác, đây là người quen ra lệnh.
“Ông nội.” Quan Hủ Hủ gọi một cách thành thật.
Ông lão gật đầu, ân cần nói: “Tốt, về rồi là tốt, từ nay về sau, con chính là đại tiểu thư của Khương Gia, không ai được phép bắt nạt con.”
Khương Hoài lại quay sang Khương Vũ Thành đang ngồi bên cạnh Khương Lão Gia, giới thiệu, “Đây là ba.”
Quan Hủ Hủ nhìn theo ánh mắt, so với gương mặt hiền hòa của ông lão, Khương Vũ Thành lại cho người ta thấy cảm giác lạnh lùng hơn, nhất là khi nghiêng mặt, những góc cạnh sắc nét toát lên sự cứng rắn, các đường nét rõ ràng, thoáng thấy được dung mạo anh tuấn của đối phương khi còn trẻ.
Nếp nhăn thời gian in hằn trên gương mặt ông, không hề lộ dấu hiệu già nua, trái lại còn toát lên sức hút của một người đàn ông trưởng thành.
Là kiểu người khác hẳn so với Quan Bảo Thành.
Quan Hủ Hủ há miệng, gọi nhỏ: “Ba.”
Từ khóe môi mỏng của Khương Vũ Thành, vì tiếng gọi ba ấy mà hơi căng lên, khi nhìn Quan Hủ Hủ, cả khuôn mặt không lộ nhiều cảm xúc, mãi một lúc lâu, mới đáp lại bằng giọng trầm:
“Ừ.”
Khương Hoài lại dẫn cô đi gặp từng trưởng bối khác trong gia tộc Khương gia.
Bởi vì Quan Hủ Hủ được tìm về đột ngột, ngoài vài người ở xa chưa kịp về, những người khác trong gia tộc đều bị Khương lão gia tử triệu tập về.
Khương lão gia tử giữ tư tưởng khá cổ hủ trong chuyện gia tộc, coi trọng quan niệm “cha mẹ còn thì không được chia nhà”. Trừ cô con gái thứ tư đã lấy chồng, ba phòng còn lại đều cùng sống trong toà biệt thự bốn tầng này.
“Hủ Hủ vừa về chắc mệt lắm, tôi đã sai người dọn phòng cho con rồi, con xem có thích không, nếu không thích chỗ nào cứ nói với tôi.”
Người phụ nữ tự xưng là Nhị thẩm tiến lên, thân mật khoác tay Quan Hủ Hủ, trong mắt đầy thương yêu và trìu mến, không biết còn tưởng bà là mẹ của Quan Hủ Hủ.
Người phụ nữ tên là Diêu Lâm, trạc khoảng bốn mươi tuổi, nhưng cả vóc dáng lẫn làn da đều được chăm chút cực kỳ tốt. Nhìn thoáng qua đã toát lên dáng vẻ của một quý phu nhân danh môn.
Chỉ là vẻ đau lòng lúc này, đặt lên gương mặt vốn đầy hư vinh và cố chấp của bà ta, rơi vào mắt Quan Hủ Hủ lại trở nên vô cùng chướng tai gai mắt, chẳng hề ăn khớp chút nào.
Quan Hủ Hủ lễ phép cảm ơn, đang định kín đáo rút cánh tay mình về thì bên cạnh bỗng nhảy ra một thiếu niên chừng mười ba, mười bốn tuổi. Vừa mở miệng, cậu ta đã nói:
"Nhị thẩm, thẩm chuẩn bị cho cô ta phòng khác đi. Phòng đấy trước là phòng búp bê của chị Tuyết Khê mà thẩm đưa cho cô ta, giờ búp bê của chị ấy cũng chẳng có chỗ để.”
Thiếu niên ấy là con út của phòng ba, tên Khương Tố, và trong cả nhà họ Khương thì cậu chính là đứa bốc đồng nhất.
Cô gái ngồi giữa mấy người nhỏ tuổi hơn không biết từ lúc nào đã đứng dậy, khuôn mặt thanh tú như ngọc có chút hối lỗi,
"Tiểu Tố, đừng nói nữa."
Đây chính là Lộ Tuyết Khê, người mà thiếu niên nhắc đến.
Lộ Tuyết Khê là cháu gái bên nhà mẹ đẻ của Khương lão phu nhân. Năm xưa vì Quan Hủ Hủ bị thất lạc, để an ủi lòng con trai cả, đồng thời cũng để cân bằng tình trạng dương thịnh âm suy trong nhà họ Khương, lão phu nhân đã đặc biệt đưa Lộ Tuyết Khê từ nhà mẹ đẻ về nhận nuôi. Từ năm ba tuổi, cô ta đã được nuôi dưỡng tại Khương gia, lớn lên cùng đám anh em họ.
Chỉ thấy cô ta lại quay sang Quan Hủ Hủ, dịu giọng nói: “Hủ Hủ em đừng trách nó, Tiểu Tố không có ác ý đâu. Nó chỉ là không muốn thấy chị chịu ấm ức. Căn phòng đó đúng là phải đưa cho em.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






