Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Trở Về, Giả Thiên Kim Không Diễn Nữa Chương 27 Tệ Đến Không Thể Tệ Hơn

Cài Đặt

Chương 27 Tệ Đến Không Thể Tệ Hơn

Biệt Thự Khương gia.

Sau khi tiễn vợ chồng Tống gia đi, Khương tam thẩm cũng nhắc đến dạ tiệc tối mai vốn đã chuẩn bị từ trước.

Bữa tiệc này được đặc biệt sắp xếp để đón Hủ Hủ về nhà, đồng thời chính thức giới thiệu cô ấy với mọi người trong giới.

Kết quả người thì lại chạy mất, dạ tiệc ngày mai cũng không biết còn tổ chức được hay không.

Mấy người đều lặng lẽ nhìn về phía Khương lão gia tử, muốn ông đưa ra quyết định.

Khương lão gia tử chỉ hơi nheo mắt, rồi mở miệng,

“Dạ tiệc vẫn như cũ.”

Ông lại nhìn đám Khương Tố, “Mấy đứa, ngày mai tự mình đến đón em gái về. Nếu không dỗ được Hủ Hủ, mấy đứa cũng khỏi cần về nữa.”

Nghe câu này, mấy người Khương Tố đều đồng loạt trợn mắt, không dám tin ông nội lại có thể nói như vậy.

Chẳng lẽ Quan Hủ Hủ, một đứa cháu gái mới gặp vài lần, lại quan trọng hơn cả ba đứa cháu trai lớn của họ sao?

Hơn nữa, không tính Khương Tố, Khương Hàn bằng tuổi Quan Hủ Hủ, Khương Trừng còn lớn hơn Quan Hủ Hủ, bảo họ đi xin lỗi Quan Hủ Hủ, chẳng phải quá mất mặt sao?

Cho đến bây giờ, họ vẫn không cảm thấy mình đã làm chuyện gì sai.

Người một nhà, chỉ nói vài câu mà giận dỗi bỏ đi, không phải cô ấy làm quá lên thì là gì.

Khi đó, Hủ Hủ chắc chắn đã rất thất vọng về ông.

Những năm qua, ông chỉ chuyên tâm làm việc, thêm vào đó Khương Hoài từ nhỏ tới lớn luôn khiến ông yên tâm, gần như chẳng có lúc nào để ông phải bận lòng. Vì vậy khi Hủ Hủ về nhà, ông cũng không đặc biệt sắp xếp gì cho cô.

Đến khi Khương Hoài nhắc, ông mới nhận ra, hóa ra mình chẳng biết cách nuôi con.

Lần này, ông nhất định phải bù đắp thật tốt.

May mà bề ngoài Khương Vũ Thành trông nghiêm nghị, lạnh lùng, nhưng tính tình không hề bảo thủ, ông không nghĩ rằng làm trưởng bối thì không cần xin lỗi con trẻ.

Trong mắt ông, đã làm sai thì phải nhận sai, rồi cố gắng bù đắp.

Huống hồ đó là đứa con gái mà ông đã nợ suốt 18 năm.

Vậy nên, ngày hôm sau, vừa thức dậy, Quan Hủ Hủ đã thấy ngoài cửa có bốn người đứng đó, ai cũng cao lớn, đứng ngay ngắn như bốn ngọn núi chắn trước cửa nhà cô.

Cũng chỉ đến lúc này, cô mới chợt hiểu, sao đêm qua Khương Hoài lại đột nhiên đưa cô về phòng trọ.

Thì ra anh đã biết họ sẽ đến từ trước.

“Hủ Hủ, con… con thật sự ở đây sao?”

Khi Khương Vũ Thành nhận địa chỉ từ Khương Hoài, ông còn không dám tin.

Ban đầu ông cứ tưởng dù Khương Hoài có để Quan Hủ Hủ rời đi thì cũng sẽ sắp xếp nơi ở đàng hoàng cho cô, vậy mà Hủ Hủ lại chọn sống ở chỗ này?

Quan Hủ Hủ liếc nhìn Khương Vũ Thành và ba người phía sau với ánh mắt phức tạp, mím môi, chỉ lặng lẽ nhường cửa.

“Vào đi.”

Phòng khách nhà Quan Hủ Hủ không lớn, bốn người đàn ông vừa bước vào liền khiến căn phòng như chật kín. Ba người nhà Khương Tố lập tức có vẻ mặt càng phức tạp hơn.

Khu chung cư Hủ Hủ thuê thuộc loại trung cấp, đa phần là sinh viên mới ra trường và nhân viên văn phòng. Môi trường không tệ nhưng không thể gọi là tốt.

Nhưng trong mắt người bình thường là vậy, còn trong mắt mấy thiếu gia như Khương Tố thì tệ đến mức không thể tệ hơn.

Phòng khách còn nhỏ hơn cả phòng ngủ nhà họ.

Quan Hủ Hủ sao lại sống ở chỗ này?

“Cô… cô có thể tạm thời tìm chỗ ở, nhưng cũng không cần tìm nơi tồi tàn thế này chứ, nhà cô đâu phải không có tiền…” Khương Hàn cau mày, khẳng định đây là trò Quan Hủ Hủ bày ra.

Muốn lừa họ để họ thấy có lỗi, không đời nào.

Quan Hủ Hủ chỉ liếc hắn một cái rồi không thèm để ý. Khương Hàn còn định nói thêm thì bỗng thấy một cái chuồng thú cưng ở góc phòng, một con hồ ly trắng mập mạp nhảy ra, lao thẳng đến trước mặt Quan Hủ Hủ.

Lúc này họ mới để ý đến chuồng thú cưng và đồ chơi ở góc phòng khách, nhìn dấu vết sử dụng thì rõ ràng căn nhà này đã ở một thời gian rồi.

Mấy người vẫn chưa hiểu, đây chính là nơi Quan Hủ Hủ sống.

Tính Khương Tố thẳng, không nhịn được nói,

“Trước giờ chẳng phải cô vẫn ở Quan gia sao? Sao giờ lại một mình đi thuê nhà? Họ đuổi cô đi à?”

Trong giọng Khương Tố rõ ràng mang theo tức giận.

Dù cậu đúng là không ưa gì cô chị họ từ trên trời rơi xuống này trở về nhà, nhưng cậu không ưa thì là chuyện của cậu, dù sao cô ấy cũng là đại tiểu thư nhà họ Khương, là tiểu thư Khương gia, đến lượt người ngoài mà dám làm nhục sao.

Mặt Khương Hàn và Khương Trừng cũng hơi khó coi.

Cảm giác Quan gia làm vậy chẳng khác nào tát thẳng vào mặt Khương gia.

Quan Hủ Hủ chỉ thấy ba người kia thay đổi thái độ một cách khó hiểu.

Hôm qua còn chê bai cô hết cái này đến cái nọ, giờ lại ra vẻ bênh vực, là sao?

“Quan gia không cho nuôi thú cưng, nên tôi thuê chỗ này để nuôi hồ ly.”

Ba chữ cuối cô cố ý nói chậm, mắt vẫn nhìn chằm chằm ba người Khương Tố.

Ba người Khương Tố lập tức nhớ lại chuyện sáng hôm qua họ chỉ tay vào cô, không cho cô nuôi hồ ly trong nhà, nên sắc mặt bỗng trở nên khó tả.

Khương Vũ Thành cũng nghe Khương Hoài nói chuyện Hủ Hủ muốn nuôi hồ ly trong nhà, liền nói: “Khương Hoài đã chuẩn bị chỗ cho thú cưng rồi, con có thể nuôi trong nhà. Ba đảm bảo sẽ không ai có ý kiến gì.”

“Không cần, nó ở đây cũng được.” Quan Hủ Hủ nói rồi dừng lại, giọng lạnh đi: “Nó quen rồi.”

Nó, nói là tiểu hồ ly, lại giống như đang nói chính mình.

Khương Vũ Thành chỉ thấy tim mình đau nhói.

Từng tận mắt thấy bộ mặt thật của Bạch Thục Cầm, ông đã sớm đoán được Hủ Hủ ở Quan gia không hề tốt đẹp như người ta nghĩ.

Họ cứ cho rằng Quan gia cũng là nhà giàu, nên lầm tưởng Hủ Hủ được nuông chiều mà quên mất Hủ Hủ không phải con ruột Quan gia.

Đứa trẻ không phải con mình, Quan gia sao có thể thật lòng thương yêu.

Nghĩ đến đây, Khương Vũ Thành càng hối hận vì lời nói hôm qua,

“Hủ Hủ, chuyện hôm qua là lỗi của ba, ba xin lỗi con. Con có thể tha thứ cho ba không?”

Quan Hủ Hủ nghe vậy hơi sững lại.

Cô đoán Khương Hoài đưa họ đến nhà trọ là để cô kể khổ. Cô vốn không phải kiểu người chịu tủi nhục, nhưng cô… còn chưa bắt đầu kể khổ.

Sao lại đã xin lỗi chứ

Thấy Khương Vũ Thành, người ở bên ngoài luôn hô mưa gọi gió, lúc này lại không hề do dự mà cúi đầu trước mình, trong lòng Quan Hủ Hủ thật sự không dễ chịu.

Mọi người đều cho rằng lời cô nói hôm qua chỉ là lời giận dỗi, nhưng cô biết, cô thực sự nghĩ thế.

Tựa như khẽ thở dài không tiếng động, Quan Hủ Hủ chỉ nói, “Con chưa từng giận ba, càng không nói đến chuyện tha thứ. Ba không cần xin lỗi con.”

Dừng lại một chút, cô lại bổ sung, “Con đã trưởng thành, vốn có thể tự mình sống độc lập, ba không cần lo cho con. Ra ngoài ở chỉ là vì con muốn ra ngoài ở.”

Ý tứ trong lời nói của cô là: cô sẽ không quay về.

Khương Vũ Thành nghe vậy hơi nhíu mày, còn định mở miệng thì bên cạnh đã nghe Khương Hàn lí nhí lên tiếng.

“Vậy nói như thế thì tôi cũng trưởng thành rồi, chẳng lẽ tôi không ra ngoài ở là vì tôi không muốn sao? Là do nhà không cho đấy chứ.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc