Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Trở Về, Giả Thiên Kim Không Diễn Nữa Chương 25 Một Kẻ Ngốc Sống Cũng Vô Dụng

Cài Đặt

Chương 25 Một Kẻ Ngốc Sống Cũng Vô Dụng

Đừng nói Bùi phu nhân chưa từng thấy Tống phu nhân như vậy, ngay cả Tống Vĩnh Minh và Tống Dụ Lễ cũng chưa từng nhìn thấy vợ và mẹ mình như thế.

Tống phu nhân ngày thường luôn là hình ảnh của một quý bà trí thức, tao nhã, dù có ai làm bà không vui, bà cũng tuyệt đối không tranh cãi.

Nhưng lúc này, tóc tai rối bời, áo quần và trang sức đều lệch lạc, cả người bà như một con sư tử mẹ bị chọc giận, khiến ai cũng không dám tới gần.

Tống Vũ Lê bị mẹ dọa sợ, quên cả trò chơi ma pháp, bật khóc lớn.

“Oa oa! Mẹ ơi! Mẹ ơi!”

Cũng chính tiếng khóc ấy như kéo lý trí Tống phu nhân trở lại, bà vội buông Bùi phu nhân ra, quay người, loạng choạng trở về bên Tiểu Lê Nhi, nhào đến ôm con gái, run rẩy dỗ dành,

“Lê nhi đừng khóc… Lê nhi ngoan, đừng khóc…”

“Oa oa, mẹ đừng đánh nhau nữa…”

“Mẹ không đánh nữa… mẹ sai rồi…đều là mẹ sai, mẹ không bảo vệ được con…”

Nói dứt lời, nước mắt lại không kìm được rơi xuống, ôm lấy Tiểu Lê Nhi khóc nức nở.

Tống Vĩnh Minh và Tống Dụ Lễ nhìn hai mẹ con ôm nhau khóc, không khỏi cay xè mắt, trong lòng như bị thứ gì đó chặn lại, khó chịu vô cùng, nhìn về phía Bùi phu nhân, ánh mắt đều mang theo vẻ lạnh lẽo thấu xương.

Bùi phu nhân bị đánh đến choáng váng, một bên mặt đã nhanh chóng sưng đỏ, mãi mới lấy lại tinh thần. Nhìn hai mẹ con ôm nhau khóc, bà ta càng thêm tức giận.

Bà ta bị đánh còn chưa khóc kìa!

Các người có tư cách gì mà khóc?!

Đúng lúc này, Bùi lão thái thái và chồng Bùi phu nhân vội vã chạy về, vừa bước vào đã thấy cảnh tượng hỗn loạn ấy, lập tức nổi trận lôi đình.

“Mấy người Tống gia đây là muốn làm gì?! Báo cảnh sát! Tôi phải báo cảnh sát!”

Tống Vĩnh Minh vừa rồi thấy không nên động thủ với phụ nữ. Giờ thấy Bùi tổng, ông chỉ lạnh mặt bước lên, “Cứ báo đi. Cùng lắm tôi bồi thường ít tiền cho bà ta. Nhưng Bùi gia các người dùng tà thuật hại con gái tôi, Tống gia cho dù dốc hết quan hệ cũng sẽ khiến các người trả giá.”

Nghe Tống Vĩnh Minh nói chuyện tà thuật với vẻ chắc chắn như vậy, Bùi Quốc Đống giật mình, theo phản xạ nhìn sang vợ. Chỉ thấy Bùi phu nhân khóc lóc thê thảm, mặt mũi sưng vêu, nghẹn ngào,

“Họ đốt… đốt khế ước rồi… huhuhu, Hạo Hạo của em…”

Nghe nói Tống gia không chỉ tra được chân tướng, thậm chí còn tìm ra cả khế ước mượn mệnh để đốt, Bùi Quốc Đống như sụp đổ ngay tức khắc, còn Bùi lão thái thái thì trợn tròn mắt, giống như trời sập ngay trước mặt, trước tiên liền mắng Bùi phu nhân,

“Đồ vô dụng! Một tờ giấy cũng không giữ nổi!”

Rồi lại bắt đầu gào khóc om sòm: “Sao các người có thể đốt mệnh thư của Hạo Hạo nhà ta! Đó là mạng của Hạo Hạo nhà ta! Tống gia các người đúng là độc ác quá rồi, oa oa…”

Tống Vĩnh Minh mấy người thật không ngờ loại người bị vạch trần ngay trước mặt mà còn có thể giở trò vu oan ngược đời như vậy, lập tức tức đến mức cơ mặt giật giật, vừa định mở miệng thì thấy Tống lão thái thái không biết từ đâu đến, há miệng phụt một tiếng nhổ thẳng vào mặt bà lão bên kia,

“Ta phì! Rõ ràng là nhà các bà tính kế cháu gái tôi, vậy mà còn dám đảo ngược nói nhà tôi độc ác, cái đồ bà già kia, lòng dạ độc ác chính là nói bà đấy!”

Bùi lão thái thái ưỡn ngực, trên mặt không hề có chút hối lỗi,

“Dù sao cháu gái nhà bà cũng là đồ ngốc, một đứa ngốc sống để làm gì, chẳng bằng đem hết tuổi thọ cho cháu ngoan của tôi. Cháu ngoan nhà tôi thông minh như thế, sao lại đột nhiên sống chẳng được bao lâu nữa…”

Cái gì mà con gái bà ngốc thì sống cũng vô dụng, con gái bà ngốc thì đáng lẽ phải chết sớm sao?

Còn nói chỉ cần năm mươi năm là được, người bình thường cả đời nhiều lắm cũng chỉ có hai lần năm mươi năm, chỉ vì chút tình cảm từng chơi cùng nhau mà lại muốn năm mươi năm thọ mệnh của con gái bà, bà ta dựa vào cái gì để mở miệng như thế chứ.

Tống phu nhân hận không thể tát thêm bà ta 50 cái nữa.

Thế mà lúc này bà lại không rảnh tay để mà đáp trả.

Vì vậy ngay khi Bùi phu nhân mở miệng, bà đã lập tức đưa tay bịt chặt tai con gái mình.

Nhưng bà không rảnh tay, còn Tống Dụ Lễ thì rảnh. Lúc này anh ta cũng chẳng buồn để ý đến cái quy tắc đàn ông không được động tay với phụ nữ, tiến lên túm lấy Bùi phu nhân, kéo thẳng bà ta ra khỏi tầm mắt em gái mình.

Loại mặt mũi này, để em gái anh nhìn thấy chỉ tổ gặp ác mộng!

May mà khế ước mượn mệnh đã bị đốt rồi, người nhà Tống gia cũng chẳng muốn ở lại nhìn bộ mặt ghê tởm của Bùi gia nữa, bảo vệ Tống gia lập tức hộ tống mọi người rời đi.

Chỉ là trước khi rời đi, Quan Hủ Hủ cố ý đi ở phía sau cùng, quay đầu, mỉm cười nhẹ với đám người Bùi gia đang mang vẻ oán độc căm hận.

“Dùng tà thuật hại người, kẻ thi pháp chắc chắn không thoát được phản phệ, còn các người là chủ mưu cũng chẳng chạy được. Ba năm tới, nhà họ Bùi sẽ mất sạch vận thế, xui xẻo bám thân.”

Nói xong, cô cũng chẳng buồn để ý sắc mặt khó coi của người Bùi gia, tự mình bổ sung một câu: “Đây là lời tặng thêm, không thu phí.”

Khương Hoài đứng cạnh thấy dáng vẻ nghiêm túc ấy của em gái nói câu cuối cùng, không nhịn được muốn cười.

Em gái anh không chỉ có bản lĩnh thật,

mà hình như… còn rất ham kiếm tiền.

Khương Hoài liền yên tâm.

Tiền, Khương gia không thiếu!

……

Cả đoàn người lại rầm rộ quay về Tống gia. Vừa vào cửa, Tiểu Lê như mất hết tinh thần, mềm nhũn dựa vào lòng Tống phu nhân, rầu rĩ nói: “Mẹ ơi… Tiểu Lê đói…”

Thấy tinh thần Tiểu Lê Nhi không tốt, người nhà Tống gia lập tức lo lắng, hỏi: “Khương đại sư, Tiểu Lê Nhi có phải vẫn còn vấn đề gì không?”

Quan Hủ Hủ nói: “Đừng lo, chỉ là chút di chứng sau khi trộm mệnh, không nghiêm trọng. Bổ sung chút năng lượng, ban ngày cho cô bé tắm nắng nhiều hơn là được.”

Nghe nói người không sao, người nhà Tống lập tức thở phào một hơi. Giờ phút này, bọn họ đã hoàn toàn tin tưởng Quan Hủ Hủ, cô nói không sao thì chắc chắn là không sao.

Vừa định lộ ra chút ý cười nhẹ nhõm, thì ngay giây sau đã nghe Quan Hủ Hủ nói tiếp:

“Cô ấy cần nghỉ ngơi hai ngày để hồi phục tinh thần, đợi thêm vài ngày nữa, tôi sẽ đến giúp cô ấy đổi lại phần trí tuệ đã mất.”

Cô nói ra nhẹ như không, nhưng người nhà Tống gia lập tức cứng đờ, như thể không dám tin vào điều mình vừa nghe.

“Khương… Khương đại sư, ý cô nói đổi trí là sao, chẳng lẽ là nói… Tiểu Lê nhà tôi…”

Tống Vĩnh Minh, một thương nhân tung hoành trên thương trường, lúc này lại căng thẳng đến mức nói năng lắp bắp.

Quan Hủ Hủ liếc nhìn Tống phu nhân đang đứng bên cạnh cũng sững sờ không kém, rồi chỉ chớp chớp mắt.

“Tôi nhớ là trước đó tôi đã nói với Tống phu nhân rồi…”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc