Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đèn vừa lên.
Trong biệt thự Khương gia, đến giờ cơm tối, không khí trong nhà lại trở nên nặng nề.
Khương lão gia tử ngồi ở vị trí trung tâm phòng khách, nhị phòng tam phòng lần lượt ngồi hai bên, các hậu bối đều im lặng không nói gì.
Khương Vũ Thành ngồi đối diện lão gia, mặt lạnh như băng, khí thế càng khiến người ta áp lực.
Cho đến khi Khương Hoài kể lại toàn bộ chuyện ngày hôm nay, ông mới biết rằng trước khi ông về, Khương Tố, Khương Hàn và mấy người đã xúm lại trách mắng Hủ Hủ.
Thậm chí Khương Huỳnh còn thẳng thừng bảo Hủ Hủ cút khỏi nhà cô ta.
Còn ông, khi chưa rõ nguyên nhân, lại trách con bé tự ý đến Tống gia, sau đó… cũng giống họ, mở miệng đã bảo con bé nhường phòng cho em gái.
Thảo nào Hủ Hủ lại thất vọng đến mức dứt khoát nói muốn chuyển ra ngoài.
Là một người cha, ông đã thất trách.
Diêu Lâm lên tiếng trước, thấy tình hình không ổn liền chủ động nhận trách nhiệm:
“Đại ca, hôm nay là do con bé Huỳnh Huỳnh còn nhỏ dại nên mới gây ra chuyện, đều là lỗi của tôi. Còn về phía Hủ Hủ, tôi sẽ giải thích với con bé, cố gắng để nó tha thứ mà quay về…”
Khương Vũ Minh nghe vậy cau mày, kéo tay Diêu Lâm: “Chuyện gì mà trách nhiệm của cô? Huỳnh Huỳnh còn nhỏ, thích gì thì nói, vốn dĩ chẳng phải chuyện lớn. Trong mắt tôi thì con bé Hủ Hủ mới là người làm quá. Mới về có hai ngày mà vì chút chuyện đã bỏ nhà đi…”
Lời chưa dứt, Khương Vũ Thành đã lạnh giọng ngắt lời: “Lão nhị, con gái tôi vừa mới về nhà đã bị ép rời đi, chuyện nhỏ sao?”
Khương Vũ Minh giật mình, đối diện ánh mắt sắc bén của đại ca, cuối cùng ngậm miệng không dám nói thêm.
Khương Vũ Thành lại quét mắt nhìn từng người, giọng càng thêm nặng nề:
“Khương Huỳnh còn nhỏ, thích phòng của Hủ Hủ vì nó đẹp, vốn không phải chuyện gì to tát. Khương gia cũng không phải nghèo khó, nó thích kiểu công chúa thì cứ sửa phòng cho nó thành kiểu công chúa, chỉ là chuyện một câu. Tại sao nhất định phải bắt con bé nhường phòng?”
Nhị phòng không ai nói chuyện. Ông dừng lại, ánh mắt sắc hơn:
“Các người không thật sự muốn con bé nhường phòng. Các người chỉ nghĩ nó mới về nên phải biết điều, phải lấy lòng các người để xin được tiếp nhận!”
“Đại ca, nói vậy nặng lời quá. Trẻ con nào có tâm tư như vậy?”
Khương Vũ Thành nhìn thẳng: “Không có sao? Không xem nó là người nhà thì mới mở miệng bảo nó ‘cút khỏi nhà tôi’. Dù là trẻ con, cũng phải biết lời nào được nói, lời nào không được nói.”
Khương Huỳnh run lên nép vào lòng Diêu Lâm, môi mếu nhưng không dám bật khóc như mọi khi.
Diêu Lâm đau lòng, vội nói: “Huỳnh Huỳnh nói sai rồi, tôi đi xin lỗi Hủ Hủ, tôi cầu xin nó tha thứ, cầu nó quay về. Tôi là người lớn trong nhà, tôi cầu xin thì nó chắc chắn không thể từ chối. Đại ca, anh đừng trách con bé nữa…”
Khương Hàn nhíu mày khi thấy mẹ bị ép đến mức phải xin lỗi, không nhịn được mà lên tiếng:
“Đại bá, cô ta tự dưng bỏ đi, chẳng ai ép cả. Lại không phải lỗi của mẹ con, sao mẹ phải cầu xin cô ta quay về? Biết đâu chính cô ta làm sai, chọc giận Tống gia, sợ ông nội mắng nên mới trốn đi?”
“Các con cũng vậy. Nếu không muốn tiếp nhận Hủ Hủ, sau này cũng đừng gọi ta là đại bá.”
Âm thanh không lớn nhưng khí thế lại cực kỳ áp bách. Đám nhỏ đồng loạt thẳng lưng, không ai dám phản đối.
Khương Vũ Đồng vỗ mạnh đầu con trai bên cạnh rồi cười xoa dịu: “Đại ca, bọn trẻ nói năng bậy bạ nhưng không có ác ý thật. Hủ Hủ vốn cũng là con cháu nhà mình, không đến nỗi thế đâu.”
Khương Vũ Thành ánh mắt càng thêm trầm, giọng mang theo vẻ kìm nén:
“Hủ Hủ mất tích mười tám năm, ở Quan gia là con nuôi, chịu không ít thiệt thòi. Nay con bé trở về, tôi không muốn nó chịu thêm bất kỳ ấm ức nào. Tôi không bắt các người nhường nhịn nó, nhưng ít nhất phải xem nó như người nhà.”
Ông dừng lại, giọng trầm sâu: “Nếu làm không được, tôi sẽ đưa Hủ Hủ và Khương Hoài ra ngoài sống riêng.”
Câu nói như tảng đá ném xuống nước, khiến cả nhị phòng tam phòng đồng loạt biến sắc.
Không ai ngờ đại ca lần này chơi lớn thế.
Chỉ vì một Quan Hủ Hủ, ông ấy lại muốn phân gia!
Đúng lúc này, Khương lão gia tử từ nãy chưa nói một lời, cuối cùng cũng lên tiếng, không mang theo chút uy nghiêm nào nhưng lại không cho phép ai phản đối:
“Lão Đại, ta không muốn nghe lại câu đó lần thứ hai.”
Ông nói: “Khương gia là một thể. Ta còn ở đây, ai dám đòi dọn ra ngoài?”
Trong phòng, mọi người đều im lặng, không ai dám phản bác lời ông lão.
Ngay cả Khương Tố cũng chỉ dám lẩm bẩm trong lòng chuyện Quan Hủ Hủ nói chuyển ra ngoài.
Lão gia lại liếc sang nhị phòng:
“Con cháu Khương gia, muốn gì cũng có, nhưng nuông chiều nó cũng phải để nó hiểu được, phải biết không phải thứ gì trên đời cũng muốn là có."
Con cái là phải dạy, các người không dạy được, ta tự dạy.”
Nghe đến “tự dạy”, Khương Huỳnh run lập cập, suýt khóc thành tiếng.
Cái này, cái này kinh khủng quá, ta không muốn!
Khương Vũ Minh và Diêu Lâm vội cúi đầu, ôm con chặt hơn, liên tục nói sẽ dạy dỗ lại.
Thấy bọn trẻ đã biết sự nghiêm trọng của vấn đề, Khương lão gia tử cũng không nói thêm, chuyển mắt sang Khương Hoài, người vẫn lười biếng ngồi một bên không nói một lời:
“Xem lúc nào đi đón em gái con về. Nhà còn tổ chức yến tiệc, chuẩn bị công bố thân phận tiểu thư Khương gia. Con bé vẫn phải quay lại.”
Khương Hoài mỉm cười quen thuộc, gật đầu: “Con biết rồi.”
Khương lão gia tử còn định nói gì đó, thì bỗng quản gia từ ngoài bước nhanh vào, nhìn về phía Khương Vũ Thành: “Đại Khương tổng, Tống tiên sinh và Tống phu nhân đã đến.”
Khương Vũ Thành hơi nhíu mày, vào giờ này mà người Tống gia đích thân đến cửa.
Chẳng lẽ lại là vì chuyện của Hủ Hủ?
Dù nói Hủ Hủ không nên đến tận cửa nói những lời đó, nhưng mà đuổi đến tận nhà để chất vấn thì cũng hơi quá đáng.
Bên cạnh, mấy người Khương Hàn vừa bị mắng một trận, lúc này không dám lên tiếng nữa, nhưng vẫn lén lút trao đổi ánh mắt với nhau, trong mắt ai cũng mang theo chút hả hê khó giấu.
Quan Hủ Hủ lần này gây họa nên bị người ta tìm đến tận cửa truy hỏi rồi.
Bọn họ đã nói cô ta bỏ đi là để trốn trách nhiệm mà.
Hoàn toàn không phải lỗi của bọn họ.
Đang nghĩ như vậy thì ở cửa lớn, vợ chồng Tống gia đã nhanh bước đi vào, trên mặt lộ rõ vài phần sốt ruột.
Khương Vũ Thành nghĩ đến việc là do Hủ Hủ đến cửa trước khiến người ta hiểu lầm, nên đành thu lại sắc mặt, đứng dậy bước lên chào đón.
“Tống tổng, Tống phu nhân, hôm nay Hủ Hủ nghịch ngợm, làm phiền tới hai vị. Tôi đã dạy bảo con bé rồi…”
Vốn tưởng rằng cứ thể hiện thái độ trước thì với tác phong làm việc của Tống Vĩnh Minh và phu nhân, họ chắc chắn sẽ không truy cứu nữa. Thế nhưng không ngờ, ngay khoảnh khắc nghe ông nói vậy, sắc mặt cả hai liền thay đổi, sau đó thậm chí là hoảng hốt xen lẫn xấu hổ.
“Khương tổng xin đừng nói vậy, là vợ chồng chúng tôi không hiểu rõ tình huống nên hiểu lầm Khương tiểu thư. Khương tiểu thư là có lòng tốt nhắc nhở, đều do chúng tôi không biết phân biệt phải trái. Chúng tôi biết mình sai rồi, xin hãy cho chúng tôi một cơ hội được trực tiếp tạ lỗi với Khương đại sư!!!”
Ngay khi vợ chồng Tống gia nói xong, phòng khách lập tức rơi vào một khoảnh khắc yên lặng đến kỳ lạ.
Khương Hàn và mấy người càng trợn to mắt không thể tin nổi, cứ như nghi ngờ chính lỗ tai mình nghe nhầm.
Vợ chồng Tống gia đến đây không phải để hỏi tội Quan Hủ Hủ?
Hơn nữa…
Khương đại sư là cái quái gì vậy??!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




