Thẩm Minh Ngọc đưa ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn, đôi mắt hơi nheo lại đầy suy tư.
"Chị đoán là chuyện này vẫn còn phần sau nữa đúng không?"
Đồng tử của Thẩm Minh Chu khẽ giãn ra vì sững sờ: "Chị... chị lại nhìn thấu rồi sao? Rõ ràng em đã cố gắng kiểm soát biểu cảm gương mặt lắm rồi mà."
Thẩm Minh Ngọc chẳng buồn nói nhiều, cô trực tiếp đưa tay nắm lấy bàn tay kia của cậu kéo lên. Bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng, ngay tại phần khớp ngón tay vẫn còn lưu lại vết trầy xước vô cùng rõ nét.
Là ai làm thì chỉ cần liếc mắt một cái là biết ngay.
Trong lòng cô bỗng dâng lên một luồng ấm áp khó tả.
Kiếp trước cha mẹ cô mải mê bận rộn với công việc kinh doanh nên chẳng có thời gian đoái hoài săn sóc cô, sau này lớn lên cô lại càng phải đơn độc một mình bươn chải giữa đời.
Dù sau đó cũng nhận được sự quan tâm thăm hỏi từ đồng nghiệp, nhưng thứ tình cảm ấy làm sao có thể sánh bằng tình thân ruột thịt trong gia đình.
Thẩm Minh Chu cũng nhìn xuống các khớp ngón tay của mình, trong lòng không khỏi ảo não.
Sơ ý quá mất thôi, biết trước thế này thì tối qua cậu đã đeo găng tay vào rồi mới đi trùm bao tải tẩn cho Triệu Vĩ một trận nên thân.
Tối hôm qua cậu ra ngoài chính là để dò la tin tức về Triệu Vĩ. Đáng tiếc là người ở xưởng đèn chiếu sáng kín miệng vô cùng, chẳng hỏi han được gì nhiều. Đến khi về nhà nghe tin chị gái mình bị ức hiếp, Thẩm Minh Chu làm sao mà nhẫn nhịn cho nổi.
Bản thân cậu vốn đã chẳng cam lòng nhìn chị gái phải vội vàng gả đi, nay lại còn đụng phải hạng người đốn mạt như vậy, nếu còn nhịn được nữa thì cậu đã thành rùa rụt cổ mất rồi!
Chuyện này cũng là do anh trai cậu hiện đang đóng quân xa nhà, chứ nếu không thì đâu đến lượt cậu phải đích thân ra tay.
Lúc cậu bước chân ra khỏi cửa tối qua, cha Thẩm cũng đã đoán ra được phần nào. Ông cũng muốn tự tay dạy cho tên họ Triệu kia một bài học nhớ đời, chỉ tiếc vì thân phận cán bộ không tiện ra mặt.
Thế nhưng con trai ông thì hoàn toàn có thể, bởi vậy ông mới cất lời dặn dò cậu phải cẩn thận chứ tuyệt nhiên không hề lên tiếng ngăn cản.
Thẩm Minh Ngọc lại cất tiếng hỏi: "Thế còn chuyện Triệu Vĩ bị người ta tố cáo là thế nào?"
"Chị không nghi ngờ người làm đơn tố cáo anh ta chính là em sao?" Thẩm Minh Chu đưa ngón tay chỉ vào mình, cố tình trêu chọc.
Cậu em trai này thử thách cô không biết mệt mỏi, Thẩm Minh Ngọc cũng chẳng ngại chỉ dạy thêm cho cậu vài điều, tránh để sau này tốt nghiệp bước chân ra ngoài xã hội lại bị người ta lừa gạt.
"Khi em nhắc đến chuyện có người tố cáo anh ta, nét mặt em có sự khác biệt rất rõ. Chân mày hơi nhướng lên thể hiện sự hả hê, chắc hẳn là thấy Triệu Vĩ đáng đời. Thế nhưng ngay sau đó khóe môi lại vô thức mím chặt, đây là dấu hiệu của sự tiếc nuối. Chị đoán là em đang tiếc vì người làm đơn tố cáo anh ta không phải là mình đúng không?"
"Còn khi nhắc đến chuyện anh ta bị ăn đòn, em chỉ có sự hả hê chứ không hề có chút tiếc nuối nào, điều đó chứng tỏ việc trùm bao tải đánh người chính là do em làm."
"Tất nhiên, vết trầy xước trên tay em đã chứng minh chắc chắn cho suy đoán của chị."
Vừa nói, Thẩm Minh Ngọc vừa đứng dậy đi lại phía chiếc tủ ngoài phòng khách lấy ra một hộp nhựa, bên trong chứa đủ các loại thuốc men thông dụng.
Cô lấy một lọ thuốc tím ra, nhẹ nhàng chấm lên vết trầy xước ở các khớp ngón tay của Thẩm Minh Chu.
Thẩm Minh Chu lại để lộ vẻ mặt "đã mở mang tầm mắt", cười hì hì nhìn chị gái cẩn thận bôi thuốc cho mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
