À không, vẫn còn kém chị cậu một bậc. Nhớ đến chuyện hôm nay Thẩm Minh Ngọc đi xem mắt, cậu liền nhíu mày hỏi: "Chị, đây là đối tượng xem mắt hôm nay của chị đấy à?"
Nhưng sao người này lại là quân nhân? Chẳng phải mẹ bảo là con trai của phó xưởng trưởng xưởng đèn chiếu sáng gì đó hay sao?
Hơn nữa người đàn ông này trông quá mức phong lưu, chẳng đứng đắn chút nào. Thẩm Minh Chu thầm cằn nhằn trong bụng, nhưng sự giáo dưỡng từ nhỏ nhắc nhở cậu rằng, dù trong lòng không vừa ý cũng không được phép nói xấu người khác ngay trước mặt họ.
Đôi mày tuấn tú của Tiêu Cảnh Xuyên khẽ nhíu lại. Anh liếc nhìn Thẩm Minh Ngọc với ánh mắt đầy ẩn ý sâu xa, nhưng vẫn giữ im lặng không lên tiếng.
"Em đừng có nói bậy."
Thẩm Minh Ngọc khẽ kéo tay em trai mình: "Về nhà rồi chị nói rõ cho em nghe."
Dứt lời, cô quay sang vẫy tay chào Tiêu Cảnh Xuyên: "Đồng chí Tiêu, cảm ơn anh đã đưa tôi về. Chị em tôi xin phép lên nhà trước, anh đi đường cẩn thận nhé."
...
Đợi hai chị em Thẩm Minh Ngọc khuất bóng sau lối vào, Tiêu Cảnh Xuyên mới nổ máy lái xe rời đi.
Thế nhưng suốt cả quãng đường trở về, hàng chân mày của anh vẫn luôn nhíu chặt không buông.
Vừa về đến cục công an, vừa chạm mặt Đàm Bỉnh Khiêm anh liền cất tiếng: "Trưa mai cậu đi cùng tôi đến tiệm cơm quốc doanh, mời đồng chí Thẩm một bữa cơm."
Đàm Bỉnh Khiêm ngơ ngác, trong đầu toàn là dấu chấm hỏi: "Tại sao chứ?"
"Đồng chí Thẩm giúp cậu bắt được tên đầu sỏ gián điệp, cậu không nên mời người ta một bữa cơm đàng hoàng à? Nếu không phải vì thân phận của nhóm người này nhạy cảm không tiện công khai, cậu còn phải làm đơn xin biểu dương khen thưởng cho người ta nữa đấy. Không những thế, cũng tại bên các cậu rà soát khống chế địa bàn không chặt chẽ mới khiến đồng chí Thẩm bị bắt làm con tin, cậu không thấy mình phải có trách nhiệm sao?"
Tiêu Cảnh Xuyên nói bằng giọng điệu đường đường chính chính, từng câu từng chữ đều như đang phê bình Đàm Bỉnh Khiêm.
Ban đầu Đàm Bỉnh Khiêm nghe qua thì thấy anh nói chẳng sai chút nào, càng ngẫm lại càng thấy áy náy vô cùng với Thẩm Minh Ngọc. Thế nhưng nghe đến đoạn sau, anh ta bỗng cảm thấy có gì đó sai sai.
Đàm Bỉnh Khiêm nheo mắt nhìn chằm chằm vào Tiêu Cảnh Xuyên, chậm rãi bước vòng quanh anh một vòng để dò xét.
"Cậu có vấn đề rồi nhé."
"Tôi thừa nhận những gì cậu nói đều rất có lý. Nhưng nếu vậy thì một mình tôi đi mời đồng chí Thẩm ăn cơm là đủ rồi, cậu đi theo làm cái gì? Chẳng phải bình thường cậu ghét nhất là dây dưa tiếp xúc với phụ nữ hay sao?"
Nếu nói về người hiểu rõ tính nết của Tiêu Cảnh Xuyên nhất, thì chắc chắn không ai qua mặt được Đàm Bỉnh Khiêm.
Hai người vốn là bạn nối khố lớn lên cùng nhau. Hồi nhỏ anh ta cứ lẽo đẽo bám theo sau lưng Tiêu Cảnh Xuyên suốt ngày, chỉ vì khi ấy anh ta cứ ngỡ Tiêu Cảnh Xuyên là một bé gái xinh xắn đáng yêu.
Về sau Tiêu Cảnh Xuyên bị bám theo đến phát phiền, bèn thẳng tay đè anh ta ra đánh cho một trận tơi bời. Lúc ấy Đàm Bỉnh Khiêm mới vỡ lẽ ra bé gái xinh xắn nọ thực chất lại là một cậu nhóc khôi ngô tuấn tú, từ đó hai người kết nghĩa thành anh em chí cốt.
Năm nay Tiêu Cảnh Xuyên hai mươi lăm tuổi, đã giữ chức tiểu đoàn trưởng. Bất kể là người trong gia đình hay cấp trên trong quân đội đều đang ráo riết thúc giục anh chuyện dựng vợ gả chồng.
Nếu bảo giữa hai người không có gì mờ ám, Đàm Bỉnh Khiêm tuyệt đối không tin nổi dù chỉ nửa phần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
