"Thế nhưng ngay sau đó, gương mặt hắn lại liên tục duy trì vẻ hoảng hốt kéo dài. Biểu cảm ấy giả tạo vô cùng, là do hắn cố tình làm ra vẻ như vậy."
"Hắn đinh ninh rằng người dân bình thường khi bị công an bắt gặp sẽ phản ứng như thế, nhưng thực tế lại không giống. Một người không làm gì sai trái ngoài việc hoảng hốt, lo sợ ra thì trong ánh mắt bao giờ cũng có sự khó hiểu và hoang mang. Người này thì không hề có, trên mặt hắn chỉ có vẻ hoảng hốt chứ tuyệt đối không có chút băn khoăn hay khó hiểu nào, chắc chắn là có vấn đề."
Thực chất trong lòng Thẩm Minh Ngọc còn có thêm một suy đoán nữa: rất có thể người đàn ông này chính là kẻ cầm đầu cả nhóm của Vương Binh.
Chỉ là vì hiện tại chưa có bằng chứng chắc chắn nên cô tạm thời không nói ra.
"Anh có thể dẫn người này đến cho nhóm Vương Binh nhận mặt thử xem, chắc chắn sẽ có thu hoạch bất ngờ đấy."
Đàm Bỉnh Khiêm lúc này cũng hết cách, đành phải gật đầu làm theo gợi ý của cô.
Anh ta còn nhờ Thẩm Minh Ngọc nán lại đợi thêm một lát, cô đành ngồi lại ghế dài bên ngoài hành lang chờ đợi.
"Tôi may mắn bái được một người thầy, là do ông ấy chỉ dạy. Nói chính xác hơn thì bộ môn này gọi là tâm lý học."
"Tâm lý học?" Tiêu Cảnh Xuyên vốn hiểu biết rộng rãi, nghe vậy liền khẽ nhíu mày: "Môn này hình như đang rất thịnh hành bên Mỹ đúng không?"
Thẩm Minh Ngọc khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Tiêu Cảnh Xuyên ngầm hiểu ra, vị thầy giáo này của cô hẳn là du học sinh từng từ nước ngoài trở về. Vào thời buổi nhạy cảm này, những người có lý lịch du học phương Tây thường có kết cục không mấy êm đẹp. Lo lắng chạm vào chuyện riêng tư khó nói của cô, anh liền chủ động đổi đề tài.
"Lúc nãy cô vừa đi xem mắt về à?"
Câu hỏi này thực ra có phần đường đột, nhưng Tiêu Cảnh Xuyên lúc ấy lại hoàn toàn không nhận ra sự thiếu tế nhị trong lời nói của mình.
Thẩm Minh Ngọc thoáng ngẩn người, sau đó vẫn khẽ gật đầu.
"Anh trai tôi đi lính, em trai thì vẫn chưa tốt nghiệp. Bên văn phòng Thanh niên trí thức cứ liên tục giục tôi phải xuống nông thôn. Bản thân tôi và gia đình đều không muốn điều đó, cách duy nhất lúc này chỉ có thể là kết hôn."
Tiêu Cảnh Xuyên lập tức đứng thẳng người dậy, đôi mày khẽ nhíu lại, vừa định mở lời nói điều gì đó thì giọng nói mừng rỡ của Đàm Bỉnh Khiêm từ đằng xa đã vội vã cắt ngang.
"Khai rồi! Khai hết rồi!"
Đàm Bỉnh Khiêm làm đúng theo cách mà Thẩm Minh Ngọc gợi ý, dẫn người đàn ông mặc áo trắng đi lướt qua mặt từng người trong nhóm Vương Binh.
Ai ngờ nhóm của Vương Binh vừa nhìn thấy liền kinh ngạc thốt lên: "Đại ca!"
Thế là xong, hóa ra người đàn ông áo trắng không những là đồng bọn, mà còn chính là kẻ cầm đầu cả đám. Tên mặc áo trắng cũng cạn lời, công an tra hỏi ròng rã không cạy được nửa lời của hắn, cuối cùng lại bị đám đàn em vụng về làm cho bại lộ toàn bộ.
Không thể chối cãi được nữa, hắn đành phải cúi đầu khai nhận tất cả.
Đàm Bỉnh Khiêm ghi xong biên bản lời khai liền hào hứng chạy vụt ra ngoài, trong lòng phấn khích không sao tả xiết.
"Đồng chí Thẩm ơi, cô đúng là quá thần kỳ luôn! Cô không biết đâu..." Anh ta bắt đầu thao thao bất tuyệt một tràng dài những lời khen ngợi đầy vẻ thán phục.
Thẩm Minh Ngọc: "..."
Tiêu Cảnh Xuyên: "..."
Không nhịn nổi nữa, Tiêu Cảnh Xuyên liền đá nhẹ vào chân Đàm Bỉnh Khiêm một cái.
"Im miệng đi!"
Đàm Bỉnh Khiêm vội vàng đưa tay bịt miệng lại, sau đó giơ một ngón tay lên, len lén liếc nhìn Tiêu Cảnh Xuyên.
"Tôi hỏi nốt một... à không, hai câu nữa thôi."
Nói rồi anh ta lại giơ thêm một ngón tay nữa lên.
"Đồng chí Thẩm, làm sao cô biết được người đàn ông kia là đồng bọn của Vương Binh vậy? Lúc đó rõ ràng chỉ có bốn người bên Vương Binh bỏ chạy thôi mà. Nếu hắn cùng một phe, thấy công an rượt đuổi ráo riết như thế thì theo lý cũng phải cắm đầu chạy chứ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



