Trình Hân Hân làm việc vất vả cả ngày trên cánh đồng, kiếm được năm công điểm. Đinh Kiến Thiết còn khen ngợi cô ấy: "Nữ thanh niên trí thức mới đến mà kiếm được từng ấy công điểm là rất giỏi rồi."
Cô ấy nghe vậy cũng thấy phấn khởi hơn một chút. Trình Hân Hân lê bước trở về điểm thanh niên tri thức, chỉ lau người qua loa bằng nước nóng rồi lên giường nằm. Cô ấy định nằm nghỉ một lát, nhưng lòng bàn tay bỏng rát khiến cô ấy khó chợp mắt.
Trong lúc mơ màng, cô ấy nghe thấy tiếng Lý Tiểu Điệp: "Hân Hân, tôi để phần cô một bát cháo loãng với hai cái bánh bao đấy, lát dậy mà đói thì ra ăn nhé."
"Ừ." Cô ấy đáp lại một tiếng rồi trở mình ngủ tiếp. Thấy Trình Hân Hân thực sự mệt mỏi, Lý Tiểu Điệp rón rén đóng cửa đi ra ngoài, bưng thau quần áo ra bờ sông giặt. Ban đầu, cô ta cũng rất ngại khi phải ở chung phòng với Trình Hân Hân, sợ mình làm gì không phải, bị Trình đại tiểu thư nổi giận.
Nhưng sau hai ngày chung sống, cô ta nhận ra Trình Hân Hân không hề giống như lời Chung Dao nói, ngược lại cô ấy rất lịch sự, chỉ hơi đỏng đảnh một chút, nhưng cô ấy vốn được nuông chiều từ bé, như vậy cũng bình thường thôi. Lý Tiểu Điệp cảm thấy Trình Hân Hân nên được như vậy, dù sao cô ấy cũng rất xinh đẹp.
Chung Dao còn dọa cô ta, nói ở chung với Trình Hân Hân sẽ bị cô ấy sai bảo như osin. Nói bậy, tuy Hân Hân hay nhờ cô ta làm việc này việc kia, nhưng hễ có đồ ăn ngon là cô ấy đều chia sẻ cho cô ta, cô ta giúp đỡ Hân Hân việc gì cô ta cũng rất vui vẻ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)