Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Huyền Học Xuống Núi, Bảy Người Anh Trai Đều Bị Tế Trời Chương 19: Mấy Người Là Ai

Cài Đặt

Chương 19: Mấy Người Là Ai

Lão đại Hứa Hoa Đông giơ tay ngăn cản hai tên khác, lão tứ Hứa Hoa Bắc còn xách một cái ghế lên hù dọa, ánh mắt lạnh lùng đó rõ ràng đang nói: Đứa nào dám nhúc nhích là tao đập chết đứa đó liền!

Hứa Hoa Tây lại đứng vững trước mặt Yến Thần Thất.

Mà Hứa Đại Phúc lại đánh một quyền vào mặt Lục Kiến Đình: “Cái thứ ra vẻ đạo mạo nhà mày chính là cha đẻ của Tiểu Thất đúng không? Loại không bằng súc sinh!”

Tuy nhà họ Lục không phải tứ đại gia tộc ở Hoa Đô nhưng cũng là hào môn.

Xưa nay người mà Lục Kiến Đình từng gặp đều a dua nịnh hót ông ta, chứ nào đã từng bị người đánh bao giờ, ông ta tức đến mức mặt mày đỏ gay.

“Mấy người là ai hả? Vậy mà lại ngông cuồng như thế!”

Lưu Thúy Vân chống nạnh, đáp: “Nghe cho kỹ đây! Bà đây là Lưu Thúy Vân, mở quán sủi cảo ở đường Vĩnh Xương, mẹ nuôi của Tiểu Thất! Chỉ cần một ngày nào bà còn sống thì tụi bây đừng hòng bắt nạt được Tiểu Thất!

Đừng cho rằng bà đây không biết bọn có tiền tụi bây chơi thủ đoạn gì, không phải chỉ đổi trắng thay đen thôi sao? Tìm một đám phóng viên tới, bản thân thì khóc sướt mướt diễn cảnh cha hiền mẹ hiền, sau đó cố tình kêu bọn họ bôi nhọ Tiểu Thất nhà chúng tôi.

Đọc mấy bài báo của đám người ác độc trên mạng kia, không thể không nói tụi bây tính ké hay đấy! Sao trên đời lại có loại bại hoại giống như tụi bây chứ, con gái ruột của mình mà cũng sát hại cho được!”

Yến Thần Thất dường như hiểu ra điều gì đó, vội vàng mở di động lên.

Toàn bộ tiêu đề giải trí đều là cô hết, tốc độ này đúng là nhanh thật.

[Nhà họ Lục đã tìm được con gái ruột về, gia chủ và phu nhân nhà họ Lục khóc đến ngất xỉu nhưng lại bị con gái ruột đối xử lạnh lùng.]

Tóm lại, trên mạng toàn là các bài báo đổi trắng thay đen, còn đăng kèm hình ảnh cắt câu lấy nghĩa, bên dưới toàn là tiếng chửi của cộng đồng mạng.

Yến Thần Thất xuống giường khoác cánh tay mẹ mình: “Mẹ, con có thể giải quyết được, mẹ đừng cãi nhau với đám cặn bã này làm gì, con đói quá, muốn ăn cơm, kêu bọn họ đi đi.”

Cha mẹ và các anh trai của cô chỉ là người bình thường, trong khi nhà họ Lục lại toàn loại tiểu nhân gian xảo.

Cô cũng không hy vọng bọn họ có xung đột với nhà họ Lục, tránh cho lại bị người hại.

Thái độ của Lưu Thúy Vân lại cứng rắn: “Không được! Cơm nước đợi một lúc cũng không chết đói được nhưng hôm nay cha mẹ với các anh nhất định phải trút giận thay con!”

Mắt thấy bà lại định giơ tay đánh Triệu Kim Tuệ tiếp, Yến Thần Thất chỉ đành thì thầm bên tai đối phương: “Mẹ, trong tay con có camera ghi hình, có thể lật ngược thế cờ.”

Lưu Thúy Vân mở quán sủi cảo đã nhiều năm như thế rồi, chứ cũng không phải kiểu đàn bà đanh đá không hiểu biết gì cả, hiểu được Yến Thần Thất vẫn còn chiêu sau, mình cũng không thể kéo chân con bé dược.

Vì thế bà lại nói: “Được, chúng ta đi ăn cơm trước, ngày khác lại đánh đám khốn nạn này sau cũng được.”

Bà vừa mở lời là Hứa Đại Phúc lập tức kéo áo Lục Kiến Đình, đẩy ông ta ra ngoài cửa.

“Cút thật xa vào, Tiểu Thất mãi mãi là con gái của chúng tôi, không có quan hệ gì với mấy người hết, nhà họ Lục các người còn dám tới quấy rối con bé, tới lần nào thì đánh lần đó!”

Lục Kiến Định vung mạnh cánh tay, tức giận quát: “Yến Thần Thất, mày xác nhận không viết thư hòa giải đúng không”

Yến Thần Thất cười: “Xác nhận, chắc chắn!”

“Hừ! Vừa mới về đã nhẫn tâm tống anh trai ruột vào tù, đúng là loại sao chổi, vậy mày cũng đừng trách một người làm cha như tao ra tay vô tình, chỉ riêng bình luận trên mạng thôi, tao đã có thể khiến mày trở thành con chó bị người trên cả nước đuổi đánh rồi!”

Yến Thần Thất vẫn cười: “Được, ngược lại tôi muốn xem ông có thể vô tình đến mức nào, chẳng qua, tôi phải nhắc nhở ông một câu, các ông đối phó với tôi thế nào cũng không sao nhưng nếu ai không có mắt đi động vào cha mẹ và các anh của tôi, à không, nên nói chỉ cần cha mẹ tôi và các anh gặp phải bất cứ bất trắc nào trong cả cuộc sống và công việc, việc học thì tôi sẽ đánh nát sọ các người.

Tốt nhất là các người nên tin tôi, nếu tôi đã có thể im hơi lặng tiếng nối lại cánh tay bị gãy của Lục Minh Vĩ, vậy cho dù tôi có đánh nát sọ các người thì vẫn có thể khôi phục lại như thường cho các người thôi.”

“Mày…”

Lục Kiến Đình siết chặt nắm đấm định xông lên nhưng Triệu Kim Tuệ vội vàng kéo ông ta lại: “Ông xã, tôi thấy bây giờ con tiện nhân này rất tà môn, có phải là người sống hay không cũng chưa biết chừng, giờ ta về trước đã, phải tính kế lâu dài.”

Lúc trước hai vợ chồng bọn họ có thể vì một câu nói của giáng đầu sư Đông Nam Á để chôn sống con gái ruột của mình, hiển nhiên cũng cực kỳ tin vào quỷ thần rồi.

Hiện giờ Lục Kiến Đình đánh Yến Thần Thất cũng không đánh lại được, chửi cũng không chửi lại được, đúng là tiến thoái lưỡng nan.

Hừ!

Nhưng ông ta có mười nghìn cách để xử chết con tiện nhân này, xử chết cả gia đình mẹ nuôi của cô!

Cái thứ hạ tiện không biết tốt xấu cứ đợi mà xem!

Đợi sau khi người nhà họ Lục rời đi, Lưu Thúy Vân xoa đầu Yến Thần Thất với vẻ đau lòng, nói: “Mẹ đọc trên báo nói thằng chó con nhà họ Lục đâm con, bây giờ còn đau nữa không?”

“Mẹ, hết đau từ lâu rồi, con đi theo sư phụ con học hỏi nhiều năm như thế cũng phải có chút bản lĩnh chứ, mẹ cứ yên tâm đi, người khác không bắt nạt được con đâu, sở dĩ con nằm viện là vì cố tình đó, con chỉ muốn khiến thằng chó con nhà họ Lục phải vào tù thôi!”

“Ôi! Đứa con gái đáng thương của mẹ, sao số con lại khổ như thế chứ, không nói nữa không nói nữa, nói nhiều xui xẻo, mau ăn cơm đi con.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc