Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đêm muộn, sấm chớp lóe lên.
“Á!”
Tiếng kêu thảm thiết như đứt từng khúc ruột vang vọng khắp toàn bộ căn biệt thự nguy nga tráng lệ.
Lục Tâm Niệm ba tuổi bị đâm vào hai mắt, máu chảy đầm đìa, nhưng cho dù đã đau thấu tận xương thì cô bé vẫn không che đi hốc mắt mình, mà giơ hai cánh tay trắng nõn quơ về phía người phụ nữ đang cầm dao găm trong tay ở trước mặt với vẻ hoảng loạn.
Trong tiếng khóc mang theo sự sợ hãi mà cầu xin: “Mẹ ơi, mẹ… đau… mẹ ôm…”
Nhưng Triệu Kim Tuệ nhìn cô bé lại chỉ cười điên cuồng: “Ha ha ha… tao đã đẻ bảy đứa con trai mới được một đứa con gái bảo bối mà mình luôn mong ngóng, nhưng sao mày lại là một tai tinh chứ?”
“Niệm Niệm, đừng trách mẹ, muốn trách thì hãy trách mạng mày không tốt. Đại sư bên Đông Nam Á đã nói rồi, sinh thần bát tự của mày khắc người thân, sớm muộn gì cũng có một ngày mày sẽ khiến nhà họ Lục này tan nhà nát cửa.”
“Nhất định phải phong bế thất khiếu của mày, chôn sống mày, linh hồn mãi mãi bị giam cầm bên trong cơ thể, sau đó bọn tao lại nhận nuôi một bé gái có mệnh cách vượng khác, như vậy mới có thể đảm bảo nhà họ Lục vinh hoa phú quý lâu dài được.”
“Niệm Niệm… Niệm Niệm, mày mãi mãi là con gái bảo bối của mẹ… mẹ làm sao nỡ để mày phải chịu sự tra tấn khi bị chôn sống chứ, mẹ sẽ cho mày chết nhanh một chút…”
Ngũ quan của Triệu Kim Tuệ càng ngày càng vặn vẹo, ngay sau đó, con dao găm sắc bén trong tay bà ta lập tức “phập” một phát, đâm thẳng vào bụng của Lục Tâm Niệm.
Ngay lập tức, máu tươi bắn ra, văng đầy vào mặt bà ta.
“Á!”
Lục Tâm Niệm hét lên kinh hoàng rồi ngã xuống sàn, cơ thể nhỏ nhắn đau đến run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra như mưa, sắc mặt trắng bệch như giấy.
Nhưng cô bé vẫn năn nỉ như trước: “Mẹ ơi… Niệm Niệm đau… muốn ôm… mẹ ơi, Niệm Niệm muốn ôm…”
Triệu Kim Tuệ hít một hơi thật sâu, không nhìn về phía cô bé nữa mà dặn dò vệ sĩ ở đằng sau với vẻ lạnh lùng: “Mang đại tiểu thư ra bãi tha ma chôn đi, trước khi chôn phải bịt miệng, tai với lỗ mũi lại.”
“Rõ.”
…
Sáng sớm ngày hôm sau, Mao Sơn.
Một ông cụ mặc đạo bào rách rưới đang nhóm lửa trong nhà bếp thì đột nhiên có một thiếu niên xán lạn hớt hải chạy từ bên ngoài vào, trong lòng còn ôm một bé gái cả người toàn là máu.
“Sư huynh, sư huynh mau cho đệ một viên Hồi Sinh đan!”
Ông cụ quay đầu, chợt sợ hết hồn.
“Có phải đầu óc đệ bị bệnh không đó? Kêu đệ đi bắt quỷ rồi đệ bắt một đứa trẻ đã chết về đây làm gì?”
“Đệ đào được ở dưới mồ đó, vì giờ sinh của con bé không tốt nên bị cha mẹ độc ác chôn sống, nhưng con bé đã gặp được đệ, đây chính là duyên phận của nó, mạng của nó không nên đứt, đệ muốn nuôi nó!”
Ông cụ tặc lưỡi, gỗ “coong coong” cái que khều lửa vào nắp nồi.
“Đệ nhìn trong nồi của chúng ta còn mấy hạt gạo đi, đệ lấy cái gì ra mà nuôi nó?”
Thiếu niên ngẩng đầu, ánh mắt quật cường: “Chuyện này huynh đừng quản, đệ đi bốc gạch, bán quần xà lỏn, cho dù có xẻ thịt của đệ thì đệ vẫn phải nuôi sống nó! Huynh mau lấy một viên Hồi Sinh đan cho nó ăn đi!”
Ông cụ hừ lạnh một tiếng, không nói thêm gì nữa mà chuyển tầm nhìn lên người bé gái trong lòng đối phương.
Nhìn kỹ như vậy sau đó lại bấm ngón tay tính toán, ông lập tức kinh ngạc.
Không ngờ đấy, vậy mà bé gái này lại sinh vào giờ âm ngày âm, tháng âm, năm âm!
Trời sinh chính là người kiếm sống bằng nghề huyền học này!
Đại đồ đệ của ông đã lên trên làm thống lĩnh rồi, nhị đồ đệ xuống dưới làm quân vương, qua mấy chục năm nữa là ông cũng sẽ phi thăng, đang phát sầu vì không biết đi đâu kiếm một tiểu đồ đệ có thiên phú dị bẩm về để kế thừa phái Mao Sơn đây, nhưng không phải lần này đã tự tìm tới cửa rồi sao?
Ngày mai ông sẽ đi mua một cây kẹo cho bé gái này điểm chỉ lên thư bổ nhiệm chưởng môn Mao Sơn.
Chỉ cần Mao Sơn không diệt môn trong tay ông thì con đường tu hành của ông cũng coi như viên mãn rồi.
Tuy rằng trong lòng ông đã có quyết định nhưng ngoài mặt vẫn giả bộ khó xử.
“Có thể giữ bé gái này lại nhưng Mao Sơn chúng ta không nuôi người không liên quan gì, sau này nó phải theo họ ta, hôm nay mùng bảy, lại vừa đúng lúc mặt trời lên, bắt đầu từ hôm nay, nó sẽ tên là Yến Thần Thất.”
Thiếu niên mừng rỡ: “Cảm ơn sư huynh!”
…
Mười bảy năm sau.
Hoa Đô, nhà họ Lục.
Hôm nay là sinh thần năm mươi tám tuổi của gia chủ nhà họ Lục – Lục Kiến Đình, trước cửa nhà họ Lục đầy ắp xe sang, thảm đỏ trải mười dặm, khách khứa tới tham dự bữa tiệc lại càng không phú thì quý.
Lục Kiến Đình dẫn bảy đứa con trai hát một bài “Fight to win.”
Triệu Kim Tuệ dẫn con gái nhảy một bản “Nghê thường vũ y vũ.”
Đang lúc bầu không khí náo nhiệt được đẩy đến cao trào, tâm lý của bành trướng của người nhà họ Lục cũng đạt đến đỉnh cao thì ngoài sân lại truyền tới tiếng nhạc đám ma buồn nẫu ruột.
Sau đó, chỉ nhìn thấy một người mặc đồ tang, nghênh ngang bước vào trong sân.
Nhưng bảo vệ lại không tới mà lại có mười tám vệ sĩ mang theo vòng hoa, trực tiếp bao vây Lục Kiến Đình.
Lục Kiến Đình nghiến răng, tức đến run người, ông ta tức giận quát: “Rốt cuộc là ai kêu các người tới hả? Cút hết ra ngoài cho tôi, bằng không tôi sẽ báo cảnh sát!”
“Là tôi đấy!”
Một giọng nói trong trẻo và êm tai truyền tới từ ngoài cửa, mọi người liếc mắt nhìn qua, chỉ trông thấy một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, bước chân nhẹ bẫng chậm rãi đi vào trong.
Cô mặc áo sơ mi màu trắng, bên dưới là váy mã diện màu đỏ.
Làn da trắng như tuyết, mi mục như họa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






