“Đúng vậy đó chị. Nếu anh Sở và em thật sự có gì thì đã có từ lâu rồi, còn đến lượt chị sao?”
“Em đã nói là em không nên tới rồi. Em đi đây. Mấy người phụ nữ các chị đúng là hay đa nghi, không giữ nổi chồng mình, không có sức hấp dẫn, lại còn coi tất cả phụ nữ khác là kẻ địch…”
Lý Kiều Kiều dựa vào lòng Sở Yến, miệng nói muốn đi nhưng không hề nhúc nhích.
“Kiều Kiều đừng sợ, có dì ở đây, không ai đuổi cháu đi được. Ngay từ đầu mẹ đã không đồng ý cho con cưới con gà mái không đẻ trứng này về. Con xem bây giờ đi, ngay cả mẹ chồng mà nó cũng dám đánh!”
Có lẽ vì cảm thấy người đông thế mạnh, mẹ Sở nói chuyện ngày càng có khí thế. Đôi mắt tam giác của bà ta khinh miệt quét qua Nam Tang Ninh, nước bọt bắn tung tóe.
Nam Tang Ninh lười nhìn bà ta. Cô giơ tay ấn thẳng đầu bà ta vào thùng rác. Miệng thối như vậy thì nên ở trong thùng rác! Cô dùng chân đạp mạnh lên lưng mẹ Sở, khiến bà ta thế nào cũng không đứng dậy được. Sau đó quay đầu nhìn Lý Kiều Kiều, xả một tràng:
“Tôi thấy cô đúng là đồ trà xanh hết thuốc chữa. Cười khanh khách như gà mái, định đẻ trứng à?”
“Anh trai cô có biết cái ‘lần đầu’ mà anh ta tự hào thực ra là công nghệ cao đã vá đi vá lại không biết bao nhiêu lần không?”
“Anh ta có biết lúc anh ta tăng ca bên ngoài, cô ở văn phòng với cấp trên của anh ta vui vẻ đến mức nào không? Mấy người đúng là biết chơi thật.”
“Sở Yến, anh bị hội chứng thích đội mũ xanh à? Tìm tiểu tam còn sắp xếp cho cô ta một gã đầu trọc. Sao thế, trời lạnh quá nên cần mũ giữ ấm à? Hay là anh không được, sợ không thỏa mãn nổi bảo bối của anh?”
“Còn cô nữa, trên người cô có bao nhiêu công nghệ cao? Đừng nói với tôi chỉ có bốn mươi phần trăm nhé, chu môi nữa à?”
Nam Tang Ninh nhìn Lý Kiều Kiều từ trên xuống dưới. Nếu không phải cô có chút đạo hạnh, suýt nữa còn không tính ra được. Trên người cô ta không có chỗ nào là hàng nguyên bản!
Sở Yến nghe cô nói mà ngây người.
Bình thường nguyên chủ rất vụng miệng. Mỗi khi cảm thấy không vui hay khó chịu cũng không biết phản bác thế nào.
Bị anh ta nói đến mức tưởng rằng mình quá nhỏ nhen, ngu ngốc tin rằng bọn họ thật sự chỉ là tình bạn trong sáng.
Sở Yến từng nói Lý Kiều Kiều vừa mới tốt nghiệp, tới công ty họ thực tập nên anh ta chỉ chăm sóc nhiều hơn một chút. Cô ta thường xuyên tới nhà ăn cơm, nguyên chủ lúc nào cũng đãi ngộ chu đáo. Hoàn toàn không ngờ rằng khi mình không có ở nhà, bọn họ lại vào phòng ngủ của mình mà lăn lộn ân ái.
Trên mặt Lý Kiều Kiều thoáng qua một tia hoảng loạn, vội vàng xua tay phủ nhận:
“Không, không phải! Chị đừng vu khống em! Anh Sở, anh phải tin em, em không phải loại người như vậy! Cô ta chỉ là ghen tị vì em và anh thân thiết thôi!”
Sở Yến nhíu mày suy nghĩ, theo bản năng rút cánh tay ra khỏi vòng ôm của Lý Kiều Kiều.
Theo lý mà nói Nam Tang Ninh không thể biết chuyện của họ. Vậy tại sao cô lại biết cấp trên của anh ta là một gã đầu trọc? Chẳng lẽ thật sự giống như cô nói?
Lúc này Nam Tang Ninh đã mất kiên nhẫn, không muốn cãi cọ với họ nữa. Cô mỗi người một cú đá, đá cả bọn ra tới cửa. Sau đó ném hết đống hành lý rách nát của họ ra ngoài.
“Tôi sẽ gửi đơn thỏa thuận ly hôn cho anh. Tất cả mọi thứ trong nhà đều do tôi mua, không liên quan gì tới anh.”
“Anh ra đi tay trắng!”
Nói xong, Nam Tang Ninh “rầm” một tiếng đóng sập cửa, không cho bọn họ cơ hội nói thêm câu nào. Thuận tay còn đánh vào cơ thể bọn họ một luồng âm sát khí.
Từ nay về sau bọn họ sẽ thường xuyên nhìn thấy những thứ người khác không nhìn thấy, ví dụ như quỷ hồn, hơn nữa còn đặc biệt dễ gặp xui xẻo. Làm việc gì cũng không thuận lợi.
Nếu trong tay cô bây giờ có phù chú, cô đã không cần phải lãng phí linh khí để xử lý mấy người này. Đối phó với bọn họ, chút thủ đoạn này là đủ rồi.
Bị đá ra ngoài, mẹ Sở vẫn chửi bới om sòm:
“Con tiện nhân này đúng là không biết xấu hổ, dám đối xử với chúng ta như vậy! Đúng là xui xẻo tám đời nhà ta mới cưới phải loại con dâu như thế!”
Sở Yến cũng vô cùng tức giận. Đây là lần đầu tiên anh ta chịu thiệt trước mặt Nam Tang Ninh, vậy mà cô còn dám đòi ly hôn!
Rõ ràng trước đây cô sợ anh ta nổi giận nhất, vậy hôm nay rốt cuộc là bị làm sao?
Cả đám đứng trước cửa đập cửa hồi lâu mà không có ai trả lời, còn làm hàng xóm bên cạnh bị đánh thức.
“Này! Làm cái gì thế! Nửa đêm không ngủ còn gõ cửa cái gì! Vợ tôi đang mang thai, nếu làm phiền cô ấy nghỉ ngơi, coi chừng tôi đánh chết các người!”
Một gã đàn ông cởi trần, mặt mũi dữ tợn, nhìn là biết không dễ chọc. Thấy vậy, Sở Yến lập tức cúi đầu khép nép xin lỗi:
“Xin lỗi, xin lỗi, chúng tôi đi ngay đây.”
Mẹ Sở và Sở Chiêu Đệ không dám hó hé nửa lời, mãi đến khi người đàn ông quay vào nhà đóng cửa lại. Sở Yến lúc này mới tức giận đá mạnh vào tường. Nhưng ngay giây sau anh ta đã hối hận. Chân truyền đến cơn đau dữ dội, đau đến mức đứng cũng không vững.
“A! Đau chết tôi rồi!”
Anh ta ôm chân nhảy lò cò tại chỗ, mẹ Sở vội vàng đỡ lấy.
“Ôi con trai! Con không sao chứ? Mau mau mau, chúng ta đi bệnh viện!”
Cả đám tay chân rối loạn dìu Sở Yến đi bệnh viện. Nhưng cũng không biết hôm nay gặp phải tà gì. Bốn người đi lòng vòng trong khu chung cư mấy vòng mà không tìm được lối ra, điện thoại cũng không gọi được. Bọn họ luôn cảm thấy sau lưng lạnh toát, như có người áp sát sau lưng thổi hơi. Sợ đến mức cả bọn co cụm lại một chỗ.
Mẹ Sở sợ đến mức suýt tè ra quần, miệng không ngừng lẩm bẩm:
“Gặp ma rồi… gặp ma rồi…”
Mãi đến khi trời sáng, bọn họ mới tìm được cổng ra khỏi khu chung cư. Vừa ra ngoài là lao thẳng đến bệnh viện. Bọn họ tưởng rằng đã thoát rồi. Nhưng thực ra, đó mới chỉ là khởi đầu cho vận xui của họ.
Nam Tang Ninh đương nhiên biết rõ gia đình tên tra nam kia sẽ gặp phải chuyện gì.
Căn nhà bị bọn họ làm bẩn đến mức không còn chỗ đặt chân. Không còn cách nào khác, cô lấy điện thoại gọi người dọn nhà theo giờ.
Dù là nửa đêm, nhưng cô trả tiền rất cao. Không lâu sau, hai người phụ nữ trung niên đã tới. Động tác của họ nhanh chóng và chuyên nghiệp. Chưa đến một tiếng, cả căn nhà đã được dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm.
Nam Tang Ninh còn ném hết chăn gối mà tên tra nam từng ngủ đi. Sau đó thay bằng bộ chăn ga mới trong tủ. Nằm trong chiếc chăn mềm mại, Nam Tang Ninh không khỏi nhớ tới tông môn của mình.
Nếu ở tu tiên giới, chỉ cần một thuật thanh khiết là xong. Không thì dùng phù thanh khiết, cũng chẳng cần phiền phức như thế này.
Điện thoại trên tủ đầu giường rung lên. Thì ra là Triệu Húc gửi tin nhắn WeChat.
【Đại sư, xin lỗi vì làm phiền muộn thế này, bây giờ cô có rảnh không?】
Nam Tang Ninh gõ bàn phím trả lời:
【Có rảnh, anh nói đi】
Cô đương nhiên biết Triệu Húc muốn hỏi gì. Nhưng cô không thể chủ động nói ra, bởi vì đại sư luôn phải giữ vẻ cao thâm khó lường.
Điện thoại lại rung lên. Bên kia nhanh chóng gửi tới 3000 tệ, kèm theo một tin nhắn:
【Đại sư, đây là tiền xem quẻ. Tôi không biết một quẻ của cô bao nhiêu tiền, nếu chưa đủ cô cứ nói. Nhưng cô có thể nói cho tôi biết tại sao bạn gái tôi không phải lương duyên được không?】
Chỉ qua tin nhắn, Nam Tang Ninh cũng có thể cảm nhận được sự sốt ruột của anh ấy. Rõ ràng anh ấy rất coi trọng bạn gái mình. Nam Tang Ninh chỉ nhận 1000 tệ, trả lại 2000 tệ còn lại. Quy củ đã đặt ra rồi, cô sẽ không thu thêm.
【Một nghìn là đủ. Gửi bát tự của anh qua đây.】
【Vâng, đại sư.】
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
