Chỉ là Chu Thanh Thanh có tính chiếm hữu rất mạnh. Ở trường, ngoài Chu Thanh Thanh ra, Chu Mẫn không có bạn bè nào khác.
Mỗi lần Chu Mẫn thân thiết với người khác một chút, Chu Thanh Thanh sẽ mấy ngày liền không thèm nói chuyện với cô ấy. Dần dần, bạn bè của Chu Mẫn chỉ còn lại mình cô ta.
Nhưng không hiểu vì sao, các bạn trong lớp đều ít nhiều có ý xa lánh Chu Mẫn.
Chu Thanh Thanh cũng nhiều lần cùng họ đứng một chỗ thì thầm bàn tán. Nhưng hễ Chu Mẫn vừa đến gần, mọi người lại đồng loạt im bặt, rồi dùng ánh mắt cười cợt nhìn Chu Thanh Thanh. Lúc này Chu Thanh Thanh sẽ tỏ vẻ bất đắc dĩ rồi cùng Chu Mẫn rời đi.
Chu Mẫn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lại không nói ra được rốt cuộc là không ổn ở chỗ nào. Cứ như vậy họ học hết tiểu học rồi lên cấp hai.
Trước khi lên cấp hai, gia đình Chu Mẫn làm ăn phát đạt, kiếm được một khoản tiền lớn và mua một căn nhà ở trung tâm thành phố.
Cả nhà chuyển vào thành phố sinh sống, Chu Mẫn đương nhiên cũng học ở trường trong trung tâm thành phố, hai người từ đó tách ra mỗi người một nơi.
Chu Thanh Thanh học cấp hai ở thị trấn.
Ở những thị trấn nông thôn như vậy, việc quản lý trường học không quá nghiêm. Nhiều học sinh tuy vẫn đến lớp nhưng sau lưng lại hút thuốc, uống rượu, đánh nhau, thậm chí còn trốn học đi chơi với đám côn đồ.
Trương Kỳ là một tên côn đồ nổi tiếng quanh khu vực trường lúc đó. Hút thuốc, uống rượu, thu phí bảo kê chuyện gì anh ta cũng làm.
Anh ta thường dẫn theo đàn em bắt nạt những học sinh khóa dưới.
Nhiều nam sinh đang ở tuổi nổi loạn thấy những hành vi này rất ngầu, liền gia nhập bọn chúng.
Còn một số nữ sinh đọc quá nhiều tiểu thuyết ngôn tình thì lại tưởng mình là nữ chính được trời chọn, cho rằng Trương Kỳ sẽ là đại ca hắc đạo chỉ dịu dàng với một mình mình, có thể dùng tình yêu để cảm hóa anh ta. Chu Thanh Thanh chính là một trong số đó.
Vì trong gia đình không được yêu thương, cô ta luôn tưởng tượng rằng sẽ có một người đàn ông chỉ dịu dàng với mình, chỉ mỉm cười với mình, đến để cứu rỗi cuộc đời cô ta.
Sau giờ học, cô ta cố tình lảng vảng ở những nơi Trương Kỳ thường đi qua.
Một lần… hai lần… Cuối cùng hôm đó cũng lọt vào mắt Trương Kỳ.
Có lẽ cảm giác được một đám côn đồ vây quanh gọi mình là chị dâu khiến cô ta quá phấn khích. Đối mặt với những lời trêu chọc của Trương Kỳ, cô ta không hề phản cảm, ngược lại còn đỏ mặt, đưa tay ném điếu thuốc trong miệng anh ta xuống đất.
Rồi còn rất trung nhị nói một câu:
“Hút thuốc không tốt đâu, vì em mà bỏ thuốc đi!”
Lúc này trên màn bình luận toàn là một hàng dài dấu hỏi.
【A a a a! Ngón chân tôi co quắp hết cả rồi, bệnh thay người khác xấu hổ của tôi lại phát tác!】
【Cô ta không bị đánh chết à???】
【Rốt cuộc phải đọc bao nhiêu tiểu thuyết não tàn mới làm ra được chuyện như vậy!】
Chu Mẫn đối với đoạn chuyện này hoàn toàn không biết gì. Cô ấy chưa từng nghe Chu Thanh Thanh nhắc tới.
Chu Thanh Thanh không hề biết rằng đám côn đồ này đều là những đứa trẻ ba mẹ không thương, trong túi chẳng có nổi mấy đồng. Cả bọn vất vả góp tiền mới mua được một điếu thuốc. Kết quả lại bị cô ta ném thẳng xuống cống.
Ngay lập tức Trương Kỳ trở mặt, dẫn người đánh cô ta một trận. Nếu là người bình thường, lúc này chắc chắn sẽ không dám lại gần anh ta nữa.
Nhưng Chu Thanh Thanh không giống người bình thường.
Cô ta trộm tiền trong nhà mua cho Trương Kỳ một bao thuốc, nói là để đền lại cho anh ta, với điều kiện là hút hết bao này thì phải bỏ thuốc.
Có thuốc hút, Trương Kỳ đương nhiên cười tươi với cô ta, cô ta nói gì anh ta cũng gật đầu.
Đám đàn em phía sau cũng một tiếng chị dâu, hai tiếng chị dâu gọi không ngừng.
Tuy ngoài miệng nói sẽ bỏ thuốc, nhưng mỗi lần hút hết lại bảo Chu Thanh Thanh mua cho anh ta. Chu Thanh Thanh cũng làm theo không chút do dự.
Cho dù trộm tiền bị người nhà phát hiện, mặt bị đánh sưng lên, thì ngày hôm sau cô ta vẫn tiếp tục mua thuốc mang đến cho Trương Kỳ.
Thành tích học tập của Chu Thanh Thanh ban đầu thực ra rất tốt, nhưng kể từ khi tiếp xúc với đám côn đồ thì tụt dốc không phanh.
Cô ta không chỉ trộm tiền mua thuốc cho Trương Kỳ, mà còn thỉnh thoảng mời cả đám côn đồ đó đi ăn.
Sau một kỳ thi cuối kỳ, ba mẹ Chu Thanh Thanh cuối cùng cũng phát hiện ra vấn đề. Họ lôi cô ta từ một nhà nghỉ nhỏ về, nhốt trong nhà rồi đánh cho một trận ra trò.
Khi đó Chu Mẫn vừa nghỉ học về nhà. Sau khi biết Chu Thanh Thanh bị đánh, cô ấy còn đến khuyên can. Nhưng Chu Thanh Thanh không hề nói ra lý do vì sao mình bị đánh, còn ba mẹ cô ta cũng cảm thấy mất mặt nên không nhắc đến.
Bây giờ nghĩ lại, lúc đó khi Chu Thanh Thanh nhìn thấy Chu Mẫn mặc toàn đồ hàng hiệu, trông giống như thiên kim tiểu thư của gia đình giàu có, trong ánh mắt cô ta từng lóe lên một tia oán độc.
Chỉ là khi ấy Chu Mẫn hoàn toàn không để ý, còn mang cho cô ta một ít bánh ngọt ngon.
Sau chuyện đó, Chu Thanh Thanh bị nhốt ở nhà nửa tháng, mỗi ngày ngoài học bài ra thì làm việc nhà. Đương nhiên cũng không còn thời gian ra ngoài lêu lổng với Trương Kỳ.
Đến khi khai giảng, cô ta mới biết Trương Kỳ vì tội ngộ sát mà bị bắt vào tù.
Vì anh ta vừa tròn mười sáu tuổi, nên cuối cùng chỉ bị phán tám năm tù.
Không còn Trương Kỳ quấy rầy, thành tích học tập của Chu Thanh Thanh lập tức cải thiện.
Ba mẹ cô ta tuy trọng nam khinh nữ, nhưng chưa từng nghĩ tới việc không cho cô ta đi học.
Nhờ học tốt, trong kỳ thi vào cấp ba cô ta đỗ vào trường trung học trọng điểm của thành phố. Sau đó lại gặp lại Chu Mẫn trong cùng một trường.
Hai người chăm chỉ học tập, không còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác. Cuối cùng thi đỗ cùng một trường đại học. Sau khi tốt nghiệp đại học, Trương Kỳ cũng vừa lúc được ra tù.
Sau khi ra tù, không biết bằng cách nào anh ta tìm được phương thức liên lạc của Chu Thanh Thanh.
Lúc này Chu Thanh Thanh đã có bạn trai, hơn nữa gia đình bạn trai còn rất khá giả.
Cô ta không muốn để bạn trai biết quá khứ này, nhưng lại không thể thoát khỏi sự dây dưa của Trương Kỳ. Vì vậy cô ta đề nghị giới thiệu cho anh ta một cô bạn gái vừa xinh đẹp vừa giàu có. Thế nên mới có cuộc tình cờ gặp gỡ tối qua.
Bình luận trên livestream lập tức bùng nổ.
【Trời đất, con người này cũng quá xấu xa rồi! Tự mình chọc phải côn đồ, giờ lại muốn đẩy sang cho người khác gánh!】
【Cốt truyện này hấp dẫn thật đấy, diễn cũng khá, tặng một món quà!】
Lúc này phòng livestream từ năm sáu người ban đầu đã tăng lên hơn ba mươi người.
Đương nhiên cũng có người gửi quà tặng, phần bình luận cũng trở nên náo nhiệt hơn nhiều.
Chu Mẫn ngạc nhiên:
“Báo cảnh sát bây giờ sao? Anh ta còn chưa làm gì mà.”
Chưa dứt lời, người đàn ông trong camera dường như đợi đến mất kiên nhẫn.
Anh ta cầm điện thoại lên gọi tiếp một cuộc.
“Cô lập tức cút tới đây cho tôi! Không phải cô nói con đàn bà đó sắp về rồi sao? Sao giờ vẫn chưa thấy người đâu!”
“Tôi cho cô năm phút! Nếu cô không tới, tôi lập tức đi tìm thằng bạn trai mặt trắng của cô! Nói cho anh ta biết cô đã rên rỉ dưới thân tôi như thế nào!”
Nói xong, anh ta không thèm quan tâm đối phương nói gì, lập tức cúp máy.
Vài phút sau, một cô gái miễn cưỡng bước vào nhà. Vừa bước vào cửa, cô ta đã bị Trương Kỳ bóp chặt cổ.
“Chu Thanh Thanh! Chính cô nói chỉ cần cưỡng hiếp con đàn bà đó, tôi sẽ có một cô vợ vừa đẹp vừa giàu! Cô nói tôi nghe, giờ người đâu! Cô dám lừa tôi à!”
“Cẩn thận tôi đăng hết mấy tấm ảnh cô gửi cho tôi lên mạng! Xem thử bạn trai cô còn thèm để ý tới cô không!”
“Đừng… đừng… đừng mà… anh Trương… tôi sao dám lừa anh…”
Bị bóp cổ, Chu Thanh Thanh nói đứt quãng, vô cùng khó khăn.
“Không lừa? Vậy người đâu! Nói cho tôi nghe!”
Biểu cảm của anh ta hung dữ như muốn nuốt chửng người ta. Anh ta giơ tay tát cô ta hai cái. Bàn tay bóp cổ càng lúc càng siết chặt, Chu Thanh Thanh chỉ cảm thấy mình sắp không thở nổi nữa.
“Anh… anh đừng vội… tôi… tôi gọi điện hỏi thử…”
“Được! Cô hỏi đi!”
Trương Kỳ thuận tay ném cô ta xuống ghế sofa, còn bản thân thì ngồi hút thuốc một mình.
Lúc này điện thoại của Chu Mẫn lại vang lên.
“Alo, A Mẫn, cậu đâu rồi? Về đến nhà chưa?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)