Khi Cố Trạch còn nhỏ, anh đã được gia chủ đích thân xác định là người thừa kế. Chính vì quá xuất sắc nên anh khiến không ít người ghen ghét. Người của chi thứ từng thuê kẻ bắt cóc đưa anh đi, sau đó ném anh xuống một cái hố sâu hẻo lánh trong nghĩa trang ngoại ô.
Ông nội tìm thế nào cũng không thấy anh.
Khi ấy Nguyên Y Y vẫn chỉ là một đứa trẻ vừa biết đi. Lúc cô phát hiện Cố Trạch bị mắc kẹt dưới hố, anh đã đói đến mức thần trí mơ hồ.
“Anh ơi đừng sợ! Em chia cho anh chiếc bánh nhỏ em thích nhất!”
Hôm đó gia đình Nguyên Y Y đến nghĩa trang tảo mộ. Cô chạy chơi khắp nơi rồi vô tình phát hiện Cố Trạch. Khi cô nằm sấp bên miệng hố, cúi đầu gọi anh, mặt dây chuyền hình bông tuyết trên cổ phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ, cũng thắp lại hy vọng trong lòng Cố Trạch, người lúc ấy đã gần như tuyệt vọng.
Cha Nguyên Y Y lập tức báo cảnh sát, mẹ cô cũng ném bình giữ nhiệt mang theo xuống dưới. Còn Nguyên Y Y cứ nằm bên miệng hố nói chuyện với anh, thậm chí còn bảo muốn xuống đó ở cùng anh.
Cố Trạch vừa uống nước vừa ăn bánh mì nhỏ mật ong, cuối cùng cũng chờ được người của Cố gia đến cứu.
Khi ấy anh đã không còn tỉnh táo nên không nhớ rõ khuôn mặt gia đình ân nhân, chỉ nhớ duy nhất mặt dây chuyền hình bông tuyết sáng chói kia. Sau này khi hỏi lại chuyện năm đó, ông nội chỉ nói kẻ phản bội đã được xử lý, những chuyện khác không cho anh hỏi thêm.
Cố Trạch khi ấy còn nhỏ, không dám làm trái lời ông nội. Đến lúc trưởng thành muốn tìm lại gia đình đó thì đã chẳng khác nào mò kim đáy biển.
“Cuối cùng cũng tìm được cô rồi.”
Đời trước Nguyên Y Y chưa từng được ăn những món ngon thế này. Nhà hàng tư nhân cao cấp cũng chẳng phải nơi ai muốn vào là vào, cô ăn đến mức chỉ hận không thể nhai luôn cả đầu lưỡi rồi nuốt xuống.
“Cô cứ ăn đi. Món nào thích thì nhớ lại, để lại địa chỉ, sau này tôi bảo ông chủ làm xong rồi giao đến cho cô.”
Cố Trạch giống như một cậu bé bỗng nhiên không biết phải đối xử tốt với Nguyên Y Y thế nào, chỉ có thể bắt đầu từ thứ cô thích nhất là đồ ăn.
“Anh mời một bữa còn có hậu mãi nữa à?”
Nguyên Y Y kinh ngạc.
Mời một bữa còn chưa hết, đây chẳng phải cô vừa kiếm được một phiếu cơm dài hạn sao?
“Cô muốn ăn bao lâu cũng được.”
Cố Trạch gật đầu.
“Hào phóng! Từ nay chúng ta là anh em! Lần này chữa bệnh cho bà cụ tôi cũng không lấy tiền của anh nữa. Bên bệnh viện nói sẽ trả lương cho tôi, coi như anh giúp tôi giới thiệu một công việc làm thêm. Chúng ta kết bạn đi!”
Nguyên Y Y đầy khí chất giang hồ, đứng bật dậy vỗ mạnh lên vai Cố Trạch.
Nhân viên phục vụ và ông chủ nhà hàng nhìn thấy mà tim đập thình thịch.
Cô gái này là ai vậy?
Tổng giám đốc Cố đâu phải người dễ nói chuyện. Vô lễ như thế mà không sợ bị ném ra ngoài sao?
“Được, chúng ta là bạn.”
Cố Trạch lập tức ra lệnh cho cấp dưới mở toàn bộ quyền hạn của chiếc thẻ phụ trước đó đã đưa cho Nguyên Y Y. Ngay cả tên đăng ký của thẻ cũng sẽ được đổi sang tên cô ngay trong ngày.
Nói cách khác, chẳng khác nào Tổng giám đốc Cố biến tướng giao luôn toàn bộ thẻ lương của mình cho cô.
“Tuyệt quá, tôi cũng có bạn tốt rồi!”
Nguyên Y Y vui vẻ nở nụ cười rạng rỡ với Cố Trạch.
Cố Trạch cũng mỉm cười đáp lại.
“Choang!”
Nắp nồi trong tay ông chủ nhà hàng rơi thẳng xuống đất.
Hóa ra vị sát thần này cũng biết cười?
Vừa rồi mấy gã vệ sĩ cơ bắp còn xông vào, lôi ông đang chưa mở cửa kinh doanh dậy nấu ăn, thậm chí còn đe dọa nếu hôm nay không mở cửa thì sau này cũng khỏi cần mở nữa.
Vậy mà bây giờ sao lại có vẻ mặt như đang tắm mình trong gió xuân thế kia?
Chẳng lẽ là vì cô gái này…
Ông chủ cảm giác mình đã phát hiện ra chân tướng.
[Từ khúc này mình đổi xưng hô của Cố Trạch & Nguyên Y Y vì cô ấy đã xem anh ta là bạn]
“Anh là người bản địa đúng không? Vừa hay em định mua ít quần áo đổi mùa, anh có trung tâm thương mại nào đề cử không?”
Nguyên Y Y dường như thật sự coi Cố Trạch như bạn thân, ngay cả chuyện nhỏ nhặt thế này cũng đem ra hỏi.
“Nhà thiết kế thời trang của Cố gia có thể giới thiệu cho em.”
Cố Trạch vô cùng hào phóng.
“Thế phải đợi lâu lắm, em muốn tự đi dạo phố mua.”
Nguyên Y Y chưa từng đi mua sắm. Nghe nói đây là hoạt động mà con gái ai cũng thích, cô mong chờ lắm rồi.
“Đến Trung tâm thương mại Thịnh Trác đi. Từ tầng một đến tầng mười đều là khu mua sắm, thỉnh thoảng anh cũng làm việc ở tầng trên cùng. Khi nào em đến thì gọi anh, anh có thể đi cùng.”
Đương nhiên nơi đầu tiên Cố Trạch đề cử là trung tâm thương mại của nhà mình.
“Được, em nhớ rồi!”
Nguyên Y Y đồng ý rất dứt khoát.
Thế nhưng sau khi hai người tạm biệt, cô lại nằm dài ở nhà như cá mặn suốt gần một tuần mới nhớ ra chuyện mua quần áo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)