Ông Trương vuốt râu, thấy những người xung quanh đều mang vẻ mặt kinh ngạc thì không nhịn được cười khinh.
“Có gì mà ngạc nhiên? Đông y cũng có ngoại khoa, nghe tôi nói phẫu thuật thì cần gì phải kinh ngạc đến thế?”
Mọi người lúc này mới bắt đầu bận rộn một cách có trật tự.
Mà lúc này cũng chưa đến lượt Nguyên Y Y ra tay. Bác sĩ điều trị chính trực tiếp thực hiện phẫu thuật, vết mổ khá nhỏ. Nếu để Nguyên Y Y làm, e rằng cô sẽ rất thẳng tay chém người ta làm đôi rồi nối lại luôn.
“Tôi hỏi thật, mọi người nghĩ thế nào vậy? Tôi đã dặn rõ không được ăn rồi mà vẫn có người cho bệnh nhân ăn là sao?”
Tay rảnh thì miệng Nguyên Y Y cũng chẳng chịu yên.
Thông qua micro nối từ phòng phẫu thuật ra bên ngoài, cô hỏi thẳng điều mình thắc mắc nhất.
“Tôi! Tôi không có ác ý! Cô chỉ làm vài động tác đã chữa được cho bà nội, tôi tưởng bệnh của bà vốn không nghiêm trọng!”
Cố Tình vội vàng biện minh.
Cô ta không dám nói quá rõ. Thực ra trong lòng vẫn cho rằng Nguyên Y Y chỉ là kẻ lừa đảo, còn chuyện cấm ăn chẳng qua là cố tình hù dọa.
Bà cụ đói đến khó chịu, Cố Tình vừa hay nhân cơ hội thể hiện hình tượng cháu gái hiếu thảo không nỡ nhìn bà chịu khổ.
Ai ngờ chỉ một bữa ăn lại thật sự gây ra chuyện lớn.
“Cô thật sự là con cháu ruột của nhà này sao?”
Nguyên Y Y bắt đầu nghi ngờ sâu sắc.
Đến chuyện kiêng ăn ba ngày cũng không làm nổi, e rằng trong lòng Cố Tình căn bản chẳng coi mạng sống của bà cụ là chuyện quan trọng.
“Tôi không có! Cô đừng có ngậm máu phun người!”
Cố Tình hét lớn vào micro.
Ông Trương lập tức quay đầu trừng cô ta một cái rồi tắt loa ngoài.
“Cô bé, trình độ ngoại khoa của cô không ổn lắm nhỉ?”
Ông Trương càng nhìn Nguyên Y Y càng thấy thích.
Đông y có học thuyết Ngũ vận Lục khí, không ngờ thời nay vẫn còn người trẻ hiểu những thứ này.
“Đừng nói linh tinh, tôi giỏi lắm đấy. Chỉ là nếu để tôi làm thì cảnh tượng sẽ hơi khó coi thôi.”
Nguyên Y Y lập tức không phục.
Xương người cô từng tháo ra có đến hàng ngàn hàng vạn bộ, sao có thể không quen ngoại khoa?
Ca phẫu thuật trong phòng vẫn đang căng thẳng tiến hành, nhưng vì một già một trẻ cứ trò chuyện không ngừng nên bầu không khí lại khá nhẹ nhàng.
“Chú Lưu, đưa Cố Tình đến thành phố X. Lập tức xuất phát. Sau này cô cũng không cần quay lại nhà chính nữa. Cố gia không có hậu bối ngu xuẩn như vậy.”
Cố Trạch lạnh lùng ra lệnh.
Vốn dĩ khi bà cụ lâm bệnh nặng, Cố gia không hề gọi Cố Tình về. Là cô ta nhất quyết muốn tới thăm bệnh, giờ lại gây ra chuyện nghiêm trọng thế này, Cố gia không thể tiếp tục giữ cô ta lại.
“Anh họ! Anh có ý gì? Anh không thể làm vậy!”
Cố Tình bất chấp tất cả lao tới định túm lấy Cố Trạch, nhưng lập tức bị vệ sĩ giữ lại.
“Cô bị xóa tên khỏi Cố gia.”
Cố Trạch cũng chẳng ngại nói thẳng hơn.
Anh cảnh cáo Cố Tình, nếu sau này còn dám lấy danh nghĩa Cố gia ra ngoài làm việc, vậy thì phải cẩn thận Cố gia tìm cô ta tính sổ.
“Không! Em muốn gặp bà nội! Em phải chờ bà tỉnh lại rồi mới đi! Bà nội thương em nhất!”
Tiếng vùng vẫy của Cố Tình càng lúc càng xa.
Cố Trạch từ đầu đến cuối không hề thay đổi sắc mặt, như thể người vừa bị kéo đi chỉ là một người qua đường chẳng liên quan.
Hai tiếng sau, cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũng được đẩy ra.
Mọi người kinh ngạc nhìn ông Trương, người lúc nãy còn mang dáng vẻ tiền bối cao nhân chỉ điểm giang sơn, giờ lại khoác vai Nguyên Y Y thân thiết chẳng khác gì một ông lão trẻ con.
“Em gái, khi nào tới bệnh viện đăng ký một chức danh đi, tiện thể dạy anh đây hai chiêu nữa!”
Thấy hai người đã thân thiết đến mức xưng huynh gọi muội, bác sĩ điều trị chính chỉ có thể mỉm cười nhìn người nhà bệnh nhân.
“Ca phẫu thuật rất thành công. May nhờ châm pháp của cô Nguyên, nếu không e rằng kim bạc giữ mạng của thầy Trương cũng không thể chống đỡ tới lúc ca mổ kết thúc.”
Chỉ trong một buổi sáng, Nguyên Y Y đã thu hoạch được sự sùng bái của cả bệnh viện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)