Sở Đại thì chỉ mong có thể rời khỏi đây càng nhanh càng tốt. Cô ta vội vàng kéo Viên Tuấn Dật về phía thang máy.
Viên Tuấn Dật vẫn còn bị dọa đến hai chân run lên, mãi đến khi thang máy xuống tầng dưới mới phát hiện vừa rồi mình đã hoàn toàn thua về khí thế.
“Con tiện nhân đó dám hung dữ với em như vậy! Tôi nhất định sẽ đòi lại công bằng cho em. Tin tôi đi!”
Viên Tuấn Dật càng nghĩ càng tức.
Anh ta không thể hiểu nổi, Nguyên Y Y vốn chỉ là một bình hoa đầu óc rỗng tuếch, sao đột nhiên lại có khí thế đáng sợ như vậy.
“Vâng, anh Viên nhất định phải làm chủ cho em đấy!”
Mắt Sở Đại sáng lên.
Bây giờ Nguyên Y Y chẳng qua chỉ là một cô nhi không chỗ dựa, sao có thể đấu lại Viên Tuấn Dật có gia thế lớn mạnh?
Đuổi được đôi cẩu nam nữ kia đi, Nguyên Y Y mới lấy chìa khóa mở cửa.
Vừa bước vào nhà, một màu hồng huỳnh quang chói mắt lập tức ập thẳng vào tầm nhìn.
“Trời ạ, đây là cái gì vậy?”
Cô đi một vòng quanh nhà.
Căn hộ này là do nguyên chủ thuê. Sở Đại ngày nào cũng lấy danh nghĩa chị em tốt tới ở ké, thực chất là để quyến rũ Viên Tuấn Dật.
Trong nhà còn để lại không ít đồ của Sở Đại, nhưng chắc cô ta cũng không dám quay lại lấy nữa.
Nguyên Y Y nghĩ tới khoản thù lao vừa nhận được, bắt đầu vụng về dùng máy tính tra cứu thông tin, tiện thể tìm hiểu thêm những kiến thức cơ bản về thế giới này.
“Nguyên Y Y! Mở cửa! Đừng trốn trong đó không lên tiếng, chị biết biết em đang ở nhà!”
Đúng lúc một người cổ đại đang say mê lướt mạng, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng đập cửa dữ dội.
“Ai vậy?”
Nguyên Y Y giật mình.
“Chị Trần đây! Em nhìn xem mình đã làm chuyện tốt gì rồi! Em hủy hợp đồng với công ty mà sao không bàn với chị trước?”
Người tới là quản lý của Nguyên Y Y, Trần Nhụy.
Có thể nói đây là người bình thường duy nhất trong vòng quan hệ của nguyên chủ, hơn nữa còn luôn tin chắc rằng Nguyên Y Y chưa từng dùng quy tắc ngầm để leo lên.
Nếu Nguyên Y Y thật sự có bản lĩnh đi theo đường quy tắc ngầm thì có đến mức lăn lộn thê thảm thế này sao?
“Em đá Viên Tuấn Dật rồi, chắc chắn cũng không thể ở lại công ty nữa, nên tiện thể hủy hợp đồng luôn.”
Nguyên Y Y mở cửa cho Trần Nhụy vào, còn rót cho cô ấy một cốc nước.
“Em đá cậu chủ Viên rồi? Được đấy, Nguyên Y Y. Em không còn là em của trước đây, yêu đến sống chết cũng mặc kệ nữa à?”
Trần Nhụy vô cùng kinh ngạc.
Viên gia là cổ đông lớn của Công ty Giải trí Giai Mỹ, còn Viên Tuấn Dật chính là cậu chủ nhà họ Viên.
Lúc trước khi Nguyên Y Y dây dưa không dứt với Viên Tuấn Dật, Trần Nhụy còn tưởng cuối cùng cô cũng tìm được người chống lưng.
Ai ngờ chẳng kiếm được chút lợi ích nào, quay đầu một cái đã bị bạn thân cướp mất bạn trai.
Bây giờ Sở Đại lại sống vô cùng thuận lợi trong giới giải trí. Nhìn người ta ôm đùi đại gia đúng bài bản biết bao, sao không chịu học hỏi một chút?
“Không còn nữa! Sau này em không tìm đàn ông nữa!”
Thân xử nữ có lợi nhất cho việc tu luyện.
Trong lòng không có đàn ông, rút kiếm tự nhiên thành thần!
“Phụt! Ý chị cũng không phải vậy. Chị chỉ mong sau này em đừng ngây thơ như thế nữa, bị người ta lừa mà còn không biết phản kích.”
Trần Nhụy cạn lời.
“Em hiểu rồi. Bây giờ em đã hoàn toàn lột xác. Nếu còn ai dám lừa em…”
Nguyên Y Y chớp mắt với Trần Nhụy.
“Nếu còn ai lừa em thì sao?”
Trần Nhụy rất phối hợp, lập tức tiếp lời.
“Giết hắn!”
Nguyên Y Y nói đầy chắc chắn.
“Phụt! Giết người là phạm pháp!”
Trần Nhụy phun thẳng ngụm nước xuống đất.
Làm người có cần cực đoan đến mức đó không?
“À đúng rồi, suýt nữa em quên mất.”
Làm người xấu lâu quá, Nguyên Y Y thật sự đã quên mất chuyện này.
Thế giới này đúng là phiền phức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)