Cô hiếm hoi cho phép mình lười biếng vươn vai một cái, sau đó trong tiếng thúc giục của robot, cô chậm rãi chọn một chiếc váy liền mà ở chiến trường gần như không thể mặc, ướm thử lên người.
Mười phút sau, Tô Dư đã tắm rửa gọn gàng, mặc một bộ áo sơ mi và quần short bình thường, được robot vây quanh hộ tống đi xuống lầu.
Tô Thụy vừa họp xong trở về, mặc một bộ vest, đang ngồi trên sofa xem tin tức tài chính trên quang não, nghe thấy tiếng động liền đặt tách trà xuống, ngẩng đầu lên nhìn.
Sau đó khẽ nhíu mày.
“Sao sắc mặt của em lại kém thế?” Tô Thụy hỏi.
Giống như trong ký ức, anh cả Tô Thụy toát ra một cảm giác xa cách cao quý, khiến người khác khó lại gần. Anh ấy trông có vẻ không lạnh lùng, nhưng lại khiến người ta cảm thấy có chút vô tình.
Vì vậy, chủ thân thể có hơi sợ anh ấy, quan hệ của hai người không được thân thiết cho lắm.
Dưới ánh mắt của anh cả, Tô Dư tùy tiện ngả người xuống sofa, nghe vậy bất giác sờ lên mặt mình, khó hiểu nói: “Cũng ổn mà, em vừa soi gương xong, da dẻ hồng hào, căng bóng.”
Chỉ là gầy quá, trông như một cơn gió cũng có thể thổi bay.
Sau này phải ăn nhiều hơn mới được.
Tô Dư chấp nhận thân phận mới của mình rất tốt, lại không cần phải đánh nhau nữa, bây giờ cô chỉ là một sinh viên bình thường, đương nhiên là phải sống sao cho thoải mái nhất.
Cô hắng giọng nhìn Tô Thụy đang ngồi đối diện, giày da bóng loáng, dáng ngồi thẳng tắp, tò mò hỏi: “Anh, sao anh lại về? Có chuyện gì à?”
Tô Thụy không nhận ra có gì khác lạ, ngón trỏ tay trái gõ nhẹ lên đầu gối, cất lời: “Nghe nói em bị ngất ở trong lớp?”
“Ừm.” Tô Dư tiện tay lấy một quả trái cây trên bàn cắn một miếng, nói nửa đùa nửa thật: “Chắc là em bị hạ đường huyết.”
Nghe vậy, những lời giáo huấn mà Tô Thụy đã chuẩn bị sẵn đều nghẹn lại trong họng. Anh ấy có chút khó hiểu, nghiêm túc quan sát em gái mình một lượt, chỉ có thể nhìn ra hai chữ “vui vẻ” trên khuôn mặt trắng trẻo của cô.
Tô Thụy cúi đầu nhìn đồng hồ, đưa tay nới lỏng cà vạt.
Nếu không phải vì giáo viên của Tô Dư đã đặc biệt liên lạc với anh ấy, thì bây giờ có lẽ anh ấy đang họp ở công ty.
Lúc đó giáo viên nói với anh ấy rằng, vì Tô Dư đội sổ tất cả các môn nên bị bạn bè xa lánh, tính cách có chút cô lập, đã nhiều lần có hành vi nghi là tự làm hại bản thân, dặn anh ấy nhất định phải chú ý đến sức khỏe tâm lý của con bé.
Nhưng dù nhìn thế nào, anh ấy cũng không thấy em gái mình có vấn đề gì cả.
“Giáo viên của em nói, trước đây em đội sổ tất cả các môn.” Tô Thụy suy nghĩ một lát, tìm một chủ đề để hỏi.
Nhưng lời vừa nói ra, anh ấy đã cảm thấy có gì đó không ổn. Thực ra em gái anh ấy rất giống anh ấy, làm gì cũng rất hiếu thắng, trong chuyện học hành lại càng là một kẻ liều mạng. Cách hỏi của anh ấy chắc chắn sẽ khiến cô càng cố gắng hơn.
Bây giờ hệ thống sức khỏe của Tô Dư đã được nhà trường liên kết với tài khoản của anh ấy, anh ấy không muốn sau này cứ có chuyện là lại phải chạy về xem cô.
Quả nhiên, sau khi nghe Tô Thụy nói, tay Tô Dư khựng lại, trong mắt cũng lộ ra một tia áy náy, cô hơi ngồi thẳng người dậy.
“Anh, xin lỗi, sau này em…”
“Anh không có ý đó.” Tô Thụy hắng giọng, cố gắng cứu vãn.
“… Chắc chắn sẽ tiếp tục đội sổ tất cả các môn.” Tô Dư nói.
Nơi này hoàn hảo như vậy, cô đương nhiên phải nằm yên hưởng thụ rồi!
Tô Thụy: “Hả?”
Vẻ mặt điềm tĩnh mà Tô Thụy luôn duy trì tốt bỗng nứt ra một khe.
Sau đó lại nhanh chóng nhặt lại cái mác tinh anh của mình, lạnh lùng gật đầu với Tô Dư.
“Em tự mình nghĩ thông suốt là được rồi. Giáo viên của em đã xin cho em nghỉ hai ngày, hôm nay em cứ ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, đừng tự mình lao vào mấy bài huấn luyện cường độ cao nữa.”
“Em biết rồi.”
Tô Dư lười biếng nằm dài trên sofa, cả người toát ra khí chất của một con cá mặn* không cầu tiến.
“Còn nữa, tinh thần lực của em chỉ có cấp C, tuần sau đến tiết thực hành cơ giáp thì em cứ làm cho có lệ là được, đừng cố quá, rất hại tinh thần lực.” Tô Thụy nói.
Năm nay Tô Dư mới lên năm hai, vừa đúng lúc phải thực hành lái cơ giáp, Tô Thụy cảm thấy với tư cách là anh cả, anh ấy có nghĩa vụ phải nhắc nhở một câu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


