Vóc dáng thế này, thể chất không thể nào khỏe mạnh được. Gã phó chủ nhiệm quả quyết.
Tô Dư dời mắt khỏi bắp tay cuồn cuộn một cách bất thường của phó chủ nhiệm, nhìn sang gương mặt chẳng có gì nổi bật của anh ta: “Tôi sẽ cẩn thận.”
“Thế thì tốt.” Phó chủ nhiệm cười khẩy một tiếng, nhìn Cao Diệu: “Anh Béo, hôm qua cậu bảo tìm được một hạt giống tốt, sao hôm nay không dẫn đến?”
“Dẫn đến rồi.” Cao Diệu bình thản đáp.
“Đâu?” Phó chủ nhiệm quét mắt một vòng, cuối cùng lại nhìn về phía Tô Dư đang đứng trước mặt, kinh ngạc trợn tròn mắt: “Anh Béo, cậu bị lão Lý bỏ bùa rồi à?”
Cao Diệu là chủ nhiệm duy nhất trong lịch sử câu lạc bộ tự do đối kháng thuộc khoa hậu cần. Hồi tuyển chọn chủ nhiệm, anh ta đã một mình chấp năm người và giành chức vô địch một cách ngon ơ, có thể tưởng tượng được sức uy hiếp của anh ta trong lòng các thành viên lớn đến mức nào.
Được Cao Diệu công nhận, phó chủ nhiệm không khỏi nhìn về phía Tô Dư, người trông như thể gió thổi là bay.
“Đàn em Tiểu Ngũ giỏi lắm, không tin thì cậu đấu với em ấy một trận là biết.” Lý Văn xúi giục.
Đánh nhau là một việc rất mệt.
Vấn đề tay chân yếu ớt của cô vẫn chưa được giải quyết, không cần thiết phải lãng phí thể lực.
“Không ngờ cũng có lúc anh Béo nhìn lầm người.” Phó chủ nhiệm vô cùng đắc ý, cười vỗ vai Cao Diệu. Bên cạnh anh ta, các thành viên trong câu lạc bộ cũng bật cười.
“Lão Lý, cậu dẫn Tiểu Ngũ đi dạo loanh quanh đi, tôi đi giao lưu tình cảm với các anh em một chút.”
Cao Diệu xoay cổ, bẻ khớp ngón tay phải kêu răng rắc, rồi khoác vai phó chủ nhiệm lôi người đi.
Lý Văn nhìn phó chủ nhiệm vừa xin tha vừa bị anh Béo lôi đi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, rồi quay đầu tìm Tô Dư đã đi đến một góc.
Đây là khu vực duy nhất không bị camera giám sát bao phủ.
Tô Dư đứng ở góc tủ trưng bày nhìn lên.
Bên cạnh cô, một cánh cửa dày bị khóa chặt đang đứng sừng sững.
“Đàn em Tiểu Ngũ, vận may của em cũng tốt thật, vừa đến đã tìm thấy vị trí cốt lõi của câu lạc bộ chúng tôi rồi.” Lý Văn trêu chọc vỗ vai Tô Dư.
“Không phải, tôi đang xem đồ trang trí trên tường.” Tô Dư thu lại ánh mắt từ chiếc chùy sao băng trong tủ trưng bày: “Bên trong này là văn phòng à?”
“Là phòng mô phỏng đối kháng cơ giáp chuyên dụng của câu lạc bộ.” Lý Văn chú ý đến ánh mắt của Tô Dư, chỉ vào một chồng găng tay da màu đen tuyền trên bàn bên cạnh: “Nếu em thích mấy món vũ khí này thì có thể lấy xuống xem, trên bàn có găng tay dùng một lần đấy.”
Hai người đang trò chuyện thì sảnh lớn đột nhiên trở nên ồn ào.
“Cẩn thận!” Có người hết thất thanh.
Từ lúc bước vào, Tô Dư đã cảm nhận được một ánh mắt ác ý chiếu tới, nhưng rõ ràng ở đây không có ai quen biết cô, ác ý này là nhắm vào Cao Diệu và những người khác.
Một tiếng xé gió vang lên từ sau gáy.
Tô Dư khẽ nghiêng người, đưa tay ra sau, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cô vững vàng bắt được vật trang trí hình cầu đang bay tới với một lực như muốn bổ sọ người khác.
Cả khán phòng lập tức im phăng phắc.
Cao Diệu đứng bên cạnh, sắc mặt tái mét.
Dưới cánh tay anh ta, phó chủ nhiệm chết lặng, vô thức nuốt nước bọt.
Lực ném quả cầu sắt vừa rồi ai cũng thấy rõ, khoảng cách không xa, tốc độ cực nhanh, cộng thêm trọng lượng của quả cầu, người bình thường không thể nào đỡ được.
“Xin lỗi, tôi ném trượt.” Cách đó không xa, kẻ đầu sỏ có râu quai nón vừa rồi còn đang đánh nhau túi bụi với người khác, giờ đã bình thản đứng dậy, phủi bụi trên người rồi thản nhiên nói.
Bởi vì lúc nãy anh ta cứ bị người ta đè ra đánh, trông yếu như sên, nên khi gã cầm vật trang trí lên, mọi người đều không để ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






