Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Cơ Giáp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

Tô Dư lăn một vòng trên đất, kéo dãn khoảng cách với người kia.

[Phát hiện học sinh bị thương, vui lòng điều trị ngay lập tức.]

[Phát hiện học sinh bị thương, vui lòng điều trị ngay lập tức.]

Robot y tế tuần tra trong khuôn viên trường ào ào kéo đến.

Tô Dư bò dậy, dứt khoát nắn lại cánh tay, không ngoảnh đầu lại mà chạy đi.

Thực ra hoàn toàn không cần thiết phải làm đến mức đó, dù sao anh cả cũng nói cô cứ mặc sức quậy ở trường.

Tô Dư xoa bóp khớp xương đang không ngừng phát ra cảm giác tồn tại, trên mặt không có biểu cảm gì.

Tuy nhiên, xuất phát từ bản năng chiến đấu nhiều năm, sâu trong ý thức của cô hoàn toàn không thể chấp nhận việc mình bị người khác khống chế.

Tô Dư bình tĩnh men theo đường tránh camera giám sát để đi về.

Những tán cây xanh um tùm che trời đã hoàn toàn che giấu bóng dáng của cô.

Khi về đến ký túc xá, Tô Dư mở quang não mới phát hiện tin nhắn Cao Diệu gửi lúc trước, xem thời gian thì chắc là lúc cô đang đánh nhau.

[Anh Béo]: Tiểu Ngũ xin lỗi nhé, tôi và lão Lý đi trước đây, em đừng lo, sẽ không có chuyện gì đâu, bọn tôi sẽ bảo lãnh cho em.

Tô Dư thả mình xuống chiếc giường gỗ cứng, nhìn tin nhắn lơ lửng trước mắt, ý thức khẽ động trả lời lại.

[Người tàng hình]: Tôi không sao.

Tin nhắn vừa gửi đi, Tô Dư đã nhận được hồi âm, xem ra đối phương vẫn luôn chú ý đến bên này.

[Anh Béo]: Em không bị bắt sao?

[Người tàng hình]: Ừ, tôi chạy thoát rồi.

[Anh Béo]: !

Tô Dư nhìn dấu chấm than Cao Diệu gửi tới, khóe miệng giật giật.

Đã quen với dáng vẻ điềm tĩnh của đối phương ngoài đời thực, phong cách này lại khiến cô thấy buồn cười một cách khó hiểu.

[Anh Béo]: Giỏi! Vậy qua ăn cơm đi, bọn tôi đợi em ở kho phía đông của hội học sinh khoa hậu cần.

[Người tàng hình]: Đã nhận!

Tô Dư lộn một vòng đứng dậy, hoạt động vai một chút rồi đi ra ngoài.

Thành thạo né tránh camera và đám đông, Tô Dư quét một chiếc phi thuyền tự lái cỡ nhỏ ở khu vực đậu phi thuyền công cộng rồi ngồi lên.

Ba phút sau, Tô Dư tìm thấy hai người đang đợi ở cửa hội học sinh khoa hậu cần.

Hai người kia thấy Tô Dư tới liền vội vàng vây lại, thái độ còn nhiệt tình hơn trước.

"Em gái Tiểu Ngũ, em giỏi thật đấy!" Lý Văn vỗ vai Tô Dư, nhiệt tình hỏi: "Làm sao em thoát được vậy? Không phải hai người đã đánh nhau rồi sao?"

"Tôi cũng không biết, dù sao lúc tôi chạy đối phương không đuổi theo." Tô Dư nhún vai.

Nói thật, lúc đó thể lực của cô gần như đã đến giới hạn, nếu bảo vệ kia đuổi theo, cô thật sự không chạy thoát được.

"Vậy thì may mắn thật đấy." Lý Văn cười, liếc nhìn Cao Diệu.

Họ đều biết bảo vệ không thể nào bỏ cuộc giữa chừng khi đang bắt người, đây cũng là mục đích ban đầu của việc trường đặt ra nhiều nội quy kỳ quặc như vậy, rèn luyện ý thức trinh sát, phản trinh sát và khả năng đối chiến của học sinh.

Bây giờ Tô Dư không bị bắt chỉ có một khả năng, cô thực sự đã dựa vào vũ lực để thoát khỏi tay bảo vệ.

Sức mạnh của cô em gái này còn lớn hơn nhiều so với những gì cô thể hiện.

Cao Diệu hiểu rõ, đưa bộ quần áo đang cầm trên tay cho Tô Dư.

"Em vào phòng thay đồ bên cạnh thay đi, bộ này mới, kích cỡ chắc là vừa."

"Cảm ơn." Tô Dư nhận lấy quần áo, đi vào phòng thay đồ nữ bên cạnh.

Vài phút sau, Tô Dư bước ra trong bộ đồng phục màu xám xịt của khoa hậu cần.

"Rất vừa vặn." Lý Văn nhìn từ trên xuống dưới một lượt, đắc ý nói với Cao Diệu: "Tôi đã nói là em gái Tiểu Ngũ nên mặc size M này mà, em ấy gầy thì gầy, nhưng chiều cao không hề thấp chút nào."

Ba người bắt đầu đi về phía nhà ăn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc