Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Lão Cơ Giáp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Tất cả người chơi trong toàn server đều nhận được tin nhắn cùng một lúc.

Cao Diệu đã loanh quanh ở ải ba mươi sáu và ba mươi bảy gần hai ngày nay, đây là lần đầu tiên bị đá về ải ba mươi lăm. Tuy nhiên, anh ta hoàn toàn không có thời gian để cảm nhận sự thất bại, toàn bộ sự chú ý đã bị nội dung thông báo thu hút.

Lúc này, diễn đàn tích hợp trong game đã bùng nổ.

Chủ đề thảo luận về người đã thông quan không ngừng tăng cao.

[Vãi, tôi vừa xem xong, top mười cao thủ đều không online, người này rốt cuộc từ đâu chui ra vậy?]

[Xem ra lời đồn trước đây không sai, game này do quân đội phát triển, chắc chắn là trong quân đội đã bắt đầu đưa vào sử dụng rồi!]

[Một người viết thư máu cầu cao thủ thông quan ra hướng dẫn, tôi kẹt ở ải bốn mươi ba ngày rồi.]

[A a a a a, tại sao cứ ba giờ sáng bảng xếp hạng mới cập nhật vậy! Tối nay lại mất ngủ rồi!]

Cao Diệu lượn một vòng diễn đàn, xem hết các cuộc tranh luận, cuối cùng vẫn không có kết quả chắc chắn nào, lại bắt đầu chơi game.

Lúc Tô Dư ngồi dậy từ khoang game toàn ảnh, vừa hay chạm mắt với Lý Văn cũng vừa ngồi dậy với vẻ mặt tan nát.

"Trò chơi này có phải rất vô vị không?" Lý Văn tỏa ra một luồng khí thảm thương như vừa bị giày vò.

Tô Dư gật đầu: "Đúng vậy."

Đánh Trùng Tộc gì đó, đúng là vô vị thật.

Lý Văn lau mặt, cố gắng vứt bỏ hình ảnh bị game hành cho ra bã ban nãy ra khỏi đầu. Khi ngẩng lên, vẻ mặt anh ta lại trở nên nho nhã, điềm tĩnh.

"Tôi dẫn em đi ăn chút gì nhé, đồ ăn vặt ở trung tâm thương mại này khá ngon." Lý Văn nói.

"Được." Tô Dư vừa nhận được thuốc thể năng mình muốn, tâm trạng cô rất tốt, nên lập tức đồng ý với đề nghị của Lý Văn.

Hai người dạo một vòng trung tâm thương mại, tay xách nách mang trở về quán net toàn ảnh.

"Em gái Tiểu Ngũ, em không cần phải tranh trả tiền đâu, tôi có tiền mà." Lý Văn lải nhải theo sau Tô Dư: "Kể cả em có vay vốn sinh viên thì cũng không thể tiêu xài phung phí như vậy được."

"Không sao, tôi cũng có đi làm thêm." Tô Dư không để ý đến lời lải nhải của Lý Văn, cô bình tĩnh giải thích.

Lúc này, Cao Diệu đã thoát game, đang bước ra từ khoang mô phỏng toàn ảnh, nghe vậy liền ngạc nhiên nhìn Lý Văn: "Không dễ dàng gì, cũng có ngày cậu không phải làm kẻ chi tiền oan."

"Tiểu Ngũ, ban nãy em chơi đến ải bao nhiêu rồi?" Cao Diệu châm chọc Lý Văn xong, lại nhìn sang Tô Dư hỏi.

"Chắc là hai mươi." Tô Dư nói bừa một con số, nghĩ một lát, để tránh sau này Cao Diệu thực sự mời cô tổ đội, cô lại nói thêm một câu: "Game này hơi khó với tôi."

Tuy nhiên.

"Hai mươi?" Lý Văn nghe vậy suýt nữa thì nhảy dựng lên, mặt đầy kinh ngạc.

Ngay cả Cao Diệu vốn luôn điềm tĩnh cũng biến sắc trong giây lát.

Chà.

Hình như nói hơi cao rồi.

Tô Dư nhìn biểu cảm của hai người, thầm nghĩ.

"Trước đây em từng lái cơ giáp rồi à?" Cao Diệu hỏi.

Tô Dư vội vàng lắc đầu: "Chưa, tôi dùng chế độ đơn giản."

"Vậy thì em cũng khá có năng khiếu đấy." Cao Diệu thay đổi cách nhìn về Tô Dư, nhưng để không bị lừa, anh ta vẫn nhìn Tô Dư nói: "Tôi có thể xem lịch sử game của em không?"

"Đương nhiên là được."

Tô Dư mở quang não, vào phần lịch sử game mô phỏng toàn ảnh dưới tên mình, lựa chọn rồi chụp màn hình ghi chép vượt qua ải hai mươi gửi cho Cao Diệu.

Chế độ xanh của game online toàn ảnh được làm rất cực đoan, để chống nghiện, có thể nói ngoài bản thân trò chơi ra thì chẳng có gì cả, không xem được bảng xếp hạng, cũng không thấy được diễn đàn tích hợp.

Đồng thời, cô cũng không có quyền đổi ID game, nói cách khác, nếu game này có bảng xếp hạng, thì tên thật của cô đã treo trên đó.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc