"Được." Tô Dư bình thản gật đầu.
"Game này khó như vậy, có người phá đảo được mới lạ."
Lý Văn đi phía sau, uể oải thở dài, lẩm bẩm: "Ở trường đã đủ mệt rồi, khó khăn lắm mới ra ngoài chơi mà còn phải hành xác, hai người chán thật đấy."
Tô Dư thấy vẻ mệt mỏi của Lý Văn không giống giả vờ, trong lòng nảy sinh một tia nghi ngờ.
Không phải game là thứ mang lại niềm vui cho người ta sao?
"Đừng để ý đến cậu ta, chỉ cần em chơi thử là sẽ thấy game này rất hay."
Cao Diệu và Tô Dư kết bạn quang não, rồi quen thuộc dẫn cô đi vào tiệm net.
"Đúng rồi, em đủ tuổi chưa?" Trước khi vào tiệm net, Cao Diệu hỏi Tô Dư.
"Đủ rồi." Tô Dư gật đầu chắc nịch, tự tìm một góc dùng quang não quét một khoang mô phỏng rồi nằm thẳng vào trong.
Nắp khoang màu vàng cam từ từ khép lại trước mắt.
Đầu Tô Dư khẽ ong lên một tiếng, rồi hai dòng chữ lớn hiện ra.
[Chào mừng bạn sử dụng khoang toàn ảnh phiên bản Ảo Mộng mới nhất.]
[Phát hiện quyền hạn khoang mô phỏng của bạn, đang mở chế độ xanh đơn giản.]
Hai giây sau, dòng chữ lớn từ từ biến mất, một màn hình ánh sáng khổng lồ hiện ra trước mắt, trên đó chi chít các loại game.
Trong đó, “Hành Tinh Thất Thủ” chiếm diện tích lớn nhất.
Tô Dư vừa thầm cảm thán quả không hổ là game hot nhất, vừa dùng ý thức thành thạo chọn nó.
Mọi thứ ở đây đều y hệt như thế giới thật, bao gồm cả chiếc mũ cảm biến tinh thần lực trên đầu và hàng loạt nút bấm dày đặc trên bảng điều khiển trước mặt.
Xem ra sau bao nhiêu năm, phương thức điều khiển cơ giáp vẫn không thay đổi, vẫn là loại điều khiển bằng tay kết hợp cảm biến.
Tô Dư yên tâm, tò mò đưa tay véo cánh tay mình, thậm chí còn cảm nhận được cơn đau rõ rệt.
Điểm duy nhất khác với thực tế chỉ có nút cài đặt nhỏ ở góc trên bên phải và các phím tùy chọn luôn lơ lửng trên bảng điều khiển.
[Vui lòng chọn chế độ điều khiển cơ giáp.]
[Chế độ dễ hay chế độ chuyên nghiệp.]
Lẽ ra cô nên nghĩ đến sớm hơn, vì dân thường bị cấm sử dụng cơ giáp, nên chiến tranh cơ giáp đã trở thành chủ đề nóng hổi bất biến trong các game toàn ảnh và phim ảnh.
Xem ra Lý Văn đã bị "hành hạ" không ít rồi.
Tô Dư thầm thở dài, chọn chế độ dễ để giảm bớt cảm giác chân thực.
Đây là chế độ được nhà phát hành đặc biệt phát triển để thỏa mãn nhu cầu lái cơ giáp của dân thường. Dù sao thì thao tác lái cơ giáp bình thường quá phức tạp, rất khó để thành thạo trong thời gian ngắn.
Quả nhiên, sau khi nhấn nút, hàng trăm nút bấm lập tức biến mất.
Thay vào đó là mười nút bấm lên, xuống, trái, phải, tiến, lùi, bắn, đổi vũ khí được xếp ngay ngắn trên bảng điều khiển khổng lồ, trông có phần kỳ quặc đến buồn cười.
[Bắt đầu game ngay lập tức không?]
Giọng máy móc lạnh lùng vang lên trong buồng lái, Tô Dư nhanh chóng chọn bắt đầu.
Giây tiếp theo, tầm nhìn của cơ giáp mở ra.
Môi trường bên ngoài cũng hiện ra trước mắt.
Trước mặt là một vùng đất khô cằn nứt nẻ vô tận, cát vàng mịt mù, một hành tinh không một cọng cỏ, đầy vẻ chết chóc.
Đây là hành tinh biên giới từng bị Trùng Tộc chiếm đóng, Tô Dư nhớ rất rõ.
Khi cô nhập ngũ, Trùng Tộc đã chiếm được hai hành tinh của Liên Bang.
Và hành tinh này chính là hành tinh thứ hai bị Trùng Tộc chiếm đóng, cũng là một trong những chiến trường mà họ và Trùng Tộc thường xuyên đối đầu trực diện.
Ánh mắt Tô Dư đờ ra trong giây lát.
Chẳng lẽ, cái game được đồn là siêu thú vị này lại là đi đánh Trùng Tộc sao?
Chưa đợi Tô Dư tự thuyết phục mình, trong tầm nhìn của cơ giáp, một con Trùng Tộc khổng lồ có hình thù kỳ dị nghênh ngang chạy tới, rung rung mấy cái râu của nó rồi dừng lại trước mặt cơ giáp.
"Chết đi, loài người ngu ngốc, thế giới này rồi sẽ bị Trùng Tộc thống trị!" Con trùng nói tiếng người, giọng đầy khiêu khích.
Nghe thấy câu này, bàn tay của Tô Dư vốn đang do dự có nên thoát game hay không, bỗng khựng lại, trong mắt hiện lên sát khí ngùn ngụt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






