“Mấy em gái khóa dưới xinh đẹp.”
Cao Diệu đứng bên cạnh phá đám.
Bị phá đám, Lý Văn cũng không giận, vẫn cười tủm tỉm nhìn Tô Dư đang có vẻ chẳng quan tâm.
“Lát nữa bọn tôi định đi ăn, em đi cùng không?”
“Có người đến.” Tô Dư nhìn về phía tường rào, giọng bình thản.
Cô cảm nhận được một đội người đang đi về phía này từ xa, bước chân đều tăm tắp, như thể đã được huấn luyện chuyên nghiệp.
Hai chàng trai nhìn nhau, kéo Tô Dư bỏ chạy.
“Bảo vệ trường mình đều là cựu chiến binh, ai cũng lợi hại lắm, bị phát hiện là toi đời.” Trên đường chạy thục mạng, Lý Văn giải thích cho Tô Dư.
“Chẳng lẽ họ còn đánh người à?” Tô Dư thở hổn hển nói đùa.
“Tất nhiên.” Vẻ mặt của hai người họ nghiêm trọng, gật đầu: “Không chỉ ra tay mà còn thông báo toàn trường.”
Hai người họ đã thấy người khác bị xử lý mấy lần rồi.
Chạy băng qua khu rừng, cuối cùng ba người cũng đến được một nơi quang đãng.
Tô Dư ngẩng đầu nhìn, cảm giác như mình đi lạc vào một khu rừng thép, những tòa nhà làm bằng hợp kim cao chọc trời, mỗi tòa cách nhau rất gần, trông vô cùng ngột ngạt, vô số phi thuyền lớn nhỏ như đàn kiến bay lượn trên không trung.
Lúc đến trường Tô Dư cũng ngồi phi thuyền, nhưng vì bay quá cao nên chẳng thấy gì cả.
Nghĩ kỹ lại, đây là lần đầu tiên cô trực tiếp đối mặt với cảnh tượng phát triển của xã hội hiện đại.
“Đi thôi, chúng ta đến trung tâm thương mại.”
Lý Văn đi bên cạnh Tô Dư, nhiệt tình giới thiệu cho cô những thứ xung quanh.
“Con đường này là tuyến đường gần trung tâm thương mại nhất mà bọn tôi phát hiện ra, nếu đi từ cổng chính thì phải mất thêm bảy tám tiếng nữa.” Lý Văn lải nhải bên tai Tô Dư.
“À phải rồi, hình như bọn tôi còn chưa tự giới thiệu với em, hai chúng tôi là sinh viên năm 5 khoa hậu cần, sau này có vấn đề gì cứ đến tìm bọn tôi. Anh Béo này nổi tiếng trong trường lắm, chắc chắn em đã nghe tên cậu ấy rồi, cậu ấy tên là…”
Tuy không biết tại sao hai người này lại nói cho cô tên giả, nhưng cũng hay, cô đỡ phải tự nghĩ tên.
Tô Dư và hai người kia nhìn nhau, cả ba cùng cười, cho qua chuyện cái tên.
Lúc này, người qua lại xung quanh ba người ai cũng vội vã, thậm chí ánh mắt cũng không dừng lại ở xung quanh.
Trông có vẻ ngăn nắp, quyết đoán, nhưng lại thiếu đi hơi người một cách kỳ lạ.
Tô Dư đi giữa họ, luôn có ảo giác rằng mình thật nhỏ bé.
Khi đến một ngã tư, Lý Văn chỉ vào một tòa nhà màu trắng tinh ở không xa, hỏi: “Em xem, phía trước chính là trung tâm thương mại, em Ngũ, em đến đây bao giờ chưa?”
“Chưa.” Mặt Tô Dư không thay đổi nhìn theo hướng tay Lý Văn chỉ.
So với những tòa nhà cao chọc trời xung quanh, trung tâm thương mại có vẻ thấp hơn một chút, nhưng nhìn từ bên ngoài, phong cách tổng thể lại xa hoa hơn.
“Đó là tòa nhà thấp nhất trên cả Chủ Tinh này ngoài khu trung tâm, chỉ có năm mươi sáu tầng, có phải rất lãng phí không gian không? Đất ở Chủ Tinh là tấc đất tấc vàng đấy.”
Lý Văn để ý thấy ánh mắt của Tô Dư khi quan sát xung quanh, tưởng cô là sinh viên đến từ hành tinh cấp ba, liền giải thích cho cô.
“Nhưng không lãng phí bằng mấy người nhà giàu ở khu trung tâm, họ còn xây cả biệt thự, một căn biệt thự chỉ có một gia đình ở.”
“Nghe nói, cái cô Tô Dư ở khoa Cơ Giáp Đơn Binh đã quyên góp cả tòa nhà cho trường ấy, một mình sống trong biệt thự, đúng là giàu đến mất nhân tính!”
“Em Ngũ, em nói có đúng không?”
Tô Dư, người giàu đến mất nhân tính đang sống trong biệt thự: “…”
“Đúng.” Tô Dư gật đầu cho qua chuyện.
Nhà họ Tô đúng là rất giàu.
Trong ký ức của Tô Dư, anh cả có đến hàng trăm bất động sản, phi thuyền thì vô số, công ty mở khắp Liên Bang, vòng xã giao toàn là những nhân vật tầm cỡ trong giới quân đội, chính trị và kinh doanh.
Nhưng tất cả những thứ đó đều chẳng liên quan gì đến cô.
Cô chỉ có một con robot đời cũ đã lỗi thời trông như cái thùng sắt, sử dụng một căn biệt thự nhỏ nhất dưới tên anh cả và một tấm thẻ ngân hàng liên kết với tài khoản của anh cả.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tô Dư đờ đẫn trong giây lát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)