“Không lạnh.” Đường Ngu cụp mắt, khóe môi cong lên vừa phải, anh đưa tay chỉnh lại áo khoác đang khoác trên vai cô.
Chiếc áo khoác ấm áp phủ lên vai cô, vẫn còn vương mùi hương của anh, không phải nước hoa của bất kỳ thương hiệu nào nhưng lại dễ chịu đến lạ.
Cố Tri Nam vô thức nắm lấy vạt áo, không rõ vì sao lại bật cười.
Cô vừa cười, Đường Ngu cũng bật cười theo, khóe môi cong nhẹ, như ánh nắng ban mai, dịu dàng và ấm áp.
Lúc này Cố Tiện Tây đã nói xong, trong ngoài ban công lại rơi vào trạng thái im lặng như tờ, tất cả mọi người đứng yên tại chỗ, không ai dám nhúc nhích.
Cố Tiện Tây liếc nhìn đám khách với đủ loại sắc mặt, khẽ cười khẩy, ngẩng đầu lên thì vừa vặn nhìn thấy Đường Ngu và Cố Tri Nam đang quấn quýt bên nhau.
Sắc mặt anh ấy lập tức sầm xuống, mở miệng, giọng trầm thấp: “Nam Nam, qua đây với anh hai.”
Đường Ngu nghe vậy, không hề nhìn sang, giọng nói dịu dàng đến cực điểm: “Ngoan, qua chỗ anh trai trước đi, lát nữa tôi sẽ đến tìm em.”
Cố Tri Nam khẽ cong môi, đáp một tiếng “Vâng”.
Ngoan quá, ngoan đến mức khiến anh chỉ muốn hôn cô thật sâu ngay trước mặt tất cả mọi người.
Đường Ngu cố nén lại khao khát đang cuộn trào trong lòng, xoay người, ánh mắt dịu dàng lập tức biến mất, thay vào đó là sự u ám lạnh lẽo khi nhìn về phía Diệp Vũ San.
Ánh đèn chiếu từ bên trái, rọi lên gương mặt góc cạnh lạnh lùng của anh, khiến ngũ quan anh càng thêm sắc nét, tuấn tú như ngọc.
Khóe môi anh khẽ nhếch, nụ cười như có như không, đôi mắt tối tăm lạnh lẽo, sâu thẳm như vực sâu không đáy.
Anh cất tiếng, giọng trầm thấp, nhịp điệu chậm rãi và bình tĩnh: “Cô nghĩ Tri Nam dễ bắt nạt lắm sao?”
Diệp Vũ San ngẩng đầu, chìm trong đôi mắt sâu thẳm của Đường Ngu, chỉ cảm thấy cổ họng như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, đến thở cũng khó khăn.
Khách khứa thấy vậy không khỏi xì xào bàn tán: “Người này nói bắt là bắt luôn à?”
“Cậu Bảy nhà họ Đường định làm gì vậy? Không phải định dùng tư hình đấy chứ?”
“Trời ơi, vậy chẳng lẽ những lời đồn là thật? Cậu ta thật sự có sở thích giết người sao?”
Chỉ trong chốc lát, đàn ông đàn bà đều xôn xao bàn tán, tiếng nói chuyện rì rầm vang lên không ngớt, ồn ào vô cùng.
Đường Ngu nghiêng đầu, lạnh lùng liếc qua bọn họ, môi mím lại, giọng điệu phẳng lặng: “Sao? Các người cũng muốn đi theo cô ta à?”
Ngay lập tức, tất cả im bặt, ban công yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ cả tiếng côn trùng ngoài trời.
Đường Ngu thu lại ánh mắt, quay đầu nhìn về phía Khương Diêu Chi đang rưng rưng nước mắt bên cạnh, sắc mặt còn lạnh hơn lúc nãy, ngay cả nụ cười mờ nhạt nơi khóe môi cũng biến mất.
“Bài học mấy hôm trước vẫn chưa đủ sao?” Đôi mắt đen của anh sắc lạnh như dao, hàng mi dài rủ xuống tạo thành từng tầng bóng tối, sâu thẳm khó dò.
Trong mắt Khương Diêu Chi thoáng hiện lên vẻ hoảng sợ, sợ rằng Đường Ngu sẽ nhắc đến bữa tiệc vài ngày trước ngay tại đây.
Cô ta ngẩng đầu, cắn chặt môi dưới, đôi mắt đẫm lệ nhìn Đường Ngu, khẽ lắc đầu, cầu xin anh đừng nói tiếp.
Nhưng Đường Ngu làm như không thấy, ánh mắt lạnh lùng, giọng điệu chậm rãi: “Chuyện cô bắt cóc Tri Nam mấy hôm trước, nếu không phải Cố Thượng cố tình che chở cho cô, cô nghĩ mình còn có thể đứng ở đây sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
