Trước khi đến dự tiệc nhà họ Đường, Khương Diêu Chi cũng từng lo lắng liệu có ai nhắc đến chuyện trong buổi tiệc nhận thân hôm đó không.
Nhưng may mắn là không có ai nhắc đến, hoàn toàn không có.
Hôm đó số khách mời vốn không nhiều, sau tiệc lại đều nhận được món quà lớn từ Cố Thượng nên những người biết chuyện đều đồng loạt chọn cách im lặng.
Vì vậy đến giờ vẫn còn rất nhiều người không hề hay biết chuyện đã xảy ra hôm đó, vẫn tưởng rằng Khương Diêu Chi đã chính thức nhận tổ quy tông, thi nhau đến nịnh nọt, mong được kết thân với nhà họ Cố.
Trong đám đông, không biết ai khẽ hỏi: “Ủa, sao hôm nay không thấy cô Sáu mà nhà họ Cố tìm lại được hai năm trước nhỉ? Cô ấy vẫn như trước, không thích tụ tập à?”
Khương Diêu Chi không vội trả lời, chỉ khẽ thở dài, vẻ mặt đầy tiếc nuối: “Mọi người cũng biết mà, chị ấy không chỉ thất lạc hơn chục năm, mà còn sống ở vùng núi hoang vu, nhiều thói quen đã hình thành rồi thì rất khó thay đổi.”
Người phụ nữ bên cạnh nghe xong, lập tức tỏ vẻ khinh thường: “Tôi thấy cô ta không đến là đúng rồi. Mọi người còn nhớ buổi tiệc do nhà họ Tống tổ chức lần trước không? Cô ta mặc cái váy tím đậm vừa quê vừa xấu, lại còn tưởng rượu sâm panh là nước ngọt, uống quá chén rồi nôn đầy ra sàn, vừa ghê vừa mất mặt, nghĩ lại tôi còn muốn ói.”
Vừa nói, cô ta vừa bịt mũi tỏ vẻ ghê tởm.
“Chuyện đó cũng không thể hoàn toàn trách chị ấy.” Khương Diêu Chi khẽ nhíu mày, vẻ mặt áy náy: “Chị ấy quen sống ở nông thôn, chưa thích nghi được với cuộc sống thành thị. Là tôi không chăm sóc tốt cho chị ấy, mới khiến xảy ra chuyện xấu hổ như vậy.”
Vừa nói, cô ta vừa cúi đầu, giấu đi nụ cười giễu cợt trong lòng.
Chuyện năm đó không ai hiểu rõ hơn cô ta. Dù sao tất cả đều là do cô ta sắp đặt.
Cũng từ sau chuyện đó, Cố Thượng hoàn toàn thất vọng về cô, dứt khoát từ bỏ.
“Diêu Diêu, cậu đúng là quá tốt bụng, loại chị gái mất mặt như vậy, có gì đáng để cậu phải quan tâm?”
“Đúng đó, tôi nghe nói bây giờ người nhà họ Cố cũng rất ghét cô ta, đi đâu cũng không dẫn theo. Theo tôi thấy, cô ta chính là quân cờ bị bỏ rơi của nhà họ Cố.”
Nghe vậy, Khương Diêu Chi chỉ khẽ cong môi cười nhạt, không hề phản bác.
“Ê, mọi người nhìn cô gái ở cửa kìa, ai thế nhỉ?”
“Trời ơi, Đế Đô lại có người đẹp thế này từ khi nào vậy? Nhìn mà mê luôn!”
Bỗng nhiên, từng tiếng trầm trồ kinh ngạc vang lên từ phía không xa.
Mấy người Khương Diêu Chi hơi ngạc nhiên, theo ánh mắt của các vị khách nhìn về phía đó. Khi thấy rõ người vừa xuất hiện là ai, họ cũng không khỏi sững sờ, tròn mắt kinh ngạc.
Cuối đám đông, Cố Tri Nam khoác lên mình chiếc váy dài màu đỏ sẫm, làn da lộ ra trắng mịn như phát sáng.
Mái tóc đen nhánh được búi gọn đơn giản, để lộ chiếc cổ thiên nga trắng ngần, thon dài.
Trang điểm nhẹ nhàng, đôi mắt lạnh lùng không gợn sóng nhưng khi khóe môi khẽ cong lên, lại toát ra một vẻ quyến rũ mê hoặc, như yêu tinh bước ra từ truyện cổ, vừa rực rỡ vừa cuốn hút!
“Đó... đó chẳng phải là cô Sáu nhà họ Cố, Cố Tri Nam sao!” Một người đàn ông tròn mắt, tay cầm ly rượu bất giác siết chặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



