Cô ta nước mắt lưng tròng, liếc nhìn Khương Vân Thiều, thấy bà ta cũng đang khó giữ mình, đành quay đầu nhìn Cố Tri Nam, lí nhí nói: “Xin lỗi.”
Cố Tri Nam lạnh nhạt liếc cô ta một cái, vẻ mặt dửng dưng: “Không nghe rõ.”
Khương Diêu Chi trừng to mắt, ánh mắt đầy nhục nhã nhìn Cố Tri Nam.
Chỉ thấy Cố Tri Nam khẽ lắc lắc chiếc điện thoại trong tay, khóe môi hiện rõ nụ cười giễu cợt.
“Tôi nghe rồi, nhưng tôi không tha thứ.” Ánh mắt của Cố Tri Nam còn lạnh lẽo hơn cả lời nói: “Khương Diêu Chi, sống cho tốt vào. Những đau khổ mà tôi từng chịu, cô cũng phải nếm trải từng chút một, không thiếu một mảnh.”
Từ sáng Cố Thượng đã bực bội không rõ lý do, giờ nghe Cố Tri Nam nói ra mấy lời kỳ quặc như vậy, chỉ cảm thấy huyết áp tăng vọt.
Ông ta cố trấn tĩnh lại, nghiến răng, giận dữ quát: “Người cũng đã đánh rồi, mục đích cũng đạt được rồi, giờ cô nên đi được chưa?”
“Ai nói với ông là tôi đến đây chỉ để đánh cô ta?” Cố Tri Nam cất điện thoại, cười nhạt: “Ông thật sự nghĩ là tôi lặn lội đến tận đây chỉ để tát cô ta một cái đấy chứ?”
Giọng điệu mỉa mai của Cố Tri Nam khiến dây thần kinh cuối cùng của Cố Thượng đứt phựt. Sắc mặt ông ta tối sầm lại, mắt trợn trừng, gào lên: “Đủ rồi Cố Tri Nam! Cô còn coi tôi là bố không? Cút đi! Nhà này không chào đón cô!”
“Nhà của ông?” Cố Tri Nam nhếch môi cười lạnh, ánh mắt dửng dưng nhưng giọng nói lại sắc lạnh như gió mùa đông: “Căn nhà mẹ tôi để lại cho tôi, từ khi nào lại thành nhà của các người?”
Cố Thượng không ngờ Cố Tri Nam lại nhắc đến chuyện này, càng không hiểu nổi sao cô lại biết được!
Trong mắt ông ta thoáng qua một tia hoảng loạn nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, lớn tiếng quát: “Nhà của cô cái gì? Cố Tri Nam, cô lại nói linh tinh gì đấy!”
Cố Tri Nam không đáp, thản nhiên lấy từ trong túi ra một xấp tài liệu được đóng tập chỉnh tề, ném thẳng xuống trước mặt Cố Thượng, nói: “Tự xem đi.”
Dự cảm bất an trong lòng Cố Thượng càng lúc càng rõ rệt. Ông ta nghiến răng, liếc nhìn người giúp việc bên cạnh. Khi người giúp việc nhặt tập tài liệu lên đưa cho ông ta, nỗi hoảng sợ trong lòng lập tức hiện rõ trên gương mặt.
Đó là di chúc mà Bách Bạch Huyên để lại trước khi qua đời!
Bản di chúc mà ông ta đã giấu kỹ từ lâu, sao giờ lại rơi vào tay Cố Tri Nam?
Nỗi sợ hãi và bất an khiến ông ta rối loạn, mặt đỏ bừng, chẳng còn giữ được thể diện, gào lên chửi rủa: “Có di chúc thì sao? Cho dù bà ta muốn để lại căn biệt thự này cho cô thì sao? Từ ngày mẹ cô gả cho tôi, mọi thứ của bà ta đều là của tôi! Chưa nói lúc còn sống căn biệt thự này là của tôi, giờ bà ta chết rồi, nó càng là của tôi!”
“Vậy tức là bây giờ ông thừa nhận căn biệt thự này thực ra là mẹ tôi để lại cho tôi, đúng không?” Cố Tri Nam khoanh tay trước ngực, giọng điệu thong thả, khóe môi vẫn giữ nụ cười giễu cợt.
Khoảnh khắc đó, Cố Thượng mới nhận ra mình đã bị Cố Tri Nam gài bẫy.
Tập tài liệu trong tay ông ta chỉ là bản sao, hoàn toàn không phải bản gốc của di chúc. Dù có ra tòa, cũng chưa chắc ông ta đã thua dễ dàng như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
