Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đã Trọng Sinh Ai Lại Còn Yêu Đương Mù Quáng Chương 3: Cứu Người

Cài Đặt

Chương 3: Cứu Người

Thẩm An Ngô gặp chuyện, trực tiếp đẩy Thẩm Loan lên vị trí đó. Phó Cần cả đời mong con trai thành rồng, cuối cùng đứa con trai này cũng làm bà ta nở mày nở mặt. Bắt đầu từ bộ phận đầu tư của Viễn Tinh, thực lực từng bước mạnh mẽ hơn, cho đến khi công ty công nghệ do anh ta quản lý phát triển đến mức có thể tách ra niêm yết trên sàn chứng khoán.

Nhưng nếu Thẩm An Ngô không bị tàn phế, Thẩm Loan lấy đâu ra cơ hội?

Sự lạnh lẽo trong mắt Hứa Thanh Lăng dần dần hòa vào màn đêm u tối.

Trong xe yên tĩnh đến đáng sợ, bác tài nhìn qua kính chiếu hậu, cô gái nhỏ suốt cả quãng đường đều nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bên ngoài tối om có gì mà xem? Bác tài hơi khó hiểu, không nhịn được hắng giọng, tiện tay bật radio.

Hứa Thanh Lăng giật mình bởi tiếng rè rè của radio. Dù sao cũng là chuyện mười mấy năm trước, cô phải cố gắng lắm mới nhận ra xe đã đi đến đâu.

Biển hiệu của nhà máy lọc dầu lướt qua, xe càng lúc càng đến gần thành phố, Hứa Thanh Lăng cảm thấy tim đang đập nhanh không kiểm soát, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, có thứ gì đó lướt qua trong đầu.

Hứa Thanh Lăng cắn môi: “Bác tài, không về làng Sồi nữa, quay lại nhà máy lọc dầu vừa nãy.”

Tài xế tưởng mình nghe nhầm, lại nhìn qua kính chiếu hậu, cô gái nhỏ trông cũng chỉ tầm tuổi con gái ông ấy: “Cô gái, nhà máy lọc dầu đó bỏ hoang lâu rồi, cô đến đó làm gì? Vừa nãy người đưa cô ra là người nhà của cô đúng không, người ta còn dặn dò đưa cô về làng Sồi…”

“Chú ơi, nhà bạn học cháu ở khu nhà tập thể nhà máy lọc dầu, cháu vừa mới nhớ ra, muốn đến tìm bạn ấy lấy đồ.” Hứa Thanh Lăng nói dối không chớp mắt, thấy bác tài nửa tin nửa ngờ, lại nói: “Chú giúp cháu đi. Nếu không chú đưa cháu về làng Sồi, cháu lại phải tốn tiền bắt taxi khác đến nhà máy lọc dầu, vậy thì lại mất thêm một khoản tiền mở cửa.”

Bác tài thấy cô tâm trạng bình thường, không giống như đang giận dỗi với gia đình, miễn cưỡng đồng ý: “Được rồi. Vậy tôi quay đầu xe.”

Chiếc Jetta màu đỏ chạy thêm vài phút, đi qua một đoạn đường đất gồ ghề, cuối cùng cũng đến nơi.

“Cô gái, phía trước không đi được nữa. Tôi chỉ đưa cô đến đây thôi.”

Hứa Thanh Lăng cầu còn không được, nếu lái đến khu nhà ở phía trước, cô lại phải tự đi bộ ngược lại. Cô vội vàng trả tiền, cầm tiền thừa xuống xe.

Công trường ở phía xa treo những bóng đèn cao áp, mặc dù không thể chiếu sáng mọi ngóc ngách, nhưng vẫn có thể nhìn thấy công trường đã được dọn dẹp gần hết, trên nền đất lộ ra có rất nhiều đống đất lớn nhỏ, một chiếc máy xúc đậu ở góc công trường.

Xung quanh yên tĩnh đến mức đáng sợ, nhưng Hứa Thanh Lăng lại không hề cảm thấy sợ hãi, cô chỉ cảm thấy máu trong người cô sôi sục.

Trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ – Bất kể thế nào, lần này cũng không thể để Thẩm An Ngô bị tàn phế.

Kiếp trước, khi làm việc ở Viễn Tinh, cô đã từng nghe nói về vụ bắt cóc Thẩm An Ngô.

Vì khu đất của nhà máy lọc dầu, anh đã đắc tội với một nhà đầu tư có thế lực. Đối phương thuê vài tên tội phạm vượt ngục theo dõi anh ở dưới tòa nhà công ty mấy ngày liền, cho đến một hôm anh tăng ca đến nửa đêm, bị mấy người đó bắt cóc ở bãi đậu xe.

Mấy tên tội phạm đánh anh bất tỉnh, chôn ở đống đất trong công trường nhà máy lọc dầu. Mặc dù sau đó anh được cứu ra, nhưng hai chân đã bị tàn phế.

Hứa Thanh Lăng trèo lên trèo xuống những đống đất, nhưng không tìm thấy dấu vết của hố đất mới đào.

Cô lại đi vòng quanh công trường vài lần, cũng không tìm thấy bất kỳ dấu vết chôn người nào, hơn nữa nhìn kỹ mới phát hiện công trường này hình như đã ngừng hoạt động một thời gian. Ngoài cô ra, gần đây chắc không có ai đến đây.

Chắc hẳn không tìm nhầm, chính là chỗ này mà.

Lúc nãy xuống taxi, cô đã xem giờ, lúc đó đồng hồ tính tiền hiển thị 12 giờ 07 phút.

Bây giờ… chắc đã là 1 giờ rồi.

Hứa Thanh Lăng quyết định không về nhà nữa, ở đây canh cả đêm.

Nhìn quanh bốn phía, cô định tìm một chỗ có thể ẩn nấp, thì phía sau đột nhiên vang lên tiếng lốp xe cán qua sỏi đá.

Tiếng động cơ gầm rú, trong bóng tối càng trở nên rõ ràng và chói tai.

Tim Hứa Thanh Lăng thắt lại.

Xung quanh vắng lặng, chỉ có tiếng chó sủa vọng lại từ xa. Nhờ ánh đèn công trường, Hứa Thanh Lăng nhìn thấy hai chiếc xe ô tô chạy vào.

Một tiếng phanh gấp, ánh đèn pha quét qua đống đất nơi cô đang nấp, Hứa Thanh Lăng giật mình, co người lại vào bóng tối.

May mà ánh đèn chỉ lướt qua, cuối cùng chiếu vào chiếc máy xúc ở góc công trường. Hứa Thanh Lăng mở to mắt nhìn, sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào.

Vài người đàn ông xuống xe, nhìn xung quanh, không biết ai đó nói: “Chìa khóa ở chỗ ai?”

“Tôi…”

“Ai trong số các anh biết lái?”

Một người đàn ông lên tiếng: “Tôi, trước khi vào đây tôi đã làm việc ở công trường, từng thấy người khác lái.”

“Vậy lát nữa anh lái. Nhanh lên!”

“Được.”

“…”

Người đàn ông đứng giữa mặc áo ba lỗ màu trắng, để lộ hình xăm rồng kín cánh tay, lấy từ trong túi ra một điếu thuốc, mấy người bên cạnh nịnh nọt châm lửa cho anh ta. Đợi anh ta hút được rồi, mấy người mới châm thuốc cho mình.

Tên áo ba lỗ này chắc là tên cầm đầu của bọn họ.

Đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng Thẩm An Ngô… Mấy người này rốt cuộc có quan hệ gì với Thẩm An Ngô?

Hứa Thanh Lăng nấp sau đống đất, nhìn chằm chằm vào mấy người đó, không lâu sau bên ngoài công trường lại có động tĩnh, một chiếc xe van tám chỗ chạy đến. Mấy người đàn ông đang hút thuốc đồng loạt nhìn về phía đó.

Tim Hứa Thanh Lăng lại đập thình thịch, không rời mắt khỏi chiếc xe van.

Chiếc xe van dừng lại trước mặt mấy người đàn ông, cửa xe vừa mở, ba người mặc “đồng phục cảnh sát” nhảy xuống.

Cảnh sát sao? Hứa Thanh Lăng nhanh chóng phủ nhận suy nghĩ này, cảnh sát làm nhiệm vụ phải lái xe cảnh sát mới đúng. Chưa kịp suy nghĩ sâu xa, cô đã thấy mấy “cảnh sát” đó lôi một người ra khỏi xe.

Ánh đèn pha chiếu vào người đó, áo trắng quần đen, đầu bị trùm kín bằng vải đen, hai tay bị trói ngược ra sau, đứng đó, lưng thẳng tắp.

Đầu Hứa Thanh Lăng “ong” lên một tiếng, mặt tê dại, chỉ cần một cái nhìn cô đã nhận ra.

Kiếp trước, vào cái năm cô làm việc dưới trướng Thẩm An Ngô, mỗi lần nhìn thấy anh, anh đều ngồi trên xe lăn. Dù ngồi, nhưng khí chất và vóc dáng vẫn hiển lộ, không ai có thể bỏ qua sự tồn tại của anh.

Ánh mắt Hứa Thanh Lăng dừng lại trên bóng người cao lớn đó, hóa ra anh đứng dậy sẽ cao như vậy, trông còn cao lớn hơn cả Thẩm Loan.

Mọi thứ trước mắt đều giống hệt như những gì cô đã nghe nói. Thẩm An Ngô bị bắt cóc vào đêm khuya ở bãi đậu xe bởi những kẻ bắt cóc giả danh cảnh sát. Mấy người đó đưa giấy chứng nhận cho anh xem, còng tay anh bắt lên xe. Sau khi lên xe, anh vừa nhận ra có gì đó không đúng, một vật cứng đặt ở lưng anh, nghe thấy tiếng lên đạn của súng ngắn, anh mới biết đám người mình gặp phải không phải là những kẻ bắt cóc bình thường.

Hứa Thanh Lăng cắn chặt môi, cô sợ mình không nhịn được mà hét lên, không ngờ lại để cô gặp được chuyện này!

Nhưng bây giờ phải làm sao? Cô không có điện thoại, không thể báo cảnh sát, xông ra ngoài cũng chỉ có nước chết.

Tên áo ba lỗ nhìn một cái, xác nhận bọn họ không bắt nhầm người, ném điếu thuốc đang hút dở xuống đất, vẫy tay một cái, một tên mặc “đồng phục cảnh sát” liền đá Thẩm An Ngô xuống hố lớn.

Phía sau vang lên một tiếng động nặng nề, có thứ gì đó rơi xuống hố.

Tim Hứa Thanh Lăng thắt lại, quay đầu nhìn, Thẩm An Ngô đã biến mất!

Mặt cô trắng bệch.

Công trường chìm trong im lặng, không biết ai đã khởi động máy xúc, tiếng động cơ ầm ầm trong màn đêm đặc biệt rõ ràng.

Dù cách xa, Hứa Thanh Lăng vẫn cảm nhận được người đó là lính mới, chiếc máy dưới sự điều khiển của anh ta nặng nề và chậm chạp như một con lừa già.

Máy xúc nâng cần lên, xúc đất từ đống đất, đổ xuống hố, do người điều khiển kỹ thuật chưa thành thạo, mỗi lần chỉ xúc được nửa xẻng.

Tên áo ba lỗ rõ ràng là không kiên nhẫn nữa, nghe nói khu tập thể phía sau cổng trường vẫn còn vài hộ dân chưa chịu di dời, nếu bị phát hiện thì phiền phức.

Anh ta hạ giọng thúc giọng: “Nhanh lên!”

Hứa Thanh Lăng quay lưng lại, môi run run, thầm cầu nguyện trong lòng: Thẩm An Ngô, anh nhất định phải gắng gượng!

Trời lại bắt đầu mưa, những hạt mưa rơi lộp độp trên mặt, tiếng động cơ càng lớn, người lái máy xúc rõ ràng đã tăng tốc.

Hứa Thanh Lăng chết lặng ở đó, không biết đã qua bao lâu, có thể là mười mấy phút, cũng có thể là hơn nửa tiếng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc