Vẻ quá mức xa cách, băng giá của hắn khiến chút suy nghĩ không an phận của Cố Hi Ngôn tan thành mây khói, lúc này chỉ đành vội vàng trình bày:
"Sự tình là thế này, sáng sớm nay, tẩu tử bên mẫu gia của muội đã tới. Tam gia chắc cũng biết, hai năm nay mẫu gia muội xảy ra chút biến cố, huynh trưởng muội cũng đang trên thuyền của vệ sở phòng thủ biển, hiện sinh tử chưa rõ, bặt vô âm tín."
"Vốn dĩ tẩu tử muội đã nương nhờ huynh đệ mẫu gia tẩu ấy, nhưng ai ngờ thân nhân tẩu ấy gần đây gặp chuyện, đến nỗi bị người ta đòi nợ, gia cảnh sa sút. Đều là nhà buôn bán nhỏ, gặp chuyện này thì bó tay không biết làm sao, nên muội mạo muội nghĩ, xin Tam gia chỉ điểm đôi chút."
Câu chuyện đã mở đầu, Lục Thừa Liêm tuy không quay đầu lại nhưng ít nhất cũng im lặng lắng nghe, không có ý định bỏ đi ngay.
Cố Hi Ngôn cuối cùng cũng bình tĩnh lại đôi chút, đầu óc cũng trở nên rõ ràng mạch lạc hơn.
Nàng tuôn ra hết những lời đã chuẩn bị trước đó, nói vừa nhanh vừa gấp, kể cả chuyện tẩu tử đi đường gian nan, màn trời chiếu đất thế nào cũng nói ra hết.
Nàng không dám nói thẳng chuyện an trí cho tẩu tử, mà khôn khéo bắt đầu từ chuyện huynh đệ của tẩu tử, là nghĩ rằng Lục Thừa Liêm quyền cao chức trọng, ắt hẳn ở phủ Ninh Châu cũng có chút quan hệ rộng rãi, nếu hắn muốn giúp đỡ, chẳng qua cũng chỉ là chuyện một câu nói nhẹ tựa lông hồng.
Ánh mắt Lục Thừa Liêm nhàn nhạt rơi trên những đóa hoa đào đang rụng rơi phía xa, hắn im lặng không tỏ rõ thái độ.
Cố Hi Ngôn có chút thất vọng, lòng như lửa đốt, nhưng tự nhiên không thể dễ dàng bỏ cuộc, nàng dè dặt nhìn bóng lưng Lục Thừa Liêm, khẩn khoản nói:
"Tam gia, muội biết chuyện này là làm khó ngài, nhưng hiện giờ muội thật sự không biết phải làm sao. Muội chỉ là phận nữ nhân yếu đuối, cũng không biết phải đi hỏi ai..."
"Ngày trước khi Thừa Uyên còn sống, chàng thường nói trong số các huynh đệ, chỉ có Tam gia là người hòa ái trượng nghĩa nhất, chàng đối với Tam gia vô cùng kính ngưỡng. Cho nên muội trong lòng nôn nóng, mới nghĩ đến việc thỉnh giáo Tam gia, còn phiền Tam gia giúp cho một chủ ý."
Khi nàng nói lời này, hai vị giáo úy đứng hộ vệ sau gốc cây cách đó không xa tự nhiên nghe rõ mồn một.
Giáo úy kia được huấn luyện bài bản, thị vệ ở đó, tùy thời chờ lệnh, ngàn năm không lên tiếng, nhưng bây giờ nghe những lời ấy, khó tránh khỏi thầm nghĩ: vị phu nhân này sợ bị từ chối, lại sợ mang tiếng "điền qua lý hạ" (tình ngay lý gian), bèn cố ý lôi vong phu của mình ra làm lá chắn, muốn làm thân kéo gần quan hệ đây mà.
Phụ nhân chốn thâm khuê, không biết nhân tình thế thái, sóng gió bên ngoài, đến nỗi những lời đây lộ ra vẻ giả vờ sành sỏi đến nực cười và tội nghiệp.
Mà Lục Thừa Liêm lúc này nghe được lời ấy, tự nhiên không có nửa phần hồi đáp, vẫn giữ vẻ thâm trầm vốn có.
Cố Hi Ngôn càng thêm thấp thỏm, nàng trân trân nhìn Lục Thừa Liêm, ấp a ấp úng, giọng nói run run:
"Tam gia, ngài quyền cao chức trọng, bên ngoài quen biết rộng, nên muội nghĩ... cầu xin Tam gia một lần, Thừa Uyên dưới suối vàng có biết, cũng phải nói Tam gia trượng nghĩa."
Lục Thừa Liêm nghe lời này, cuối cùng cũng chậm rãi xoay người lại, ánh mắt sắc lạnh dừng trên mặt Cố Hi Ngôn.
Cố Hi Ngôn liền cảm thấy ánh mắt hắn như một lưỡi dao vô hình, từng tấc từng tấc cạo qua mặt nàng, đau rát, cũng có chút xấu hổ ê chề.
Bình thường mình và hắn chẳng nói với nhau câu nào, quan hệ nhạt như nước ốc, đột nhiên mở miệng cầu người như thế, ai mà không túng quẫn, ngượng ngùng cho được.
Nha hoàn trong phòng hắn, có người tên Nghênh Đồng, nghe nói tay nghề thêu thùa rất khéo léo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)