Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trần Miêu Miêu nghĩ như vậy, lưng không khỏi thẳng lên: “Tiền Thất, trước kia cậu trộm đồ dùng của bọn mình còn chưa tính, nhưng hơn nửa đêm toàn thân cậu đầy máu dọa mình sợ, quá đáng quá rồi đấy?”
“Tôi không phải muốn dọa cậu” Tiền Thất vặn cổ: “Tôi bị thương, rất đau, vốn định tìm cậu trò chuyện một chút, không ngờ cậu lại sợ hãi đến vậy.”
Cũng vào lúc này, mấy người bạn cùng phòng khác nhìn sang, nhìn thấy cổ của Tiền Thất đầy máu, bọn họ hoảng sợ hỏi: "Tiền Thất, cậu không sao chứ? Cậu mau đến bệnh viện đi!"
Tuy rằng bọn họ không thích Tiền Thất và có chút sợ hãi cô, nhưng việc này hoàn toàn khác với vết thương ở cổ của cô, bọn họ không muốn có thêm một người chết trong ký túc xá!
Phòng ký túc xá này là phòng sáu người, nhưng hiện tại chỉ có năm học sinh, người ở giường trống mấy tháng trước đã bị ma thực cắn chết do làm sai thao tác.
Tiền Thất cũng muốn đi bệnh viện, nhưng “không có tiền.”
Các bạn cùng phòng:……
Mấy cái bạn cùng phòng trầm mặc trong chốc lát, rốt cuộc có một nữ sinh tóc dài mắt đeo mắt kính đứng dậy, Lương Ngọc Đình gian nan nói: “Cái kia, trước tiên mình cho cậu vay một trăm tệ……”
Tiền Thất nhảy từ trên giường xuống, cầm lấy đôi tay của Lương Ngọc Đình, nước mắt lưng tròng: “Cảm ơn cậu, bạn tốt.”
Lương Ngọc Đình:……
Cô ấy cảm thấy có chút hối hận, khẳng định số tiền này sẽ không lấy lại được!
“Cậu đến trước bệnh viện trước đi.” Lương Ngọc Đình nhìn cổ Tiền Thất máu chảy đầm đìa, có chút không nỡ nhìn thẳng: “Có phải cậu bị ma thực cắn không?”
“Ừm, tôi đi trộm quả ma thực của học tỷ.” Tiền Thất thành thật nói: “Lúc đấy đói quá, đi ngang qua thấy liền không kìm được.”
Tất cả các bạn cùng phòng: !!!
Cô thực sự là một kẻ mất trí! Ai dám ăn quả ma thực? Không sợ chết à!
Lương Ngọc Đình lùi lại hai bước, khó nhọc nói: “Dù sao thì cậu cũng nên đến bệnh viện trước đi!”
Cô ấy nhìn chằm chằm vào số tiền trong tay Tiền Thất, có chút không đành lòng buông ra, dù sao gia đình cô ấy cũng chẳng giàu có gì, số tiền có thể cho vay Tiểu Thất là 100 tệ cũng đã là cực hạn rồi.
Tiền Thất nhìn thấy ánh mắt này của Lương Ngọc Đình, cô vung vẩy tờ 100 nhân dân tệ trong tay, cười nói: “Yên tâm, tớ khẳng định sẽ trả lại.”
Cô vừa phát hiện ra bản thân không có một cắc tiền nào nên muốn vay một ít tiền để ứng phó lúc khẩn cấp, cô nhất định sẽ trả lại số tiền đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


