Lê Tương chưa hề chuẩn bị tâm lý để ngồi ăn cùng bàn với ông cụ Diêu.
Nhưng khi bước phòng ăn, chỉ trong mười bước ngắn ngủi đó, cô đã điều chỉnh cảm xúc của mình với tốc độ nhanh nhất, giống như lần đầu tiên cô đi thử vai, lần đầu tiên nghe ý kiến của đạo diễn và nhà làm phim, lần đầu tiên bước lên thảm đỏ…
Mỗi một lần cô đều đã vượt qua.
Cô từng phạm sai lầm, từng làm trò cười, từng té ngã, từng bị đám đông cười nhạo.
Nhưng cho dù trong lòng có khó chịu thế nào, cô đã học được một việc, đó là mỉm cười.
Chỉ cần đeo mặt nạ mỉm cười vào, người ngoài sẽ không nhận ra được sự xấu xí trong lòng cô, đó là tấm khiên của cô, lúc nào cũng phải đeo trên mặt.
Trong lúc nghĩ như vậy, Lê Tương đã đi đến trước mặt ông cụ Diêu và Diêu Lam.
Cô đang cười nhưng vẫn giữ phép lịch sự và thận trọng e dè, cô đang sắm vai một cô cháu ngoại thấp thỏm khi lần đầu về nhà họ Diêu, lần đầu gặp ông ngoại.
Diêu Lam cũng đang cười.
Lê Tương nhìn qua, ghi nhớ sâu sắc nụ cười giờ phút này của cô ta vào đầu.
Nụ cười đó như hơi tán thưởng, nhưng lại tỏ vẻ khoanh tay đứng nhìn, trông có vẻ đoan trang nhưng lại thoáng vẻ lạnh nhạt của người nhà họ Diêu.
Giống như…
À, đúng rồi, hôm qua lúc nhìn hai đứa nhỏ đánh nhau, Diêu Thành cũng có biểu cảm này.
Xem kịch, xem kịch hay.
Đây là biểu cảm điển hình của việc đứng ngoài cuộc.
Lê Tương gật đầu với Diêu Lam, sắp xếp lại suy nghĩ của mình, nói với ông cụ Diêu: “Ông Diêu, chào ông.”
Ông cụ Diêu bỏ muỗng xuống, nhấc mí mắt nhìn thẳng vào cô.
“Cô gọi tôi là gì?”
Sắc mặt ông cụ Diêu điềm tĩnh, không giận mà uy, khiến người ta không đoán được ý của ông ta.
Lê Tương tự biết mình vẫn chưa đủ kinh nghiệm và thành thục, nên trả lời sự thật: “Con nghĩ gọi ông như vậy là thoả đáng nhất ạ.”
Gọi ông ngoại thì có vẻ muốn làm thân quá.
Gọi chủ tịch Diêu thì quá xa cách và nhát gan.
Ông cụ Diêu quan sát Lê Tương.
Đôi mắt hẹp dài của ông ta y như đôi mắt phiên bản già hơn của Diêu Thành, thoáng vẻ lạnh lùng và trầm lặng.
Một lúc lâu sau, ông ta chỉ vào một chỗ: “Ngồi đi.”
Lê Tương không vì vậy mà thở phào, cô còn phải vượt qua bữa ăn này.
Sau khi ngồi xuống, dì giúp việc nhanh chóng mang một bộ chén đũa lên.
Lê Tương húp ngụm cháo, nghe thấy Diêu Lam hỏi: “Cô tôi sao rồi?”
Giọng của Diêu Lam rất nhẹ, đương nhiên là đã biết Diêu Trọng Xuân không sao, chỉ là thuận miệng hỏi để thể hiện sự quan tâm, dù sao cô ta còn vì chuyện này mà vội trở về vào nửa đêm.
Lê Tương cười nói: “Tôi vừa mới qua thăm, bà ấy ngủ rất ngon.”
Diêu Lam nghiêng đầu, dường như rất hài lòng.
Lê Tương bỗng không hiểu là bởi vì câu trả lời của cô hay là vì chiều hướng phát triển của sự việc.
Cho đến khi Diêu Lam nhìn về phía ông cụ Diêu, hỏi: “Mỗi ngày Quyên Quyên đều phải quay phim ở đoàn phim, đi đi về về cũng phải mất một tiếng đồng hồ, nếu còn tình huống giống như tối qua thì sẽ rất bất tiện.”
Ông cụ Diêu nhìn lướt qua Diêu Lam, hai ông cháu bỗng không ai nói gì.
Sau đó đôi mắt hiện lên vài nếp gấp rõ ràng ở đuôi mắt, ông ta đang cười, khiến người ta phải cảnh giác hơn cả lúc không cười.
Từ góc độ của Lê Tương, cô có thể nhìn thấy hai người họ trao đổi bằng ánh mắt vô số lần, một người thầm tính toán, một người nhìn thấu tất cả.
Giây phút này, Lê Tương đột nhiên hiểu ra.
Có lẽ trước mặt bạn bè đồng trang lứa, Diêu Lam như một cuốn thiên thư không nhìn thấy chữ, khiến người ta khó có thể hiểu được, nhưng trước mặt ông cụ Diêu, Diêu Lam lại rất đơn giản dễ hiểu.
Những cách tấn công của Diêu Lam đều đã từng được ông cụ Diêu sử dụng.
Mà bản thân Diêu Lam cũng biết chuyện này, vì vậy cô ta không hề che giấu, lại càng không chột dạ vì chuyện này, cô ta muốn để ông cụ Diêu nhìn cô ta cho rõ.
Cô ta thể hiện bụng dạ của mình, không hề sợ bị nhìn thấu, lại còn rất thông minh mà thêm chút nũng nịu của bề dưới đối với bề trên.
Cũng vào giây phút này, cuối cùng Lê Tương đã tìm được nguồn gốc của hai hàng lông mày của Diêu Lam.
Chúng quá khí khái, khiến gương mặt nữ tính mê hoặc của cô ta có thêm vẻ đẹp nam tính.
Đó là vì di truyền từ ông cụ Diêu.
Chúng quá nổi bật, lúc giãn ra thì có cảm giác tồn tại rất mãnh liệt, giống như đang kiểm soát tất cả biểu cảm.
Nhìn nhau mấy giây, ông cụ Diêu thu lại nụ cười, nếp nhăn trên mặt bình thường trở lại: “Phòng thì đã có sẵn, bảo chị Trương chuẩn bị, sau này cứ ở đây.”
Câu này là nói với Lê Tương, lại như đang trả lời Diêu Lam.
Lê Tương bất giác ngẩn ra.
Ban đầu cô còn tưởng phải tốn rất nhiều công sức…
Diêu Lam cười nhìn qua: “Tôi thấy được đấy, như vậy cô tôi cũng đỡ phải nhớ nhung.”
Lê Tương không lên tiếng, lại thấy Diêu Lam dùng đũa dùng chung gắp vài món vào trong khay của ông cụ Diêu, giống như đang đặt dấu chấm hết cho chủ đề này.
Ông cụ Diêu phát một tiếng từ khoang mũi, như đang cười mà cũng như đang hừ lạnh.
Sau đó trên bàn ăn không còn chủ đề gì nữa.
Cho đến khi rời khỏi bàn ăn, Lê Tương vẫn đang nhớ lại trận sóng ngầm vừa rồi.
Một người viết rõ “Con đang mưu tính đó” trên mặt, một người thì nhìn thấu nhưng không vạch trần, hai người đấu nhau xong lại biến thành một người dùng biểu cảm để nói “Con biết ông nhìn thấu con rồi, thế nào ạ”, một người lại như đang nói “Nhóc con, làm trò nhảy nhót, hóng chuyện chỉ sợ không lớn chuyện”.
Dung túng.
Đúng vậy, chính là hai chữ này.
Cho dù ông cụ Diêu chẳng thể hiện gì nhưng lại khiến Lê Tương nhìn ra được điều này.
Diêu Lam biết rõ điều này nhưng rất biết tiết chế.
Lê Tương quay đầu đến phòng của Diêu Trọng Xuân, nhìn bà ta ăn bữa sáng, trò chuyện vài câu rồi lên xe bảo mẫu.
Dương Tuyển đã chuẩn bị gối và chăn cho Lê Tương, bảo cô tranh thủ ngủ một lúc.
Nhưng Lê Tương không buồn ngủ, uống nửa ly cafe rồi lấy điện thoại ra mở camera lên, nhìn vào màn hình để luyện tập biểu cảm.
Ván cờ của ông cụ Diêu và Diêu Lam khiến cô có cảm hứng.
Đó là cách diễn mà trước kia cô chưa từng nghĩ đến.
Cô đã quan sát rất nhiều tiền bối từng diễn chung, ngưỡng mộ trải nghiệm cuộc đời bọn họ, ngưỡng mộ bọn họ có thể không cần nói chữ nào, chỉ dùng biểu cảm mà có thể diễn ra cảm giác của cả câu chuyện.
Điều đó không thể dùng từ ngữ để hình dung, nói một cách khái quát thì là hai chữ “trải nghiệm”.
Mỗi người sẽ có cảnh giới và cấp độ khác nhau khi hiểu về hai chữ này.
Mà lúc vừa nãy, cô lại học được một chút.
“Ván cờ” vừa kiểu cha truyền con nối, nhưng lại cũng không có tính người, vượt qua vai vế và giới tính.
Nhưng cô luyện tập mấy phút đã cảm thấy thất bại.
Cô chưa từng sống trong gia đình như vậy, không thể mô phỏng ra được tinh tuý trong đó, lại còn có vẻ buồn cười khi bắt chước không đến nơi đến chốn.
Lê Tương thở dài, tắt camera đi.
Lúc này Dương Tuyển nhỏ giọng hỏi: “Chị Tương, có muốn luyện diễn không?”
Trước kia Dương Tuyển thường làm chuyện này, cũng là việc đầu tiên cậu ta làm khi đi theo Lê Tương.
Thấy Lê Tương gật đầu, Dương Tuyển nhanh chóng lấy kịch bản từ túi xách cô ra.
Túi xách là do sáng nay cậu ta qua nhà Lê Tương lấy, bên trong không chỉ có kịch bản mà còn có quyển “Hoảng Tử Bé”.
Tối qua Lê Tương đi vội quá nên để hai quyển cùng nhau, Dương Tuyển không chú ý nên tiện tay lấy đi luôn.
Hai người đối đáp vài câu thoại.
Lê Tương kiểm soát cơ mặt, biểu hiện rất tiết chế, giống như người nhà họ Diêu vậy.
Ngoại trừ vợ bé, những người nhà họ Diêu mà cô từng gặp đều như vậy, đến hai đứa nhỏ cãi nhau hôm trước, dù ra tay đánh nhau nhưng lúc tấn công vào điểm yếu của đối phương cũng không hề quấy phá khóc lóc.
Sau khi diễn xong, Lê Tương hỏi cảm nhận của Dương Tuyển.
Dương Tuyển nói: “Em cảm thấy chân thật hơn lần trước, không phải đang tâng bốc mà nghĩ vậy thật đấy. Chị Tương, em cứ cảm thấy chị hơi khác trước kia, hình như càng nhập vai hơn, có cảm giác khiến người khác nhìn không thấu.”
Càng nhập vai hơn sao?
Không, là vì khoảng thời gian này cô trải qua quá nhiều chuyện, chỉ mới “thực tập” ở nhà họ Diêu khoảng mười ngày mà giống như đã học nghiên cứu một năm.
Mặc dù cô chỉ muốn làm người ngoài, nhưng đây chỉ là tạm thời, hơn nữa cô không cách nào làm được chuyện dù mình không hề nhập vai nhưng lại khiến người khác cho rằng cô rất nhập vai.
Cô phải gạt được bản thân mình trước thì mới gạt được người khác.
Tối qua có một khoảnh khắc cô lo lắng cho Diêu Trọng Xuân thật, thậm chí cô muốn lấy con đường nổi tiếng sau này của mình ra để đánh cược, chỉ hy vọng Diêu Trọng Xuân có thể sống thêm nửa năm, hoặc là thêm mấy tháng cũng được.
Cô tuyệt đối không thể bỏ dở chuyện này giữa chừng.
Còn Si Vọng nữa.
Cô từng nhiều lần ảo tưởng rằng Si Vọng vẫn còn sống.
Nhưng khi mong ước thành hiện thật thì lại không thể nhận nhau.
Dường như dù là Diêu Trọng Xuân hay Si Vọng, quyền chủ động quyết định chiều hướng phát triển của hai chuyện này đều không nằm ở cô.
…
Cả ngày sau đó, Lê Tương nhận được vô số lời khen từ đạo diễn.
Hôm nay linh cảm của đạo diễn bùng nổ, di chuyển góc máy quay phát huy tối đa, tất cả diễn viên đều thể hiện rất xuất thần.
Dương Tuyển nhân cơ hội qua “tẩy não” đạo diễn, nói rằng đều do đoàn phim đồng ý cho Lê Tương nhiều thời gian nghỉ ngơi, thực ra cô cũng không phải hoàn toàn nghỉ ngơi mà cũng có lúc phân tích vai diễn, lúc nãy trên đường đến đây, hai người còn luyện tập với nhau.
Dương Tuyển còn nói Lê Tương cứ luôn thảo luận về vai diễn với cậu ta, luyện tập biểu cảm nhân vật trong gương, chọn ra biểu cảm tốt nhất trong mười mấy phiên bản.
Đạo diễn rất hài lòng, nói rằng bây giờ rất ít diễn viên có địa vị rồi mà vẫn chịu dốc lòng như vậy, đúng là hiếm có.
Những lời này là Dương Tuyển kể lại cho Lê Tương nghe sau đó, cô không tiếp lời nhưng khó tránh cảm thấy “bi ai”.
Chuyện này thế mà lại thành “hiếm có” rồi.
Cô yêu cầu bản thân mình nghiêm khắc như vậy là vì cảm thấy không cam lòng, lỡ như có một ngày sự việc bại lộ, cô có sụp đổ cũng không đến mức tiếc nuối hay hối hận vì đã không cố gắng.
Dù chỉ là thái độ như vậy, cô vẫn lo lắng Diêu Lam hoặc Cận Tầm chê cô chậm chạp, qua loa.
Đeo mặt nạ lâu quá rồi, không tháo xuống được nữa.
Hơn nữa chỉ khi đeo lên mới có cảm giác an toàn.
Giờ nghỉ buổi chiều, Lê Tương hỏi lịch trình tuần này từ Dương Tuyển rồi gửi cho Tần Giản Châu.
Sau đó cô bổ sung thêm: [Đổi thành mỗi tuần một lần đi.]
Ý cô là sắp xếp chuyện đi thăm Si Vọng.
Hôm qua là do cô đã xúc động quá.
Một tuần hai lần quá lộ liễu, sẽ gây nên nhiều lời đồn đoán.
Có lẽ một lần cũng không đủ an toàn, sau này có khi phải điều chỉnh lại.
Tần Giản Châu chỉ đáp một chữ: [Được.]
Sau đó Lê Tương lại gửi tin nhắn wechat cho Cận Tầm: [Nhà họ Diêu bảo em dọn vào đó ở.]
Cận Tầm chỉ đáp hai chữ: [Hay lắm.]
Nhưng Lê Tương lại không có chút vui vẻ, cách màn hình cũng có thể ngửi thấy Cận Tầm có ý đồ khác.
Không lâu sau, Cận Tầm gửi đến mấy dòng chữ, là tài sản dưới tên Diêu Trọng Xuân, có công ty, có cổ phần, còn có quỹ và bất động sản.
Cận Tầm nói: [Đáng lẽ nên nói mấy chuyện này với em từ sớm, nhưng lúc đó thời cơ chưa chín muồi. Tiếp theo phải xem bản lĩnh của em, dù là lấy được bao nhiêu cũng là của bản thân em.]
Ý là anh ta sẽ không đụng vào.
Nhưng anh ta tỏ thái độ như vậy lại khiến Lê Tương đọc ra một tầng ý nghĩa khác.
Của người phúc ta, không phải vì không tham lam mà là đang mong chờ lợi ích lớn hơn và xa hơn.
[Vâng.] Lê Tương gửi một sticker qua, lại gửi thêm một câu: [Em nhớ anh rồi, rất nhớ.]
Cận Tầm trả lời: [Ráng nhịn thêm.]
Lê Tương: [Vâng.]
…
Mấy cảnh quay từ chiều đến chạng vạng không thuận lợi lắm.
Lê Tương hơi không yên lòng, quên thoại mấy lần, đạo diễn liên tục lắc đầu.
Cho đến khi miễn cưỡng qua được cảnh cuối cùng, Lê Tương đi qua xin lỗi đạo diễn.
Trở về xe nhà di động, cô vừa cầm điện thoại của mình để xem camera phát lại, lúc này mới để ý đến trong đó có một đoạn clip Si Vọng đi ra ngoài một mình, hai tiếng sau cũng chưa thấy về.
Trong lúc đó dì giúp việc đến nấu cơm, Trần Hy vừa ngủ dậy, đi ra từ phòng ngủ.
Mấy phút sau, bọn họ phát hiện không thấy Si Vọng đâu, tìm cô ấy khắp nhà.
Sau đó Trần Hy gọi một cuộc điện thoại.
Lê Tương nhìn chằm chằm ống kính, không nhìn thấy màn hình của điện thoại, cũng không nghe thấy Trần Hy đang nói gì, nhưng cô có cảm giác người Trần Hy đang gọi là Tần Giản Châu.
Lê Tương cũng gửi tin nhắn wechat cho Tần Giản Châu, nói: [Si Vọng ra ngoài một mình rồi.]
Tần Giản Châu trả lời: [Đã tìm được rồi, chúng tôi đã đến dưới lầu.]
Lê Tương không hỏi Tần Giản Châu làm sao tìm được, chỉ yên lặng chờ đợi.
Cô hơi bất an, còn hơi nghi hoặc, cho đến khi nhìn thấy trong ống kính mở cửa ra, Tần Giản Châu và Si Vọng đi vào phòng khách.
Si Vọng cúi đầu, Trần Hy thấy cô ấy thì nhào qua.
Cho đến khi hai cô ấy nhìn sang anh ta, anh ta mới nói một câu.
Si Vọng lại cúi đầu lần nữa.
Hình như Trần Hy trả lời gì đó.
Tần Giản Châu không đáp lại, xoay người rời đi.
Không đến nửa phút sau, Tần Giản Châu gửi tin nhắn wechat đến.
Lê Tương ấn mở ra xem, anh ta nói: [Cô ấy cảm thấy ở trong nhà ngột ngạt nên ra ngoài hóng mát.]
Không đúng, đây không phải là lý do.
Trực giác của Lê Tương nói với cô rằng hoặc là Tần Giản Châu đang nói dối, hoặc là Si Vọng nói dối.
Si Vọng ra ngoài chắc chắn là có nguyên nhân.
Nhưng nguyên nhân thật sự là gì, Tần Giản Châu sẽ không nói.
Vấn đề này quấy nhiễu Lê Tương suốt đường đi, cô nghĩ không thông nhưng lại không ngừng được.
Thực ra theo lý mà nói Si Vọng là người trưởng thảnh, cô ấy có thể tự do ra vào, muốn đi đâu thì đi đó.
Nhưng cô ấy lại không được trưởng thành trong môi trường bình thường, dù là IQ, quan hệ xã hội, tầm nhìn, hay là trài nghiệm cuộc sống.
…
Nửa tiếng sau, Lê Tương về căn hộ, cùng Dương Tuyển thu dọn chút đồ dùng cá nhân.
Trên đường đến nhà họ Diêu, Lê Tương căn dặn vài chuyện, trong đó có một việc là bảo Dương Tuyển liên hệ với chuyên gia tư vấn tâm lý trước kia, tư vấn online là được.
Trước kia tìm chuyên gia tư vấn tâm lý là vì để tìm hiểu nhân vật Vương Nghiêu, bởi vì nhân vật gốc của Vương Nghiêu từng làm chuyên gia tư vấn tâm lý, lúc Đại học còn từng học môn tự chọn là tâm lý học tội phạm.
Nhưng lần này Lê Tương không phải vì vai diễn mà là vì “giải đố”, không phải từ lập trường của chị gái mà là muốn tìm một góc độ tỉnh táo, khách quan hơn.
Còn có người nhà họ Diêu.
Ông cụ Diêu, Diêu Lam, Diêu Thành, Diêu Trọng Xuân…
Trước kia bọn họ chỉ là những nhân vật nằm trên mặt giấy, được miêu tả qua những con chữ.
Nhưng bây giờ bọn họ sống sờ sờ, ở ngay xung quanh cô, cô cần phải tiêu tốn nhiều tinh thần mới có thể hiểu được cái “đề khó” không có công thức và quy tắc này.
Lúc sắp đến nhà họ Diêu, Dương Tuyển lần nữa bày tỏ rằng mấy hôm nay Lê Tương có vẻ không giống như trước kia.
Cậu ta cho rằng là do cô nhập vai quá, còn nói nhân vật Vương Nghiêu chắc chắn sẽ bùng nổ.
Nhưng trong lòng Lê Tương hiểu rõ cô không chỉ nhập vai trong “Cô Ấy Có Tội”, mà còn nhập vai “Lê Tương”, và nhập cả vai “Diêu Quyên”.
Cô chỉ có một phần tư là Si Thần.
Cô phải cố gắng hoà nhập nhanh nhất có thể, càng sâu càng tốt.
Thứ thôi thúc cô bước về trước là dục vọng.
Mà trực giác của cô nói với cô rằng đầu đường bên kia không chỉ có nguy hiểm mà còn có kho báu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

