Nhà họ Diêu có một đống bí mật là chuyện chẳng có gì lạ.
Nhưng Lê Tương chẳng quan tâm đến những bí mật đó, ngược lại cô thấy tò mò với một chuyện khác hơn.
Cô nhìn đôi mắt hẹp dài và làn da trắng hơn đại đa số đàn ông của Diêu Thành.
Thực ra màu mắt của anh không đậm mà thiên về màu nâu nhạt hơn, anh được di truyền vẻ ngoài xinh đẹp của nhà họ Diêu, tinh xảo, cao quý, xương mặt đẹp, gương mặt nhỏ.
Và cũng có sự thông minh của người nhà họ Diêu.
Lê Tương lên tiếng: “Anh có thể khoanh tay đứng xem kịch hay.”
Diêu Thành không hề tránh né, nói: “Bây giờ tôi đang đơn độc chiến đấu. Một người ngoài không hiểu rõ chân tướng mà bước nhầm vào một nơi như nhà họ Diêu thì đến xương cũng chẳng còn đâu. Có tôi giúp cô, cô có thể rút lui an toàn.”
Trên đời này đương nhiên không có bữa trưa nào miễn phí, đến trẻ con cũng biết.
Lê Tương cười hỏi: “Giúp tôi, anh có thể nhận được gì, hoặc nên nói tôi phải làm gì mới trả được ân tình cho anh?”
Diêu Thành thẳng thắn: “Đương nhiên chuyện này cũng có lợi cho tôi, cho dù bắt cô trả cũng sẽ nằm trong phạm vi khả năng của cô.”
Lê Tương không tiếp lời, chỉ chờ đợi.
Nhưng Diêu Thành lại nói: “Ờ, đợi tôi nghĩ ra rồi nói với cô sau.”
Lê Tương lùi ra sau một bước: “Không cần đâu, bây giờ tôi không cần ai giúp đỡ.”
Môi Diêu Thành nhúc nhích như muốn nói gì đó, ví dụ như bảo cô đừng từ chối nhanh như vậy, nhưng anh còn chưa nói thành lời, lúc này trong nhà chính đã vang lên tiếng ồn ào.
Hai đứa con của chị dâu cả và chị dâu họ không biết tại sao lại cãi nhau.
Lê Tương và Diêu Thành cùng nhìn qua, hai đứa nhỏ đã ầm ĩ đến bậc thang trước cửa.
Bé trai đẩy bé gái một cái, bé gái ngã ngồi phịch xuống xuống đất.
May mà bậc thang không cao.
Lê Tương định bước qua nhưng đã bi Diêu Thành kéo lại.
Lê Tương nhìn anh, anh lại mỉm cười nhìn chằm chằm hai đứa nhỏ.
Bé gái phủi váy, chật vật bò dậy, rồi vỗ tay, chỉ vào bé trai nói: “Em đâu có nói sai, anh họ Diêu, anh là con trai, con trai họ Diêu đều có cái này, mọi người đều nói như vậy!”
Bé gái vừa nói vừa vươn ngón cái của bàn tay còn lại ra.
Bé trai thẹn quá hoá giận: “Em nói vậy, em đợi đó, anh sẽ bảo bố anh thu mua công ty nhà em!”
Bé gái đáp: “Anh cứ khoác lác đi!”
Lúc này, mấy người chạy từ trong nhà chính ra, chính là chị dâu cả, chị dâu họ và vợ bé, còn có dì giúp việc đã thông báo cho bọn họ.
Vợ bé: “Đang chơi yên lành, sao tự nhiên lại đánh nhau?”
Hai chị dâu lập tức kéo con mình qua, kiểm tra xem có bị thương không, trên váy bé gái bị dơ một mảng lớn, chị dâu họ hỏi con bé có phải bị ngã không.
Bé gái gật đầu, chỉ vào bé trai: “Anh ấy đẩy con, ở đây nè.”
Chị dâu họ giật mình, lập tức hỏi bé gái có đau không, thấy cô bé không có gì trở ngại mới đứng dậy quay về phía chị dâu cả, dáng vẻ muốn hỏi tội.
Ở bên này, Diêu Thành đã buông tay Lê Tương ra.
Lê Tương cũng không bước qua, làm một người qua đường quan sát cảnh này giống như Diêu Thành.
Ban đầu lúc vừa đến chị dâu cả và chị dâu họ vẫn rất hoà thuận, bây giờ mới nói mấy câu đã không ai nhường ai, cộng thêm bên cạnh còn có hai đứa nhỏ quạt gió thổi lửa, không ai chịu nhận lỗi trước, chỉ biết chỉ trích đối phương làm sai.
Bé trai nói bé gái sỉ nhục mình và bố, bé gái nói những gì mình nói đều là sự thật.
Bé trai lại nói nhất định phải khiến nhà bé gái phá sản, bé gái bảo bé trai cứ thử xem.
Rất ngây ngô, nhưng cũng trường thành rất sớm.
Lại nhìn sang chị dâu họ, có vẻ cũng không sợ địa vị của chị dâu cả nhà họ Diêu, bảo vệ con mình, miệng thì nói ra những lời không hề khách sáo.
Trẻ con làm gì biết nói dối như người lớn chứ, đặc biệt là những lời lỡ miệng bật thốt, những lời bé gái nói gần như đại diện cho lời chị dâu họ nói, chị dâu cả vô cùng tức giận, chất vấn chị dâu họ dạy con kiểu gì vậy.
Như vậy xem ra chị dâu cả nhà họ Diêu rất để bụng những câu nói này, giống như bị nói trúng tim đen vậy.
Lê Tương nhìn thấy, xoay người định đi.
Cô không muốn làm bia đỡ đạn ở đây, một khi bọn họ ầm ĩ xong rồi thì sẽ chú ý đến khán giả đứng xem, sẽ bắt đầu trút giận lên người đã chứng kiến hết dáng vẻ xấu xí của bọn họ.
Nhưng đúng lúc này, giọng của chị dâu cả lại vang lên: “A Thành, cậu cũng ở đây, cậu phân xử xem!”
Diêu Thành lại bắt lấy tay Lê Tương lần nữa.
Lê Tương nghiêng cười trừng anh.
Diêu Thành cười, nói với chị dâu cả: “Em không có quyền phát ngôn, em cũng là đàn ông nhà họ Diêu, lại còn chẳng làm được trò trống gì.”
Chị dâu cả xấu hổ.
Chị dâu họ: “Cô gì kia, cô cũng nói vài câu đi.”
Lê Tương quay sang, thấy chị dâu họ đang nhìn mình.
Lê Tương hỏi: “Tôi?”
Chị dâu họ: “Đúng vậy, chẳng lẽ cô không phải người nhà họ Diêu?”
Lê Tương giãy khỏi tay Diêu Thành, nhìn lướt qua hai đứa nhỏ, lại nhìn hai người phụ nữ nhất định phải tranh thắng thua, bất giác thầm thở dài.
Nhìn qua thì thấy là do trẻ con ầm ĩ với nhau, nhưng suy nghĩ kỹ thì có lẽ là vì có vài vấn đề đã tích tụ quá lâu.
Hôm nay ai thua thì sau này sẽ phải cúi đầu.
Mà bọn họ chỉ đích danh cô chỉ là muốn mượn chuyện này để nói mà thôi.
Lê Tương nói: “Lúc nãy cô bé nói con trai nhà họ Diêu đều có cái này, là thật sao?”
Chị dâu cả phản bác: “Con nít không biết nên bậy thôi, sao có thể cho là thật!”
Lê Tương lại hỏi: “Vậy cậu bé nói phải khiến công ty của bố cô bé phá sản, có phải thật không?”
Chị dâu họ tiếp lời: “Chỉ là nói đùa thôi, quan hệ giữa hai nhà chúng tôi luôn rất tốt!”
Xem đi, rất dễ nhận thấy.
Lê Tương cười.
Chị dâu cả và chị dâu họ nhìn nhau, không ai nói gì nữa.
Nhìn động tác cơ thể của bọn họ lại khôi phục sự thân thiết như lúc vừa đến, giống như vừa rời chưa từng xảy ra chuyện gì, vì mấy lời của trẻ con mà tiếp tục tranh cãi cũng không hay lắm.
Nhưng vợ nhỏ lại hỏi một câu không thích hợp: “Cô chỉ nói mấy câu này thôi?”
Đầu tiên Lê Tương khẽ lắc đầu vì khả năng hiểu chậm nửa nhịp cùng IQ của vợ bé, sau đó nói: “Sự thật thế nào, hai chị dâu đều đã nhìn thấy rồi, không ai xem lời của trẻ con là thật cả, sau nay người của hai nhà vẫn hoà thuận với nhau.”
Vợ bé: “Đây là chuyện đương nhiên, còn cần cô nói sao?”
Lê Tương thở dài: “Vậy dì bảo tôi phải nói gì đây, phóng to lời trẻ con, chỉ trích người lớn dạy dỗ có vấn đề, hay là diễn giải sâu hơn ý trong lời trẻ con?”
“Cô…” Sắc mặt vợ bé hơi thay đổi: “Tôi không có bảo vậy, đừng có đổ oan cho tôi!”
Lê Tương không dây dưa với bà ta nữa, nhìn điện thoại, cười với chị dâu cả và chị dâu họ, nói: “Xin lỗi hai chị dâu, tôi phải vội trở về đoàn phim, xin phép đi trước.”
Lúc quay người lại, cô lại chạm vào đôi mắt mang theo ý cười của Diêu Thành.
Lê Tương thu lại biểu cảm, liếc anh một cái, đi lướt qua anh để ra sân trước.
Xe bảo mẫu đã chờ ở bên ngoài.
Dương Tuyển mở cửa xe, Lê Tương đưa túi xách cho cậu ta, đang định lên xe thì trên cửa đột nhiên có thêm một bàn tay.
Là Diêu Thành đi theo ra.
Lê Tương chưa kịp mở miệng, Diêu Thành đã nhỏ giọng nói bên tai cô.
Lê Tương bỗng sững người.
Cho đến khi Diêu Thành rời đi, Dương Tuyển hỏi: “Chị Tương, anh ta nói gì vậy?”
Lê Tương không trả lời, ngồi lên xe.
Chiếc xe chạy được một đoạn, cô vẫn đang nhớ lại câu nói vừa rồi của Diêu Thành: “Cô không phải là Diêu Quyên đầu tiên.”
Đáng lẽ cô nên nghĩ ra từ sớm.
Nhà họ Diêu mất đi cô con gái, lại còn là con gái của Diêu Trọng Xuân, hai mươi mấy năm nay không thể nào đến bây giờ mới có một người “mạo danh”, trước đó chắc chắn từng có người muốn lợi dụng sơ hở.
Có những chuyện Cận Tầm không nói, Diêu Lam càng không nói.
Diêu Quyên giả trước kia dường như chẳng liên quan gì đến cô, cũng không ảnh hưởng gì đến cô, nhưng đáng lẽ cô nên được biết rõ chuyện này, ít nhất cô phải biết người trước đó đã phạm phải sai lầm gì.
Diêu Trọng Xuân không giống người ngu ngốc, vẫn chưa hồ đồ đến mức tin vào bản giám định đó, nhưng bà ta lại không nói gì cả, cũng không ngăn cản cô mỗi ngày đến đây.
Còn Diêu Lam và những người nhà họ Diêu thì người nào cũng rất kỳ lạ.
Rõ ràng họ nửa tin nửa ngờ thân phận của cô, nhưng không ai thăm dò, chỉ xúi giục bà vợ bé dễ kích động.
Chẳng lẽ họ tự tin cho rằng một người ngoài như cô sẽ không lấy được gì? Hay là sợ kích thích người bệnh đang nắm giữ cổ phần như Diêu Trọng Xuân?
Nhưng vấn đề này không nằm trong lòng Lê Tương quá lâu, bây giờ cô vẫn chỉ là người ngoài, mỗi ngày đến đây giống như chấm công đi làm thôi, không hề xem nhà họ Diêu là nhà mình thật, cũng sẽ không đặt tình cảm vào.
Bây giờ cô muốn biết một chuyện khác hơn.
Lê Tương mở app camera ra lần nữa, nhìn quỹ đạo hoạt động của Si Vọng và Trần Hy mấy phút, sau đó hỏi Dương Tuyển: “Gần đây lịch quay phim xếp đầy hết rồi sao, nếu tôi muốn có một buổi chiều trống thì có được không?”
Dương Tuyển ngẩn ra, sau đó khó xử nói: “Thực ra tiến độ quay phim của chúng ta đã chậm lắm rồi, nếu muốn có nửa ngày trống thì nhanh nhất cũng phải một tháng sau…”
Lâu quá.
Lê Tương lại hỏi: “Cảnh quay tối nay có phải dời hết rồi không?”
Dương Tuyển: “Đúng vậy, mấy ngày nay đều không có, nhưng tuần sau có hai ba cảnh quay đêm, thật sự không còn cách nào, muốn theo kịp tiến độ thì phải thức liền mấy đêm.”
Lê Tương: “Vậy chúng ta đến chỗ Si Vọng đi.”
Dương Tuyển không kịp phòng bị: “Bây giờ? Nhưng mà…”
Lê Tương: “Không phải buổi tối không có việc gì sao, cậu có chuyện gì à? Tôi tự đi cũng được.”
Dương Tuyển vội lắc đầu: “Không phải, không phải.”
Chiếc xe nhanh chóng lái đến địa chỉ mới.
Dương Tuyển nhịn rồi vẫn không kìm được hỏi: “Chị Tương, tại sao… chị lại quan tâm hai cô ấy như vậy?”
Lê Tương đã lấy kịch bản ra, vừa đọc vừa trả lời: “Đồng tình với cảnh ngộ của hai cô ấy, làm chút việc trong khả năng của tôi.”
Đến bản thân cô cũng không tin được lời này.
Dương Tuyển: “Có rất nhiều người gặp phải chuyện thế này, dù sao cũng không thể gặp một người thì dốc hết sức giúp người đó. Chúng ta đã quyên góp rồi, như vậy còn chưa đủ sao?”
Lê Tương không tiếp lời, giống như không nghe thấy.
Dương Tuyển lại nói: “Hơn nữa chúng ta là người xa lạ, cứ vậy đến đó thật kỳ cục.”
Cuối cùng Lê Tương cũng nâng mắt: “Trước đó không phải công ty đang xem xét một bộ phim sao, nữ phụ của bộ đó rất cảm động lòng người, nếu có thể giành được, không chỉ có cơ hội rèn luyện diễn xuất mà còn có thể lấy được giải.”
Dương Tuyển hiểu ra: “Bộ “Viễn Sơn” ấy hả? Kịch bản đúng là rất hay, nhưng nghe nói đã quyết định nữ chính rồi, kinh nghiệm và địa vị của cô ta kém rất xa chị, chúng ta chẳng cần phải lấy lòng cô ta.”
Nhưng Lê Tương rất kiên trì: “Bỏ việc chính phụ qua một bên, vai này rất hiếm gặp, tôi muốn đóng.”
Dương Tuyển không nói gì lúc lâu.
Kịch bản của “Viễn Sơn” rất hay, còn là câu chuyện được viết lại từ chuyện thật ngoài đời, nói về hai cô gái cùng tuổi nhưng lại có số phận khác nhau, một người từ nhỏ đã luôn thuận lợi, một người thì bị những kẻ buông người bán vào trong núi sâu, sau nhiều năm cô gái thành thị đến thôn này dạy học tình nguyện, cô gái trong thôn được mở mang tầm mắt nhờ cô gái thành thị nên muốn vào thành phố lớn.
Nhưng con gái trong thôn không được ra ngoài, người nhà của cô gái muốn gả cô ấy cho một gia đình ở thôn bên cạnh, đã nhận tiền sính lễ luôn rồi.
Nguyên nhân có cuộc hôn nhân này là vì trước đó một thôn dân nam của thôn bên cạnh đã nhìn trúng cô gái, lúc đi qua thôn này đã kéo cô gái vào trong lều nấu gạo sống thành cơm chín, sau đó cầm tiền đến nhà cô gái bảo đừng làm lớn chuyện, anh ta sẽ cưới cô gái về nhà.
Sau khi cô gái thành thị biết chuyện thì muốn ra mặt cho cô gái trong thôn, nhưng người lớn hai nhà đều nói đây là chuyện hai bên tình nguyện, hai người chỉ đang giận dỗi nhau thôi, kết hôn rồi là được.
Cô gái thành thị lại kéo cô gái trong thôn đi báo cảnh sát, nhưng chuyện đã qua nhiều ngày, cũng không còn chứng cứ gì nữa.
Vào lúc này, trong thôn đột nhiên xảy ra án mạng, cô gái trong thôn dường như tìm được cơ hội rời khỏi đây…
Vấn đề lớn nhất của kịch bản này là khó qua kiểm duyệt, kết quả tốt nhất rất có thể là công chiếu ở nước ngoài, lấy được giải điện ảnh của châu Âu.
Đương nhiên Lê Tương biết sự phức tạp trong đó, trong nước ủng hộ quay đề tài hiện thực nhưng thiên về đời sống bình thường hơn, tốt nhất có thêm vài yếu tố lãng mạn, trong cuộc sống có thể có vài thất bại nhỏ nhưng đều có thể giải quyết được, phải cố gắng làm giảm màu sắc của bi kịch, cho dù trong phim có bao nhiêu nhân vật “xấu” thì kết cục vẫn phải là đại đoàn viên, đặc biệt là không thể bôi nhọ tầng lớp thấp.
Lê Tương nói: “Tôi biết kịch bản này rất khó để chiếu trong nước, nhưng bỏ lỡ câu chuyện thế này, sau này không biết còn phải đợi bao nhiêu năm. Tôi bằng lòng hạ thấp catxe vì vai diễn này.”
Lê Tương quá đẹp, có nhìn thế nào cũng không phù hợp với hình tượng cô gái trong thôn, nhưng ngược lại đây cũng là một lần đột phá.
Nếu tương lai muốn thay đổi hình tượng, đây chắc chắn là một bước đệm.
Lúc này Dương Tuyển mới hiểu ra: “Chị quan tâm Si Vọng và Trần Hy như vậy là bởi vì nhân vật này. Chị muốn tìm ra cảm hứng của nhân vật thông qua bọn họ?”
Lê Tương cười không nói gì, không nói phải cũng không giải thích, để mặc Dương Tuyển hiểu lầm.
Còn cái cớ này có thể mượn được bao lâu thì sau này tính sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

