Phim trường “Cô Ấy Có Tội”.
Điểm mấu chốt của bộ phim này không phải nằm ở lời thoại, mà là ở biểu cảm, thần thái và động tác tay chân.
Nhân vật Vương Nghiêu do Lê Tương thủ vai thông qua quá trình từng bước điều tra vụ án liên hoàn nào đó, cuối cùng tìm được người liên quan đến vụ án.
Mà người đó lại là bạn học cấp ba của Vương Nghiêu, nhưng bây giờ đã phẫu thuật và thay tên đổi họ.
Vương Nghiêu mất trí nhớ nên không nhận ra cô bạn này ngay, nhưng thông qua các manh mối điều tra được, cô ấy đã lần theo đến chỗ bạn học ở hiện tại.
Lúc này Lê Tương đang ngồi trong phòng quay phim cùng diễn viên nữ đóng chung cảnh này.
Nữ diễn viên rót ly trà nóng cho Lê Tương, bình tĩnh hỏi: “Cậu phát hiện là tôi từ lúc nào?”
Lê Tương nâng mắt nhìn cô ta, trên mặt không nở nụ cười nhưng đôi mắt lại có ý cười: “Vừa rồi.”
Nữ diễn viên “ồ” một tiếng, cất cao giọng: “Tại sao lại khẳng định là tôi?”
Lê Tương: “Trí nhớ của con người là một thứ rất thần kỳ, cho dù có vứt bỏ đi thân phận và gương mặt cũ, nhưng trí nhớ vẫn sẽ luôn nhắc nhở cậu rằng cậu chính là người đó. Nhờ vài manh mối nên tôi điều tra ra được căn nhà này, nơi này chứa đựng quá khứ của cô ấy, cô ấy không có họ hàng thân thích, có thể đi đâu được chứ, chỉ có thể quay về đây thôi.”
Lê Tương: “Người thân cuối cùng của cậu là bố cậu cũng đã qua đời vào mấy năm trước rồi, trên đời này không còn ai có thể chứng minh thân phận của cậu nữa, cậu có thể yên tâm làm một người khác rồi. Chỉ là tôi muốn biết thực tế làm được thì có phải trong lòng cũng làm được không?”
Nữ diễn viên im lặng một lúc lâu.
Cô ấy không trả lời được câu hỏi này, cũng không cần phải trả lời.
Lê Tương lấy một tấm ảnh ra, là ảnh chụp chung của hai cô học sinh, vì tấm ảnh bị dính nước nên gương mặt của một trong hai đã mờ rồi.
Lê Tương đẩy tấm ảnh đến trước mặt nữ diễn viên, hỏi: “Tôi còn tìm được tấm ảnh này, muốn hỏi cậu cô gái này… là tôi sao?”
Nữ diễn viên nhìn qua: “Đương nhiên là cậu rồi. Tôi còn tưởng là cậu đã nhớ lại tất cả nữa chứ.”
Lần này đến lượt Lê Tương im lặng.
Vương Nghiêu không nói với bạn học nữ rằng trước khi đến đây, cô đã điều tra thân phận của cô gái có gương mặt bị mờ trong tấm ảnh.
Cô ấy tên Trịnh Lăng, lúc học cấp ba đã gây án.
Cô rũ mí mắt, đôi mắt lay động dưới mí, sắc mặt trông có vẻ bình tĩnh nhưng lại như có thứ gì đó sắp phá kén chui ra.
Mà lúc này Lê Tương không phải đang nhập tâm vào nhân vật Vương Nghiêu.
Bên tai cô vẫn vang vọng lời thoại mà mình đã nói ra.
“Trí nhớ vẫn sẽ luôn nhắc nhở cậu rằng cậu chính là người đó.”
“Thực tế làm được thì có phải trong lòng cũng làm được không?”
Si Thần chết rồi, cô là Lê Tương.
Cô biết mình nên làm thế nào mới là có lợi nhất, giống như 12 năm trước, cô từ từ lột bỏ tính cách thuộc về Si Thần, khoác lên lớp áo ngoài rực rỡ thuộc về Lê Tương.
Nhưng trên thực tế, từ đầu đến cuối lòng cô đều chưa từng thoát khỏi cái bóng của Si Thần.
Si Thần là quá khứ của cô.
Quyết định ý nghĩ, tính cách của cô, và là nền tảng để cô đưa ra các quyết định sau này.
Nếu nền tảng mất rồi, cô còn là cô sao?
Vứt bỏ thân phận, chẳng khác nào tự mình dối mình.
Điều buồn cười là bây giờ bên ngoài lớp áo tự mình dối mình này, có người còn muốn khoác thêm một lớp cho cô.
Cô lại sắp đổi thành họ Diêu rồi.
Nghĩ đến đây, Lê Tương nhắm mắt lại.
Cô trong ống kính từ từ nở nụ cười, hơi tự giễu, hơi lạnh, nụ cười không sâu nhưng thoáng vẻ điên cuồng.
Mấy giây sau, ngoài trường quay vang lên tiếng: “Cắt!”
Lê Tương hít một hơi, nhanh chóng thu lại cảm xúc, lúc đứng dậy vừa mỉm cười nói với nhân viên công tác “Vất vả rồi”, vừa đi về phía đạo diễn.
…
Sau khi trở về xe nhà di động, Lê Tương lặp lại những động tác theo thói quuen, luyện tập trong gương, học thuộc kịch bản, ôn lại thông tin về nhà họ Diêu, và đăng nhập vào trang web Confession.
Dương Tuyển bước vào báo cáo lịch trình, công ty cố tình chừa trống thời gian tối nay cho cô.
Bởi vì tối nay cô phải đến nhà họ Diêu.
Lịch trình này đã đối chiếu qua với đạo diễn, theo như kế hoạch ban đầu, Lê Tương còn phải trang điểm và làm tóc lại.
Nhưng tạo hình của nhân vật Vương Nghiêu này khá sát với thiên kim trong đời thật, vừa thành thục lại đoan trang, nên Lê Tương bảo Dương Tuyển huỷ bỏ cuộc hẹn với nhà tạo hình, chỉ thay bộ “đồ diễn” là đầm nữ cao cấp kiểu Tây mà Diêu Lam đã chuẩn bị cho cô.
Theo thời gian đã hẹn, 5 giờ chiều, xe bảo mẫu của Lê Tương đúng giờ đến nhà tổ họ Diêu.
Trước khi xuống xe, Lê Tương nhận được mấy tấm ảnh do Diêu Lam gửi đến.
Là động thái mấy hôm nay của những người nhà họ Diêu đang ở trong căn nhà tổ này.
Trong đó có vài tấm là ảnh một người phụ nữ trung niên ra vào thương hiệu hàng đầu nào đó, lúc đi ra, nhân viên cửa hàng đi theo phía sau, xách một túi lớn lên xe.
Phía dưới tấm ảnh có một tờ danh sách mua hàng của người phụ nữ trung niên, trong đó có một cái túi xách trùng hợp là giống y như túi xách màu trắng Lê Tương mang theo hôm nay.
Lê Tương xem xong, đưa thẳng túi xách cho Dương Tuyển.
Dương Tuyển nhận lấy, không yên tâm dặn dò: “Tụi em đợi ở bên ngoài, có chuyện gì gọi điện cho em.”
Dì giúp việc của nhà họ Diêu dẫn Lê Tương vào trong.
Trong phòng khách vắng vẻ lạ thường, không có một ai cả.
Lê Tương đột nhiên cảm thấy rất buồn cười.
Đáng lẽ cô không nên cảm thấy bất ngờ, chẳng lẽ người nhà họ Diêu còn phải ăn diện lộng lẫy, có mặt đầy đủ để chào đón cô sao?
Không một ai đến mới là chân thực.
Dì giúp việc dẫn Lê Tương đi về phía phòng khách nhỏ, rất nhanh đã có người làm bưng trà nước lên.
Dì giúp việc nhanh chóng rời đi, Lê Tương cũng không hỏi cô đợi ở đây để làm gì.
Khoảng mười phút sau, ngoài phòng khách nhỏ vang lên tiếng bước chân.
Lê Tương buông chén trà xuống, nhìn qua, Diêu Lam đã xuất hiện ở trước cửa.
Có vẻ Diêu Lam vừa từ bên ngoài về, cô ta vừa cởi áo khoác ngoài đưa cho dì giúp việc vừa bước lên, chào đón Lê Tương đang đứng lên: “Được rồi, chúng ta ngồi nói chuyện nào.”
Diêu Lam vừa ngồi xuống, dì giúp việc đã bước lên báo cáo thực đơn tối nay.
Diêu Lam nghe xong chỉ nói: “Làm đơn giản là được. Cổ họng tôi hơi khô, sau khi ăn cơm muốn ăn lê hấp.”
Dì giúp việc nhanh chóng rời đi.
Diêu Lam ngồi nghiêng, một tay chống đầu, mỉm cười đánh giá cách ăn mặc của Lê Tương, nói một câu không đầu không đuôi: “Đừng gấp, cứ đợi thêm.”
Đợi cái gì?
Lê Tương đang định hỏi thì lúc này lại có tiếng bước chân vang lên, rất vội vã.
“Ôi, thì ra ở đây à!”
Người đến là người phụ nữ trung niên trong ảnh, bởi vì được chăm sóc tốt nên trông vẫn chưa đến 40 tuổi.
Người làm cầm hộp đồ hiệu đi theo phía sau bà ta.
Bà ta là vợ bé của ông cụ Diêu, xuất thân là y tá, tính cách hướng ngoại. Vốn dĩ bà ta không ở trong căn nhà tổ này, nhưng bởi vì mấy năm nay tuổi ông cụ càng lớn, cần có người chăm sóc, bà ta mới mượn cớ để dọn vào đây, gánh vác trách nhiệm chăm lo cho ông cụ.
Vợ bé rất nhiệt tình, vừa bước lên đã xin lỗi, nói là phải chăm sóc ông cụ, rồi phải tìm Lê Tương nửa ngày, còn phải đóng gói quà nên mới đến trễ.
Lê Tương mỉm cười nhìn bà ta, bỗng chốc hiểu ra.
Thì ra là cố tình phớt lờ cô.
Ai ngờ Diêu Lam lại xuất hiện, lúc này mới vội vã chạy xuống, làm tất cả đều để Diêu Lam xem.
Vợ bé ngồi ở bên còn lại của Lê Tương, mở hộp ra, nói: “Tương Tương à, con người dì chưa từng trải gì nhiều, nên dì chọn đại món quà này, bày tỏ chút lòng của dì.”
Vợ bé vừa nói vừa đẩy cái hộp về phía Lê Tương.
Lê Tương nói “Khiến dì tốn kém rồi” rồi cầm túi xách lên, tỏ vẻ như yêu thích không nỡ rời tay.
Túi xách, vừa nhìn là thấy giống y như cái cô để trong xe.
Nhưng điều thú vị là chi tiết cùng cảm giác chất liệu hơi khác. Không giống hàng thật.
Vì vậy vợ bé tự mình mua một cái túi thật giữ lại cho mình, rồi mua một cái giả để tặng cho cô?
Mặc dù trong giới giải trí và giới quý bà cũng có không ít người dùng túi xách giả, nhưng đa số đều chỉ là cầm ra để khoe khoang chút thôi.
Tặng cho người ta như một món quà thế này, đúng là hiếm thấy.
Lê Tương để lại túi xách vào hộp, rồi lại nhìn về phía vợ bé đang mỉm cười.
Có lẽ là vì lớn tuổi rồi nên không thích phụ nữ thông minh nữa, đây chẳng lẽ là nguyên nhân ông cụ Diêu chọn một người vợ bé ngu ngốc vậy sao?
Nghe nói vợ bé này còn cho vay lấy lãi ở bên ngoài, dựa vào mấy tin tức bên lề nghe thấy ở nhà họ Diêu rồi gió chiều nào theo chiều đó.
Cũng phải, vợ bé này không có con cái, không có điểm tựa trong nhà này, quyền lực, tiền bạc của nhà họ Diêu sẽ không đến lượt bà ta nắm, nói là vợ bé, thực chất chẳng khác nào bảo mẫu cao cấp.
Lúc này, vợ bé lại bắt chuyện với Diêu Lam.
Giọng điệu bà ta hơi phấn khích, còn có chút thấp thỏm, chắc hẳn bình thường rất ít khi có cơ hội được nói chuyện thế này.
Lê Tương như không có chuyện gì, lấy điện thoại ra, gửi vài chữ cho Dương Tuyển.
Đợi cô bỏ điện thoại xuống thì đẩy lại cái hộp về phía vợ bé: “Món quà quý giá quá, tôi nhận tấm lòng của dì là được rồi.”
Vợ bé kinh ngạc nói: “Con có thể nhận mà! Con xem cách làm, thiết kế của túi xách này, đây là phiên bản giới hạn của quý này đó, cũng rất tôn lên thân phận của con. Con cứ mang nó đi tham gia các hoạt động, có lẽ phía nhãn hàng nhìn thấy sẽ mời con làm đại diện phát ngôn đấy! Con xem hôm nay con cũng không cầm túi xách, không phải vừa hay sao?”
Tôn lên thân phận của cô?
Lê Tương cười nói: “Thực ra tôi có hợp tác với bên nhãn hàng…”
Nhưng cô còn chưa nói xong đã bị vợ bé cắt ngang: “Ồ, là nhãn hàng khác đúng không, có phải họ quy định con chỉ có thể dùng túi xách của nhãn hiệu bọn họ không? Ôi, không cần nghe bọn họ nói, con cứ dùng trong tiệc riêng, hoặc dứt khoát tặng lại cho bạn con.”
Vào lúc này, dì giúp việc vào phòng khách nhỏ, đi thẳng về phía Diêu Lam.
“Trợ lý của cô Lê Tương mang đồ vào đây ạ.”
Ba người cùng nhìn qua, trong tay dì giúp việc đang cầm túi xách của Lê Tương, giống y như cái trong hộp.
Vợ bé ngẩn ra.
Diêu Lam mỉm cười ra hiệu, dì giúp việc đưa túi xách đến trước mặt Lê Tương.
Lê Tương nhận lấy, nói với vợ bé: “Ý của tôi là tôi có hợp tác với nhãn hiệu này nên bọn họ có tặng tôi một cái, bây giờ mà nhận thêm một cái sẽ rất lãng phí, nên để lại cho người cần dùng thì hơn.”
Vợ bé cười khan: “Thì ra là vậy à, sao con không nói sớm.”
Vợ bé vừa nói vừa với nắp hộp muốn đóng lại.
Lê Tương tiếp lời: “Cái túi này dù là cách làm hay thiết kế đều rất đẹp mắt, là phiên bản giới hạn quý này của nhà thiết kế chính, nghe nói cả thành phố Xuân chỉ có hai cái. Dì cầm nó ra ngoài xã giao chắc chắn sẽ rất hợp với thân phận của dì, những quý bà vẫn đang xếp hàng chờ túi về chắc chắn sẽ rất ngưỡng mộ dì.”
Không đến ba phút, vợ bé đã bảo người làm cầm theo hộp rồi chuồn mất.
Phòng khách nhỏ bỗng chốc yên tĩnh.
Lê Tương nhìn về phía Diêu Lam, thấy cô ta vẫn luôn quan sát mình.
Lê Tương chủ động đặt ra câu hỏi: “Tôi không hiểu.”
Diêu Lam: “Không hiểu chỗ nào?”
Lê Tương: “Mặc dù vẫn chưa gặp những người khác, nhưng tôi cảm thấy ở đây không ai tin tôi họ Diêu cả.”
Dường như chẳng ai quan tâm đến bản báo cáo giám định ADN đó cả.
Đến bà vợ bé cũng dám lừa gạt bằng cách này, chẳng qua là do bà ta quá ngu ngốc và vội vàng, muốn dùng cách tặng túi xách giả để ra oai.
Nhưng chuyện này cũng phản ánh trực tiếp thái độ của những người khác trong nhà họ Diêu.
Diêu Lam cười nói: “Nếu cô nghĩ như vậy, cho dù cô có ở đây, người không chấp nhận cô vẫn sẽ không chấp nhận. Ngược lại, một khi trong lòng họ đã chấp nhận cô, cho dù cô không mang họ Diêu thì cũng sẽ nhận được nhiều thứ hơn người mang họ Diêu. Nhà họ Diêu không phải là gia tộc chỉ coi trọng huyết thống và quan hệ.”
Lê Tương ngẫm nghĩ lời cô ta nói, dường như hiểu ra gì đó.
Diêu Lam nhìn thời gian, lại nói: “Hôm nay những người khác sẽ không về đâu, đi thôi, theo tôi lên lầu gặp cô nào.”
Lê Tương hít một hơi, đứng dậy theo.
Hai người đều không nói gì trong lúc đi.
Mới vào đây được nửa tiếng đồng hồ, Lê Tương đã cảm thấy mình nhận được một bài học.
Đến vợ bé ngu ngốc nhất của nhà họ Diêu cũng biết đối xử với mỗi người mỗi khác, khi nghe thấy Diêu Lam đến thì lập tức chạy xuống.
Biết phải tặng quà nhưng lại không muốn lắm.
Không tặng thì không có mặt mũi.
Tặng thì lại không biết cô “thiên kim nhà họ Diêu” từ trên trời rơi xuống này là thật hay giả, đồ tặng đi rồi sẽ chẳng lấy lại được nữa.
Còn những người khác chẳng xem lần đến thăm hỏi này của cô ra gì.
Vì không biết thời gian sao?
Khômg, vì không cần phải lãng phí sức lực và thời gian cho một nghệ sĩ nữ không biết chui từ đâu ra.
Vì vậy ngu ngốc nhưng vẫn có chút mưu kế, nên vợ cả có địa vị thấp nhất mới bị người có lòng xúi giục lên sàn.
Là như vậy sao?
Thì ra từ giây phút này mới bắt đầu thử thách.
Cô phải khiến người nhà họ Diêu thật sự chấp nhận cô, chứ không phải dựa vào bản báo cáo giám định giả kia.
Suy nghĩ của Lê Tương không kéo dài được bao lâu, rất nhanh đã được Diêu Lam dẫn lên tầng hai.
Vừa đến gần căn phòng ở bên trong cùng đã gửi thấy mùi thuốc bắc.
Diêu Lam đẩy cửa ra, Lê Tương đi theo vào.
Băng qua phòng ngoài, trong phòng ngủ vang lên chút tiếng động.
Một người phụ nữ ốm như que củi, cắt tóc ngắn đang dựa trên giường, dưới mắt bà ta xanh xao, đôi môi khô nứt trắng bệch.
Lê Tương đứng trước cửa, thấy Diêu Lam bước về phía người phụ nữ, bưng chén thuốc trên bàn lên, nói: “Lại chưa uống xong, không uống thuốc sao khỏi được?”
Người phụ nữ yếu ớt đáp: “Muốn nôn, không uống nổi.”
Có thể lờ mờ nhìn ra hình dáng xương của người phụ nữ thông qua ngũ quan, bà ta chính là Diêu Trọng Xuân.
Người phụ nữ đẹp nhất nhà họ Diêu nổi tiếng một thời.
Ánh mắt của người phụ nữ lướt qua Diêu Lam, nhìn về phía cô.
Ánh mắt vốn trầm lặng của bà ta bỗng chốc xao động.
Lê Tương bước lên trước, Diêu Lam nói với người phụ nữ: “Là Tiểu Quyên, con dẫn em ấy đến rồi.”
Vừa dứt lời, tivi đối diện giường vang lên tiếng hét chói tai.
Lê Tương nhìn qua, lúc này mới phát hiện Diêu Trọng Xuân đang xem bộ phim do cô đóng.
Lê Tương lại nhìn vào mắt Diêu Trọng Xuân, đến gần cửa sổ, ngồi vào chiếc ghế trống, không hề bước lên nắm tay gọi “mẹ”, cũng không nước mắt lưng tròng, nức nở không thành tiếng như trong phim.
Cô vô cùng bình tĩnh, chỉ nhìn Diêu Trọng Xuân, một lúc sau mới nói: “Con là Lê Tương, theo bản báo cáo giám định thì con là con gái của người, nếu người muốn thì cũng có thể gọi con là Tiểu Quyên.”
Diêu Quyên, con gái của Diêu Trọng Xuân, từ lúc sinh ra đến năm ba bốn tuổi thì bị thất lạc, đến bây giờ vẫn không rõ tung tích.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

