Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Cha, có lẽ cha chưa biết, dì Cát cố ý thuê Triệu Nhị Lừa lên núi làm nhục con. Dì ta trả hắn 20 tệ, hứa xong việc sẽ cho thêm 20 tệ nữa. Con sắp kết hôn với anh Hữu Vi rồi, dì ta làm thế là muốn con thân bại danh liệt, không muốn cha có một thằng con rể làm sĩ quan. Cha không thấy nên hận dì ta hơn sao?"
Nghe vậy, Trần Đại Dũng trợn trừng mắt nhìn Cát Xuân Hoa. Chuyện hôn sự giữa Trần Miên Miên và Phương Hữu Vi là điều khiến ông ta nở mày nở mặt nhất trong hai năm qua, đi đâu cũng khoe khoang con gái sắp làm phu nhân sĩ quan. Không nói đến tiền trợ cấp hàng tháng của lính nhiều, mà sau này Phương Hữu Vi lên chức, ông ta cũng được thơm lây.
"Cát Xuân Hoa! Con mẹ nó mày điên rồi à! Xem hôm nay tao có đánh chết mày không!" Trần Đại Dũng lại lao vào tẩn cho bà ta một trận thừa sống thiếu chết nữa.
Đến khi Cát Xuân Hoa ngất xỉu, ông ta mới cầm một hòn đá đi đến chỗ Triệu Nhị Lừa, gặng hỏi xem lời Trần Miên Miên nói có thật không. Triệu Nhị Lừa lúc này bị chó cắn đau thấu xương, lại thấy sát khí của Trần Đại Dũng nên không dám cứng đầu nữa, khai sạch việc Cát Xuân Hoa thuê mình. Tuy nhiên, chuyện của Phương Hữu Vi vì đã được Trần Miên Miên dặn trước nên hắn không dám hé răng.
Mọi người xung quanh đều hít một hơi khí lạnh, thầm nghĩ bà Cát này ác độc quá, con bé sắp xuất giá đến nơi rồi còn muốn hại đời nó. Những ai vốn ghét Cát Xuân Hoa đều nhân cơ hội chửi bới, đá thêm mấy cái. Còn Trần Thiến Thiến bình thường hay mồm mép thì lúc này im như thóc, không dám nói lời nào.
Sau một hồi hỗn loạn, Cát Xuân Hoa được khiêng về nhà chờ tỉnh dậy tính sau, còn Triệu Nhị Lừa bị giải lên đồn công an để trị tội lưu manh. Trần Đại Dũng tức đến đau cả gan, hùng hổ đi về nhà để "tính sổ" tiếp với vợ.
Khi đám đông giải tán, Trần Miên Miên đi theo đội trưởng Tiền.
"Miên Miên à, cháu có việc gì thế?" Đội trưởng Tiền nhìn khuôn mặt gầy gò, vàng vọt của cô mà thở dài. Một đứa con gái ngoan thế này mà Trần Đại Dũng không biết trân trọng, cứ đâm đầu vào sủng ái đứa con riêng của vợ kế. Giờ thì hay rồi, đội mũ xanh mấy lớp liền, bị cả làng cười cho thối mũi.
"Chú Tiền, cháu muốn xin chú cấp cho cháu một tờ thư giới thiệu. Cháu muốn lên đơn vị quân đội tìm anh Hữu Vi." Trần Miên Miên cúi đầu, làm ra vẻ u sầu. "Cháu muốn bảo anh ấy cưới cháu sớm một chút."
Chuyện của Phương Hữu Vi nếu vỡ lở ở đây bây giờ sẽ chỉ đánh rắn động cỏ. Nếu nhà họ Phương biết được mà đánh điện báo tin cho anh ta thì cô sẽ mất cơ hội đối chất trực tiếp. Cô thích chủ động tấn công hơn, cô sẽ đến tận quân khu để hủy hoại hoàn toàn thằng tra nam đó!
Trần Miên Miên che giấu sự căm hận trong lòng, tỏ vẻ đáng thương nhìn đội trưởng. Khuôn mặt nhỏ nhắn, gầy gò với đôi mắt long lanh khiến ông không nỡ từ chối. Nếu cô cứ ở lại nhà họ Trần, hoặc là bị mẹ kế hãm hại tiếp, hoặc bị cha đánh đập, đời cô coi như bỏ. Ông muốn giúp nhưng lại không có quyền.
"Miên Miên, thư giới thiệu phải có dấu của chi bộ thôn, cái đó nằm ở chỗ trưởng thôn. Chú muốn giúp cháu cũng không được."
Trưởng thôn là con trai của trưởng thôn cũ, gia đình đó nắm quyền ở cái thôn này bao năm qua, không phải là một đội trưởng sản xuất như ông có thể can thiệp được.
Đáy mắt Trần Miên Miên lóe lên tia sáng tinh anh. Trưởng thôn à? Vừa hay lũ chó hoang đã cung cấp cho cô không ít "tin sốc" về trưởng thôn này. Không chỉ là thư giới thiệu đâu, nhân tiện cô còn định kiếm chút tiền tiêu xài từ hắn nữa.
Khi Trần Miên Miên đến chi bộ thôn, chỉ có một mình gã trưởng thôn đang thong dong ngồi nhâm nhi nước trà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






