Ký ức về việc Trần Thiến Thiến bắt nạt nguyên chủ từ nhỏ hiện lên, Trần Miên Miên bước tới, túm lấy tóc cô ta và tát liên tiếp hai cái nảy lửa.
"Tao chỉ lo trị thằng Nhị Lừa mà quên mất mày đúng không? Cái loại mồm mép tép nhảy như mày, không tát cho tỉnh thì không được mà!"
"Á! Cứu mạng, Trần Miên Miên điên rồi!!"
Trần Thiến Thiến bị tát đến sưng đỏ cả hai má, nhưng tóc bị túm chặt nên không cách nào vùng vẫy thoát ra được.
"Tao chính là điên rồi đấy! Tao không còn là con nhỏ Trần Miên Miên để mặc cho mẹ con chúng mày tùy tiện bắt nạt, ngược đãi nữa. Từ giờ trở đi, tao chính là quả báo của chúng mày!"
Trần Miên Miên túm cổ áo Trần Thiến Thiến quăng thẳng xuống đất. Sức lực của một người quanh năm làm việc đồng áng như cô thì lũ phế vật lười biếng ăn không ngồi rồi làm sao bì kịp.
Trần Thiến Thiến bị quăng nằm ngay cạnh Triệu Nhị Lừa. Cô ta tận mắt chứng kiến con chó hoang xé toạc một miếng thịt trên người hắn, cô ta sợ đến mức run cầm cập. Nhìn vào đôi mắt âm u đáng sợ của Trần Miên Miên, cô ta không dám hé răng nửa lời.
Cát Xuân Hoa thấy con gái cưng bị bắt nạt, la hét định xông lên tát Trần Miên Miên. Nhưng bà ta chưa kịp chạm tới nơi thì đã bị cô đá mạnh vào khoeo chân, "bộp" một tiếng quỳ sụp xuống.
Cát Xuân Hoa ngồi bệt dưới đất, vừa vỗ đùi vừa gào khóc, kể lể số phận mình khổ cực ra sao. Dân làng ai cũng biết tính nết bà ta, còn đội trưởng Tiền thì tức đến nhức cả đầu. Đang lúc vụ xuân bận rộn kiếm điểm công, Cát Xuân Hoa lại cứ thích bày trò. Có một đứa con gái kế ngoan ngoãn thế còn chưa vừa lòng, cứ phải hành nó đến chết mới vui chắc?
Mọi người đều biết tính cách Trần Miên Miên trước nay, trong lòng cô chỉ có Phương Hữu Vi, làm sao có thể để mắt tới loại như Triệu Nhị Lừa. Đang lúc đội trưởng Tiền định lên tiếng quát mắng Cát Xuân Hoa thì Trần Miên Miên đột nhiên lên tiếng:
"Tôi lăng nhăng hồi nào? Bà nói cho rõ đi! Lúc nào, ở đâu, lăng nhăng thế nào? Bà nói không rõ nghĩa là bà nói láo. Trái lại là bà đấy, bà đã mấy lần chui vào ruộng ngô với gã bán hàng rong ở trấn Nam rồi? Hai hôm trước gã đó nhân lúc trời tối lẻn sang, hai người còn đứng dưới gầm cầu hôn hít nhau đúng không?"
Lời này vừa thốt ra, xung quanh im phăng phắc. Ngay cả Triệu Nhị Lừa đang bị chó cắn cũng trợn tròn mắt nhìn Cát Xuân Hoa.
Vừa nghe thấy hai chữ gầm cầu, đáy mắt Cát Xuân Hoa lóe lên vẻ hoảng loạn. Bà ta chẳng buồn khóc lóc nữa, bật dậy định xông tới xé xác cái miệng của Trần Miên Miên.
"Con tạp chủng kia mày nói bậy bạ gì đó! Tao chui vào ruộng ngô với gã bán hàng hồi nào? Chính mày lăng loàn trắc nết còn quay sang vu khống tao, bao nhiêu năm qua tao đúng là nuôi tốn cơm tốn gạo!"
Trần Miên Miên chẳng hề nói điêu, tất cả đều là cô nghe được từ miệng lũ mèo chó hoang. Cát Xuân Hoa có thể né người, nhưng chẳng bao giờ né chó cả. Lũ động vật đã kể lại cho cô chi tiết "trận chiến" mãnh liệt của hai kẻ đó.
"Miên Miên, cháu nói chuyện phải có chứng cứ, chuyện này không thể nói bừa được đâu, nếu là thật thì bị bắt đi cải tạo đấy." Đội trưởng Tiền nghiêm nghị nói, nhưng trong lòng thì đang chửi thề. Ông chỉ hận không thể đá chết Cát Xuân Hoa. Nếu thật sự xảy ra chuyện đồi bại này, đại đội của ông năm nay đừng hòng được bầu chọn danh hiệu xuất sắc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)