Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nghe Tô Bất Ngôn nói vậy, Trần Miên Miên cười rạng rỡ. Anh chàng này không chỉ đẹp trai mà đầu óc còn rất linh hoạt. Cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý để chứng minh bản thân rồi, ai ngờ anh lại đồng ý luôn.
"Vậy thì cảm ơn anh nhiều!" Trần Miên Miên cười híp mí với Tô Bất Ngôn, rồi quay sang hất hàm với chú chó: "Đi báo thù đi!!"
Lời vừa dứt, chú chó "gâu" lên một tiếng rồi lao vút tới. Nó nhe hàm răng sắc nhọn, ngoạm thẳng vào chỗ hiểm dưới rốn của tên gián điệp!
"A!!!!!....."
"Ui da! Chà chà, con chó này báo thù cũng gắt quá nhỉ, nó định 'thiến' luôn người ta đấy à??"
Chẳng ai ngờ được chú chó kia lại chọn đúng "tử huyệt" mà ngoạm, trực tiếp phế luôn tên gián điệp này. Đám đàn ông đứng xung quanh chứng kiến cảnh đó đều đồng loạt khép chặt hai chân, cảm thấy "nhột" hết cả người.
"Ôi ôi, nhanh nhanh, mau bảo con chó nhả ra đi! Cái thứ này mà bị cắn đứt thì mất máu nhiều cũng chết đấy, chúng tôi còn bao nhiêu bí mật chưa tra hỏi được đây này."
Tiền Vượng thấy con chó hăng quá, như muốn cắn nát "của quý" của tên gián điệp đến nơi, vội vàng cầu cứu Trần Miên Miên.
Trần Miên Miên cũng là người biết chừng mực, cô huýt sáo một tiếng gọi chú chó quay lại.
"Á!!!!"
Tên gián điệp đau đớn lăn lộn trên đất, trong miệng bị chặn lại nên chỉ phát ra được những tiếng gào xé lòng, gân xanh trên trán nổi cuồn cuộn, đủ thấy nỗi đau này kinh khủng đến mức nào.
"Hai anh cứ yên tâm, không chết được đâu. Tôi đã dặn nó cắn có kỹ thuật rồi, không để hắn mất máu quá nhiều đâu. Nếu chẳng may hắn có mệnh hệ gì, trong vòng hai ngày tới các anh cứ đến làng Hà Thượng tìm Trần Miên Miên, tôi sẽ chịu trách nhiệm."
Trần Miên Miên đã dám cho chó báo thù thì cũng có bản lĩnh để dọn dẹp hậu quả. Cái máy phát tin hắn giấu ở đâu, cả những kẻ liên lạc với hắn, chú chó này đều nhìn thấy và ghi nhớ rõ mồn một. Nếu tên này có chết thật, cô vẫn có thể dùng thông tin từ đại ca chó để giúp hai anh lính này.
Mặc dù làm vậy thì bí mật biết tiếng động vật sẽ bị bại lộ, nhưng cô cũng chẳng quan tâm. Đằng nào vài ngày nữa cô cũng rời khỏi đây, lúc đó tìm cô như mò kim đáy bể, họ có muốn tìm cũng chẳng thấy cô đâu.
Nghĩ vậy, ánh mắt Trần Miên Miên càng thêm thản nhiên. Tô Bất Ngôn cúi xuống kiểm tra vết thương rất nhanh. Nhìn thì có vẻ tan nát và rất đau đớn, nhưng thực tế lượng máu chảy ra không nhiều. Dù quần đã thấm đỏ nhưng hiện tại máu đã ngừng chảy.
Anh đứng dậy, xua tay với Trần Miên Miên:
"Chuyện này không liên quan đến cô. Tôi đã đồng ý cho chó báo thù thì sẽ không đổ trách nhiệm lên đầu cô đâu. Loại người như hắn, có chết cũng chẳng sao, không có gì to tát cả."
Tô Bất Ngôn trấn an Trần Miên Miên vài câu rồi cùng Tiền Vượng xách tên kia đi.
Trần Miên Miên khá bất ngờ khi Tô Bất Ngôn lại nói đỡ cho mình. Cô thầm nghĩ anh chàng đẹp trai này đúng là vừa soái vừa biết điều.
Xong đời rồi! Cái chậu sắt này cô đi mượn cơ mà! Trả lại cái đống sắt vụn này kiểu gì chẳng bị cô nhân viên tiệm ăn chửi cho vuốt mặt không kịp.
Thế là, chuyên gia động vật học danh tiếng lẫy lừng kiếp trước – Trần Miên Miên, giờ đây đang hì hục ngồi xổm bên lề đường, cố dùng hết sức bình sinh để bẻ cái chậu sắt lại, nỗ lực khôi phục nguyên trạng cho nó.
Cùng lúc đó, Tô Bất Ngôn và Tiền Vượng cũng đã đưa tên kia vào bệnh viện để cấp cứu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)