Cũng có người tiếc tiền thay cô, định trả lại, nhưng nhìn vẻ mặt khẩn khoản của cô thì lại không nỡ từ chối. Cuối cùng, trước sự nhiệt tình của Miên Miên cộng với cái bụng đói cồn cào, mọi người bắt đầu ăn uống ngon lành. Vỏ bánh mềm xốp quyện với nhân thịt đậm đà, ăn kèm với dưa củ cải giòn rụm, thật sự là cực phẩm. Có lẽ ngay cả ngày Tết họ cũng chưa chắc được ăn ngon thế này, có người ăn mà suýt trào nước mắt.
Đặc biệt, đồ ăn thời này làm rất thật, cái bánh bao to hơn cả nắm tay đàn ông trưởng thành. Trần Miên Miên ăn hai cái đã thấy căng bụng. Cô đem chỗ còn lại tặng cho Tôn Thành và anh cảnh sát kia.
Đang bưng cái chậu không đi trả, cô chợt nghe thấy tiếng hét: "Bắt trộm! Có trộm kìa!"
"Gâu gâu gâu..."
Cùng với tiếng hô bắt trộm loáng thoáng là tiếng chó sủa dồn dập. Ban đầu Trần Miên Miên định không xen vào chuyện bao đồng, nhưng đột nhiên cô nghe ra nội dung trong tiếng chó sủa:
【 Hắn ta chẳng phải trộm cắp gì đâu, là đặc vụ đấy! Là gián điệp đánh cắp bí mật quốc gia! 】
Cũng chính vì thế mà cô mới bị con gấu nâu quá nhiệt tình ấy ngồi một phát chết tươi.
"Bắt trộm! Mau bắt lấy hắn!!!"
Trong lúc Trần Miên Miên đang thả hồn theo mây gió, tên gián điệp đang chạy trốn điên cuồng đã lao đến ngay trước mặt.
"Đứa nào khôn hồn thì cút ra, nếu không tao lấy mạng tụi bây!!"
Hắn rút ra một con dao gấp, ánh mắt hung quang lộ rõ vẻ sát khí của kẻ liều mạng.
Trần Miên Miên không phải người thích lo chuyện thiên hạ, nhưng nhìn thấy một tên gián điệp mà còn dám ngông cuồng như vậy, cô cảm thấy cực kỳ "ngứa mắt".
Ngay khi tên đó vung vẩy con dao ép mọi người phải lùi lại, hắn bỗng thấy một luồng sáng bạc lóe lên trước mắt. "Choảng" một tiếng, một cái chậu sắt khổng lồ ập xuống.
Thì ra Trần Miên Miên thừa lúc hắn không để ý, đã trực tiếp vung cái chậu sắt lên đập thẳng vào mặt gã. Một cái chậu sắt dày tận một phân đập trúng diện mạo nam nhân kia, khiến hắn cảm thấy mình như một con rùa bị nhốt trong chuông chùa lớn, bên tai toàn tiếng ong ong vang dội.
Nhân lúc tên này còn đang choáng váng, Trần Miên Miên bồi thêm mấy phát chậu nữa.
"Anh giỏi lắm mà? Không phải muốn lấy mạng tụi tôi sao? Đến đây, dậy chiến tiếp xem nào!"
Đến khi Tô Bất Ngôn đuổi kịp tới nơi, tên gián điệp đã bị Trần Miên Miên đánh gục hoàn toàn. Không chỉ máu mũi máu mồm chảy ròng ròng, mà đến cả răng cửa cũng bay mất một chiếc, lúc này hắn đang nằm bẹp dưới đất với vẻ mặt sống không bằng chết.
Ai mà ngờ được, gã "Rắn Độc" khiến người ta nghe danh đã khiếp vía lại ngã ngựa dưới cái chậu sắt của một cô gái cơ chứ.
"Ơ, đây chẳng phải là đồng chí nữ lần trước chúng ta gặp sao? Cô ấy quả nhiên vẫn lợi hại như trước."
Nghe tiếng của người đồng đội Tiền Vượng, Tô Bất Ngôn mới bừng tỉnh khỏi sự sững sờ trước dáng vẻ bạo lực của Trần Miên Miên. Anh thầm tự trách mình vì đã lơ đãng khi đang làm nhiệm vụ, rồi nhanh chóng xông tới khống chế kẻ địch.
Trần Miên Miên thấy có người đến giúp, cuối cùng mới dừng động tác vung chậu. Cô xoay xoay cánh tay đang mỏi nhừ, thầm nghĩ cơ thể này sức mạnh vẫn hơi yếu, sau này nhất định phải luyện tập thêm.
"Đa tạ đồng chí nữ này đã ra tay giúp đỡ, nếu không thì tên trộm này chạy mất rồi!"
Tiền Vượng thẳng chân đá cho tên gián điệp một cái. Mẹ kiếp, tài cán chẳng bao nhiêu mà chạy thì nhanh thật, đuổi theo cả đoạn đường dài mới bắt kịp. Nếu để hắn chạy thoát thật thì anh ấy và đoàn trưởng về chắc bị người ta cười cho thối mũi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


