Yêu đương khó thật. Người tỏ tình trước đúng là dũng cảm.
Nhan Khỉ Vi ủ rũ nằm trên giường, úp gối lên mặt.
Trước đây, cô lúc nào cũng tỏ ra kiêu ngạo, con trai trong mắt cô đều chẳng ra gì. Mãi đến khi gặp Lương Tiêu, vì hoàn toàn không có kinh nghiệm yêu đương và cũng chẳng đủ dũng khí tỏ tình, cô cứ thấy anh là lại nhát như cáy, chỉ có thể thầm thương trộm nhớ.
Nghĩ đến đây, cô không nhịn được mà gõ vào đầu mình, căm giận lẩm bẩm: Nhan Khỉ Vi, đồ bỏ đi, đồ nhát gan, thật vô dụng.
Bỗng nhiên, ngoài cửa có tiếng gõ vang lên.
Tiếng gõ rất nhẹ, ngắn và có phần ngập ngừng, lực cũng rất yếu, dường như người gõ có chút câu nệ. Chắc là dì Thẩm.
Cô kéo chiếc gối ra khỏi đầu, lười biếng đáp: "Mời vào."
Cánh cửa mở ra, để lộ khuôn mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt của một thiếu niên. Nhan Khỉ Vi không thể nào ngờ được, người gõ cửa lại là Lương Tiêu.
Cô hít một hơi thật sâu, sững sờ mất một lúc mới nhớ ra mái tóc tổ quạ của mình sau một hồi lăn lộn trên giường. Cô vừa cúi đầu cố vuốt cho tóc vào nếp, vừa nói năng lộn xộn: "Chào, chào cậu! Vào ngồi đi, tớ là Lương Vi, sao cậu lại đến đây? Đây là lần đầu chúng ta gặp mặt nhỉ, ha ha ha."
Trong lòng cô, một con người tí hon đang gào thét trong nước mắt: Trời ơi mình đang nói cái quái gì thế này!
"Chào cậu." Lương Tiêu ngượng ngùng mím môi cười. Đôi mắt đen láy của anh chỉ nhìn cô một cái rồi vội cụp xuống, giọng nói khàn khàn nhưng lại rất dịu dàng: "Tớ đến để trả lại khăn quàng cổ cho cậu. Cảm ơn nhé."
Anh vừa nói vừa đưa tay ra. Nhan Khỉ Vi liền xoay người xuống giường, cẩn thận nhận lấy chiếc khăn rồi lập tức lùi lại một bước, giữ khoảng cách an toàn với người trước mặt.
Nếu không, rất có thể thú tính của cô sẽ trỗi dậy mà lao thẳng vào anh.
Đáy mắt Lương Tiêu tối sầm lại, thoáng phủ một lớp u ám khi thấy cô lùi về sau. Trong thời gian nằm viện, anh đã nghe không ít người nói về cô em gái không cùng huyết thống của mình. Tùy hứng, cố chấp, lạnh lùng là những nhãn dán người ta gán cho cô. Anh còn nghe họ nghiêm túc bàn luận rằng Lương Vi không thích tiếp xúc với người lạ, chắc chắn sẽ không dễ dàng chấp nhận anh.
Thế nhưng Lương Tiêu chỉ lắc đầu, ánh mắt dừng lại trên chiếc khăn quàng màu nâu nhạt đặt ở đầu giường.
Hôm đó, sau khi phát bệnh và ngất đi ở nhà, anh lại gặp ác mộng như thường lệ.
Trong giấc mơ mờ ảo, máu, những lời chửi mắng và roi vọt nối tiếp nhau kéo đến. Khi anh đang bị nỗi đau dày vò đến kiệt quệ, bỗng có một đốm lửa ấm áp xuất hiện ngay gần, trong nháy mắt xua tan bóng tối xung quanh. Đốm lửa ấy mang theo một mùi hương xa lạ dễ chịu, cuối cùng dừng lại trên cổ anh.
Ấm áp và dịu dàng, quyến luyến không rời. Đó là cảm giác mà thiếu niên này chưa bao giờ được trải nghiệm.
Có lẽ việc choàng khăn cho anh chỉ là một hành động vô tình của cô, nhưng đối với một thiếu niên từ nhỏ đã sống trong sự lạnh nhạt và bắt nạt, đây là sự dịu dàng đầu tiên anh nhận được sau bao nhiêu năm, bao nhiêu mùa đông.
Anh đã tưởng rằng Lương Vi sẽ không ngần ngại chấp nhận mình. Nhưng khi thấy cô theo bản năng lùi lại, lòng anh không khỏi lạnh đi.
Ngay cả việc lại gần anh... cô ấy cũng không muốn sao?
Lương Tiêu âm thầm siết chặt tay, móng tay đâm vào da thịt đau nhói. Anh lại nghe thấy giọng nói mềm mại của cô gái: "Cái đó, sau này cậu không cần gọi tớ là 'em gái' đâu."
Sắc mặt thiếu niên hơi trầm xuống.
Thằng nhóc Lương Bác Trọng ở dưới nhà ban đầu cũng không chịu gọi anh là "anh trai". Ba mẹ đã mắng nó một trận, nó mới chịu sửa lại cách xưng hô.
Những người họ hàng đến bệnh viện thăm cũng không thích anh. Mặc dù bề ngoài ai cũng tỏ vẻ thông cảm, nhưng anh đã vô tình nghe thấy họ bàn tán về mình ngoài hành lang với giọng điệu đầy chế nhạo: "Nhà họ Lương cũng thảm thật, con trai lại bị ngược đãi thành ra thế này, đúng là nỗi nhục của gia tộc. Thằng bé đó coi như cũng hỏng rồi, đáng tiếc, đáng tiếc."
Anh đã từng nghĩ rằng, cô sẽ khác.
Nỗi thất vọng như thủy triều dâng lên trong lòng. Lương Tiêu vừa định đáp lời rồi rời đi, thì nghe thấy cô ngượng ngùng cười khẽ, giọng nói dịu dàng như một chiếc lông vũ, theo cơn gió đông lọt qua cửa sổ thổi đến bên tai anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


