Thật may mắn đây là một gia đình tương đối bình thường, cô không có hơi sức đâu mà đấu đá nội bộ.
Ông Lương Khải cười ha hả: "Vi Vi đúng là hiểu chuyện thật."
"Anh ấy đáng thương quá, nếu lạnh thì..." Nhan Khỉ Vi khẽ ngước mắt, giọng nói vừa nhẹ vừa nhanh, "Hay là con cho anh ấy mượn khăn quàng của con nhé."
Nói rồi, cô tháo chiếc khăn quàng cổ màu nâu nhạt, nghiêng người đưa tay choàng nó lên chiếc cổ đầy vết thương của Lương Tiêu. Khi rụt tay về, những sợi tóc mềm mại của anh khẽ lướt qua đầu ngón tay cô, một cảm giác ngưa ngứa khó tả.
Cuối cùng, cô cũng đã tự tay chạm vào anh.
Dù chỉ là một tiếp xúc thoáng qua như vậy, cũng đủ để làm một đóa pháo hoa nhỏ nổ tung trong lòng cô.
Lúc này Nhan Khỉ Vi đang đối diện với Lương Tiêu, những người khác trong xe không thể thấy rõ biểu cảm của cô. Chỉ có lúc này, cô mới dám khẽ nhếch môi cười.
Nụ cười đó thoáng qua như hoa quỳnh, chỉ trong một giây đã bị cô gắng sức dập tắt. Khi quay người lại, cô đã trở về với vẻ mặt lạnh nhạt, hờ hững với mọi thứ.
Cơ thể này quanh năm bị bệnh tật hành hạ nên rất dễ mệt mỏi. Dù trong lòng Nhan Khỉ Vi có phấn khích đến đâu cũng không thể chống lại cơn buồn ngủ ập đến, chẳng mấy chốc đã lơ mơ chìm vào giấc ngủ.
Trước khi ý thức bị giấc mơ cuốn đi, cô đã dùng chút tỉnh táo cuối cùng để tự nhủ, mình nhất định phải bảo vệ Lương Tiêu thật tốt.
Quên mình mà bảo vệ, dốc hết toàn lực mà bảo vệ, giống như cách anh đã kéo cô về từ cõi chết.
* * * Nhan Khỉ Vi bị bác tài xế, chú Trần, đánh thức.
Ba mẹ đã đưa Lương Tiêu đến bệnh viện. Theo lời chú Trần, Lương Tiêu đã tỉnh từ sáng sớm. Lúc họ rời đi thấy cô ngủ say quá nên không nỡ đánh thức, bèn lặng lẽ xuống xe.
Nói cách khác... Lương Tiêu đã thấy bộ dạng lúc ngủ của cô.
Tim Nhan Khỉ Vi như bị treo lên lơ lửng. Lúc ngủ cô có nói mớ gì kỳ quặc không? Có chảy nước miếng không?
Lạy trời đừng có ngáy ngủ nhé!!!
Lương Tiêu không chỉ bị thương ngoài da, mà tâm lý cũng bị tổn thương nặng nề do bị ngược đãi trong thời gian dài. Việc chữa lành cho anh không phải là chuyện một sớm một chiều. Nhan Khỉ Vi ngày nào cũng ở nhà ngóng trông, không ngờ đợi hơn nửa tháng mà chưa thấy bóng dáng anh đâu, ngược lại còn đón về một "ông trời con".
Sau khi bà Trần Gia Nghi kết hôn với ông Lương Khải, bà đã sinh cho ông một cậu con trai tên là Lương Bác Trọng, năm nay vừa lên lớp bốn.
Cậu nhóc này trắng trẻo mập mạp, chỉ số cân nặng còn lớn hơn chiều cao. Khi cậu ta lạch bạch đi vào nhà, cô còn tưởng có một quả bóng tuyết trắng tròn đang lăn tới.
Quan hệ giữa cậu và Lương Vi không tốt lắm. Lương Vi tính tình nóng nảy, không thích gần gũi người khác. Còn Lương Bác Trọng thì được nuông chiều thành một cậu ấm, hễ ai không cho cậu ta mặt mũi là cậu ta liền cho vào "sổ đen". Hai người ở nhà gần như không nói chuyện với nhau, mỗi tháng tổng cộng chưa được mười câu.
Trường của Lương Bác Trọng mỗi kỳ nghỉ đều có hoạt động du lịch nước ngoài. Lần này cậu ta đi Anh, hôm nay mới về.
Trẻ con thường thích khoe khoang bảo bối của mình. Cậu ta vừa đi vừa lôi từ trong ba lô ra đủ thứ đồ chơi nhỏ, không biết mệt mà giới thiệu với bảo mẫu, dì Thẩm:
"Đây là áo choàng làm từ len Scotland, sô-cô-la siêu siêu đắt, đồ lưu niệm của bảo tàng..." Cậu ta bỗng dừng lại, cao giọng hơn một chút, "Còn có mô hình phiên bản giới hạn mà con rất vất vả mới giành được!"
Trẻ con đúng là trẻ con, một cái mô hình thôi cũng đủ khiến cậu ta phấn khích như vậy. Nhan Khỉ Vi bất giác cảm thấy cậu nhóc này có chút đáng yêu. Cô cười khẽ ngước mắt lên, ánh mắt vừa hay rơi trúng mô hình mà cậu ta đang giơ cao trong tay.
Nhan Khỉ Vi: "!!!"
"Bá tước ma cà rồng Bahrton!" Cô bật dậy khỏi ghế sô pha, lao ngay đến trước mặt Lương Bác Trọng, ánh mắt dán chặt vào mô hình, "Mẫu này đã ngừng sản xuất nhiều năm rồi! Em mua nó ở đâu thế? Bao nhiêu tiền? Chị trả gấp đôi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



