Kỳ nghỉ đông vội vã trôi qua, chớp mắt đã đến một học kỳ mới.
Nhan Khỉ Vi đến lớp từ sớm, ngồi vào chỗ ngồi theo trí nhớ của mình.
Tính cách của nguyên chủ vốn thất thường và quái gở, nên cô ngồi một mình ở dãy cuối cùng, trong một góc cạnh cửa sổ, không có bạn cùng bàn. Vì cái mác "đại tiểu thư nhà họ Lương", nên từ lúc cô bước vào lớp, đã có không ít người theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn, ánh mắt đều không mấy thiện cảm.
Nhân duyên của Lương Vi... hình như tệ thật.
"Lương Vi."
Cô vừa nghĩ đến đó thì nghe thấy có người khẽ gọi tên mình. Nhan Khỉ Vi ngước mắt lên theo tiếng gọi, trước mặt là một cô gái nhỏ nhắn, gầy gò. Biểu cảm của cô ấy không rõ là sợ hãi hay ngượng ngùng, chỉ biết cô ấy đang cắn môi, nhỏ giọng nói: "Đây là sô-cô-la người thân tớ mang từ nước ngoài về, cậu có muốn ăn không?"
Một cái tên lập tức hiện lên trong đầu cô.
Quách Manh Manh.
Quách Manh Manh có thể xem là học sinh mờ nhạt nhất lớp. Cô đeo một cặp kính gọng đen to sụ, cắt kiểu tóc đầu nấm không có gì nổi bật, và lúc nào cũng mặc đồng phục một cách ngoan ngoãn. Không có bạn bè, gia cảnh bình thường, tính cách thì rụt rè, chỉ có thành tích học tập là rất tốt.
Không đợi Nhan Khỉ Vi mở miệng, mấy cô gái ngồi cách đó không xa đã đồng loạt cất tiếng cười nhạo.
"Đúng là không biết xấu hổ, lại bám lấy người ta nữa rồi."
"Gì vậy trời, Lương Vi có bao giờ ngó ngàng gì đến nó đâu, cứ muốn bám víu cành cao thế nhỉ?"
"Nhà nó điều kiện như thế thì mua được sô-cô-la cao cấp gì chứ? Lương Vi chắc chắn chẳng thèm ngó tới."
Dựa theo ký ức của nguyên chủ, Quách Manh Manh là một cô gái ngoan ngoãn và khuôn phép. Nhưng không hiểu vì sao, mấy cô gái này luôn có một ác ý ngấm ngầm với cô ấy, thường xuyên chế nhạo cô ấy trước mặt cả lớp.
Sở dĩ Quách Manh Manh lại đặc biệt thân thiết với Lương Vi, chính là vì có một lần bị bắt nạt đã được Lương Vi lạnh lùng lên tiếng bênh vực. Cô ấy vốn không có bạn bè, Lương Vi là người duy nhất sẵn lòng đứng ra bảo vệ, nên để báo đáp ân tình này, Quách Manh Manh thường xuyên quan tâm, giúp đỡ Lương Vi trong cuộc sống, thỉnh thoảng còn tặng một vài món quà nhỏ.
Tính cách Lương Vi vốn lạnh nhạt. Dù trong lòng đã coi Quách Manh Manh là một trong số ít những người bạn của mình, nhưng vì hiếm khi chủ động bày tỏ thiện ý nên trông có vẻ rất xa cách.
So với nguyên chủ, tính cách của Nhan Khỉ Vi hòa nhã hơn rất nhiều. Cô dời ánh mắt khỏi mấy cô gái nhiều chuyện, nghiêng người dựa vào bàn sau, khóe miệng nhếch lên một nụ cười: "Được thôi, cảm ơn cậu. Tớ cũng vừa hay có mang đồ ăn vặt, chia cho cậu một ít nhé."
Cô trước nay vẫn ghét kiểu bắt nạt theo hội theo nhóm. Nó vừa độc ác lại vừa ấu trĩ, khiến người ta nhìn mà thấy ghê tởm. Huống chi người bị bắt nạt lại là bạn của nguyên chủ.
Hội này càng muốn xem Quách Manh Manh bị bẽ mặt, Nhan Khỉ Vi lại càng muốn đối xử tốt với cô ấy.
Lời này vừa nói ra, không chỉ mấy cô gái đang chuẩn bị xem kịch vui ngây người, mà ngay cả Quách Manh Manh cũng hơi sững sờ, ngơ ngác mở to mắt.
Lương Vi thường không thèm ngó tới quà của cô, và chưa bao giờ chủ động tặng lại thứ gì. Quách Manh Manh mất một giây để tiêu hóa thông tin này, sau đó mừng rỡ đưa tay ra, nhận lấy một vốc kẹo trái cây nhập khẩu.
Kể từ khi sự kiện đó xảy ra, đây là món quà đầu tiên cô nhận được từ một người bạn cùng lớp.
Giọng cô run run nói tiếng "cảm ơn". Cùng lúc đó, tiếng chuông vào lớp vang lên. Cô gái bên cạnh lười biếng cười, vẫy vẫy tay với cô: "Vào lớp rồi kìa. Nếu cậu thích thì nhớ lại đến tìm tớ nhé."
Nhan Khỉ Vi mỉm cười nhìn Quách Manh Manh trở về chỗ ngồi. Khi thu lại ánh mắt, cô tình cờ chạm phải ánh mắt của cô gái cao nhất trong đám nữ sinh kia.
Vẻ mặt của đối phương rất phức tạp, xen lẫn hoang mang, phẫn nộ và một chút sợ hãi. Còn cô chỉ khiêu khích nhướng mày, rồi cười nhạt một tiếng.
Bản thân Quách Manh Manh là một cô gái hiền lành đến mức gần như không có cá tính. Đám nữ sinh này lại nhắm vào cô ấy như vậy, rất có thể là có ẩn tình khác.
Cô cố gắng lục lại ký ức để tìm nguyên nhân nhưng không có kết quả. Dòng suy nghĩ nhanh chóng bị giọng nói đột ngột của chủ nhiệm lớp cắt ngang: "Chào các em! Cuối cùng cũng kết thúc kỳ nghỉ dài, trở về với vòng tay của học tập rồi, mọi người có vui không? Hôm nay còn có một tin vui hơn nữa, lớp chúng ta có hai bạn học mới chuyển đến!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






