Biệt thự nhà họ Lương có đủ cả sân vườn, bể bơi, phòng gym. Cảnh tuyết tuyệt đẹp ở sân sau đã thu hút không ít nữ khách đến xem. Nhan Khỉ Vi lướt nhìn những nhóm phụ nữ đang đi cùng nhau, sau khi xác định không có bóng dáng dì út, cô định rời đi thì vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện của họ.
Cô khựng lại, bàn chân vừa nhấc lên đã lặng lẽ hạ xuống.
"Thương thật, thằng bé còn nhỏ tuổi mà đã gặp phải tội. Nghe nói không chỉ bị đánh khắp người toàn là sẹo, mà tinh thần cũng có vấn đề."
"Tôi thấy nó hỏng hẳn rồi. Mười mấy năm thanh xuân cứ thế mà bị lãng phí. Giờ văn không được, võ cũng chẳng xong, chỉ có mỗi cái mặt là còn coi được."
"Ba đứa con nhà họ Lương này cũng thật buồn cười. Một đứa thì tính tình nóng nảy, mặt lúc nào cũng đưa đám, một đứa thì là cậu ấm ngốc nghếch, giờ lại thêm một đứa phế vật. Đúng là trò cười cho thiên hạ."
"Trần Gia Nghi cách đây không lâu còn nói đứa con gái ốm yếu của bà ta như đột nhiên thông suốt, trở nên ngoan ngoãn hơn. Chỉ riêng cái bộ mặt nửa sống nửa chết của con Lương Vi—"
Lời còn chưa nói hết, người phụ nữ đó đã tái mặt, sững sờ tại chỗ.
Cô tiểu thư nhà họ Lương bị bà ta réo tên với cái mác "mặt đưa đám" đang khoanh tay trước ngực, đứng cách đó không xa. Trên khuôn mặt nhợt nhạt của cô là một nụ cười giễu cợt, ánh mắt nhìn thẳng vào bà ta.
"Sao vậy? Cứ nói tiếp đi, tôi còn chưa nghe đủ đâu." Cô cười, chớp chớp mắt. Thấy mấy người phụ nữ đều xấu hổ im lặng, cô thu lại nụ cười, giọng nói trở nên sắc lạnh: "Rõ ràng được nhà họ Lương cưu mang, mà cứ phải nói xấu sau lưng. Tôi thật không ngờ mấy bác gái trung niên lại có thể ăn nói vô duyên đến thế. Nếu để tôi nghe thấy những lời này một lần nữa... thì mời các vị thu dọn hành lý về quê đi."
Nhan Khỉ Vi tức giận vô cùng. Họ có thể nói cô tính tình không tốt, cũng có thể nói Lương Bác Trọng là một cậu ấm nghịch ngợm, nhưng tuyệt đối không thể dùng từ "phế vật" mang tính sỉ nhục nặng nề đó để miêu tả Lương Tiêu.
Thiếu niên của hiện tại giống như một chú chim non cánh chưa đủ cứng, mình đầy thương tích, ngây thơ và bất lực, hoàn toàn không biết gì về thế giới bên ngoài. Nhưng một ngày nào đó, anh sẽ trưởng thành, trở thành một con đại bàng bay lượn trên cao.
Cả bầu trời đều là của anh.
Mấy người phụ nữ này đều là họ hàng xa được nhà họ Lương che chở, họ thừa biết quyền thế của gia tộc này, tự nhiên cũng hiểu câu "thu dọn hành lý về quê" của cô không phải là lời nói dối.
— Nhà họ Lương có thể nâng họ lên thiên đường, thì cũng có thể dễ như trở bàn tay mà kéo họ xuống địa ngục.
"Phải, xin lỗi cháu, chúng tôi cũng chỉ là lỡ lời nói bậy vài câu," xin lỗi một đứa nhỏ không phải là chuyện gì vẻ vang. Người phụ nữ dẫn đầu chột dạ ngước mắt lên, ánh mắt bất giác chuyển về một nơi nào đó sau lưng cô, "Hai anh em cháu đừng để trong lòng."
Hai anh em?
Tim Nhan Khỉ Vi khựng lại. Cô vội vàng quay người, quả nhiên chạm phải một đôi mắt đen láy.
Lương Tiêu không biết đã đứng sau lưng cô bao lâu. Anh không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười với cô: "Đi thôi."
Xung quanh yên tĩnh, chỉ có tiếng cười nói loáng thoáng từ trong nhà vọng ra. Khí thế kiêu ngạo lúc nãy của Nhan Khỉ Vi vì sự xuất hiện của anh mà sụp đổ trong nháy mắt. Trong đầu cô là một mớ tơ vò, trái tim cũng như bị ai đó bóp nghẹt.
Cô nhất thời không nói nên lời, chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo sau Lương Tiêu rời khỏi sân sau.
Anh ấy nhất định rất khó chịu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)