Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
7.
“Trong mắt em anh yếu ớt đến vậy à? Lúc nãy ngầu như thế em không thấy sao?”
Dỗ được Chu Bạc Dục rời đi, tôi ngồi trước giường bệnh đánh giá Chu Diễn.
Tôi nghĩ, nếu chỉ khiến Chu Diễn mãi mãi làm con ngoài giá thú thì tôi không cam tâm.
“Cậu... cậu cứu tôi sao?” Chu Diễn đã tỉnh, giọng nói khản đặc, đôi mắt hẹp dài nghi ngờ nhìn chằm chặp tôi, nhưng trong ánh mắt lại có chút kinh ngạc.
Gương mặt trước nay anh ta luôn yêu thích.
Tôi nhìn anh ta, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Anh ngất trong con ngõ nhỏ.”
Chu Diễn vẫn giả vờ tốt bụng cười với tôi: “Cảm ơn, cậu tên là gì vậy? Tôi sẽ trả lại tiền cho cậu.”
Nhưng tôi biết, sâu trong xương tủy anh ta đã mục ruỗng cả rồi.
“Giang Nhữ Ninh.”
Mượn cớ Chu Diễn đang bị thương, tôi giúp anh ta bắt xe về nhà.
Sau đó đi theo.
Nơi anh ta ở là một khu dân cư rách nát nhất trong thành phố.
Chu Diễn bước trên mặt đất đầy nước bẩn mở cửa nhà ra.
Trong nhà truyền ra giọng mắng chửi đay nghiến của một người đàn bà ốm yếu: “Con chó vô ơn, mày lại chết mất mặt ở đâu rồi? Tao đúng là không nên đẻ mày ra...”
Chẳng mấy chốc, trong phòng lại truyền ra tiếng đập phá đồ đạc và tiếng gậy tre đánh lên người.
Tôi im lặng dựa ngoài cửa lắng nghe, nụ cười càng ngày càng rạng rỡ.
Lần này tôi sẽ đẩy anh xuống vực sâu tăm tối hơn nữa, tặng kèm cho anh cả những ánh sáng giả dối.
8.
Tôi dùng một số tiền tiết kiệm lớn thuê người dụ dỗ mẹ Chu Diễn đánh bạc.
Mẹ anh ta mỗi lần thua sẽ càng điên tiết đánh Chu Diễn để xả giận.
Chu Diễn rất đẹp, đẹp phi giới tính.
Mẹ Chu Diễn nghiện cờ bạc đến mờ mắt, nghe theo lời đề nghị của nhóm người tôi thuê ở sòng bạc - bán Chu Diễn cho kẻ giàu có để lấy tiền cược, trả nợ và lật ngược thế cờ.
Cái ngày Chu Diễn mình đầy vết thương trốn thoát ra ngoài, chúng tôi đã gặp lại nhau.
Cơ thể anh ta đầy vết thâm tím, thậm chí còn có vết roi đánh phồng rộp lên.
Lúc nhìn thấy tôi, ánh mắt anh ta hơi trốn tránh, tôi biết, anh ta trước giờ chưa từng nghĩ đến chuyện trả lại tiền cho tôi.
“Anh không sao chứ.” Tôi ngồi xuống bên cạnh Chu Diễn, nhìn cái kiểu thoi thóp của anh ta mà thương hại.
Chu Diễn nheo mắt, nói nhỏ: “Cút, không cần cô thương hại.”
Tôi mím môi, nói: “Anh bị thương nặng quá, chúng ta tới bệnh viện đi.”
Chu Diễn cắn răng chống tường đứng dậy, nói: “Tôi không có tiền trả cô.”
“Không có nhà.” Chu Diễn cúi gằm mặt, nói như nguyền rủa: “Người trong nhà chết hết rồi.”
Sau một lúc lâu im lặng.
Tôi nói: “Vậy anh về nhà với tôi đi, tôi làm phụ huynh anh.”
“Cái gì?” Biểu cảm không thể tin nổi của Chu Diễn vô cùng thú vị.
“Ba tôi không thân thiện lắm, chắc chắn sẽ không nhận nuôi anh đâu, nhưng tôi có thể giúp anh thuê một căn phòng, cho anh một mái nhà.”
Anh ta nhếch nhác cụp mắt, rơi nước mắt – nước mắt cá sấu à?
“Không lừa tôi chứ.”
“Tất nhiên.” Tôi dịu dàng cười với anh ta.
Tất nhiên là lừa anh rồi.
Đằng đẵng chìm ngập trong tăm tối, làm sao biết được bóng tối u ám đến nhường nào.
Chu Diễn đột nhiên tiến lên ôm chặt lấy tôi: “Cảm ơn.”
Anh ta ôm rất chặt, nước mắt cũng rơi trên vai tôi.
Rất chân thành.
Nhưng tôi lại ghê tởm đến nổi da gà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






