Ngày hôm sau.
"Mau dậy đánh răng rửa mặt đi, sáu giờ hai mươi phải có mặt ở sân trường để chạy thể dục buổi sáng đấy."
"Chạy thể dục?"
Ôn Ly không ngờ trường tư thục cũng có tiết mục chạy thể dục này, chủ yếu là vì đồng phục nữ sinh là váy ngắn, chạy bộ cũng không được tiện cho lắm.
Ôn Ly lật chăn ngồi dậy, dè dặt hỏi: "Cứ mặc váy mà chạy sao?"
Tần Minh Hy nghe vậy thì bật cười: "Cậu nghĩ đi đâu thế?"
Cô nàng bước đến bên giường, thản nhiên cởi áo ngủ ngay trước mặt Ôn Ly, để lộ chiếc áo nịt ngực bên trong, "Thay bộ đồ thể thao đồng phục trường phát ấy."
Nói rồi, cô nàng lấy từ trong tủ quần áo ra một chiếc áo khoác thể thao màu xanh da trời, quơ quơ trước mặt Ôn Ly, "Cậu chưa nhận à?"
Ôn Ly ngẩn người, kéo vali ra, lấy một bộ đồng phục giống hệt bộ trên tay Tần Minh Hy, cười có chút ngại ngùng: "Tớ quên mất."
Tần Minh Hy khoác áo vào, "Nhanh lên đi, cậu chỉ còn mười phút để vệ sinh cá nhân thôi đấy."
"À ừ."
Ôn Ly vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, nặn kem đánh răng rồi nhanh chóng chải răng.
"Đúng rồi."
Ôn Ly nhổ bọt trong miệng ra, thò đầu ra ngoài, "Đồ thể thao của chúng ta đều đồng nhất là màu xanh da trời sao?"
"Trông cũng đẹp phết."
"Cái này à, cũng không hẳn là đồng nhất đâu."
Tần Minh Hy xỏ giày vào, chuẩn bị sẵn sàng xuất phát.
Cô nàng nháy mắt với Ôn Ly, nhếch môi cười, "Đợi lát nữa ra đến sân trường là cậu biết ngay thôi."
Trong lòng Ôn Ly đầy thắc mắc, nhưng cũng không hỏi nhiều thêm, nhanh chóng đánh răng, thay quần áo xong xuôi mới cùng Tần Minh Hy sóng vai đi về phía sân trường.
Cho đến khi đến nơi, nhìn đám đông tụ tập với hai màu hồng xanh xen kẽ, Ôn Ly mới hiểu nụ cười trên mặt Tần Minh Hy có ý nghĩa gì.
Khác với bộ đồ thể thao màu xanh da trời trên người nữ sinh, các nam sinh lại khoác lên mình bộ đồ thể thao màu hồng nhạt, thoạt nhìn vô cùng mộng mơ, có thể nói là bùng nổ trái tim thiếu nữ.
Ôn Ly nhìn một nam sinh mặc đồ thể thao màu hồng vừa đi ngang qua trước mắt, nhưng vì thân hình quá béo nên mặc chiếc áo khoác căng phồng lên, cô khó nhọc nuốt nước bọt.
Màu hồng khoác lên người một gã lôi thôi râu ria xồm xoàm, bụng phệ nhô ra, hiệu ứng thị giác mang lại quả thực quá mức chia cắt.
Tần Minh Hy khoác vai Ôn Ly, "Cú sốc thị giác này thế nào?"
Ôn Ly mím môi, bộ đồ thể thao này cũng đâu phải do bản thân tự quyết định được, thật sự không thể vì khung cảnh kỳ dị này mà tự tiện đánh giá người khác.
Cô ổn định lại tâm trạng, mỉm cười, "Cũng có một phong vị rất riêng."
Tần Minh Hy phì cười, cũng không làm khó Ôn Ly nữa, liền khoác cổ cô đi về phía điểm tập trung.
Trước khi chạy thể dục, tất cả học sinh đều phải tập trung ở đài chủ tịch, sau đó tiến hành điểm danh.
Người của lớp 2 đến cũng gần đủ rồi, nhưng Ôn Ly tìm một vòng, lại không thấy bóng dáng quen thuộc kia đâu.
"Tìm Thẩm Hách Dư à?" Tần Minh Hy ghé sát tai cô hỏi.
Ôn Ly bị hơi thở đột ngột phả vào bên tai làm cho giật mình, "Không có, chỉ là thấy hình như cậu ấy vẫn chưa đến."
Cô mới chuyển đến Dục Đức, trong lớp ngoài Tần Minh Hy và Lương Thất Hứa chủ động bắt chuyện với cô, thì cũng chỉ có Thẩm Hách Dư là người cô từng gặp mặt trước đây, đối xử với cô cũng không tệ.
Mắt thấy sắp đến sáu giờ hai mươi rồi, điểm danh chạy thể dục mà đến muộn không biết có bị phạt gì không.
Ôn Ly đành phải kéo kéo tay áo Tần Minh Hy, "Lỡ như không điểm danh được thì làm sao?"
"Thì bị thông báo phê bình thôi."
Tần Minh Hy đưa tay lên, bẻ thẳng cái đầu nhỏ đang ngó nghiêng tứ phía của cô lại, "Cậu cũng đừng đợi nữa, cái chuyện chạy thể dục này, Thẩm Hách Dư chưa từng tham gia đâu."
"Cậu ta không quan tâm đến mấy chuyện thông báo phê bình này nọ."
"Hơn nữa, mấy chuyện nhỏ nhặt này cậu ta cũng sẽ không bị thông báo phê bình đâu."
Ôn Ly bị cô nàng cằn nhằn đến mức có chút ngại ngùng, "Tớ không có đợi."
"Chỉ là quan tâm bạn cùng bàn chút thôi."
Giọng điệu bất đắc dĩ này của Tần Minh Hy, nếu để mấy bạn học không biết chuyện đi ngang qua nghe thấy, khéo lại tưởng cô là cô vợ nhỏ đang khổ sở chờ chồng về ấy chứ.
Tần Minh Hy hừ hừ cười lạnh, "Cái điệu bộ mỏi mắt mong chờ của cậu bày hết ra rồi kìa."
"Cậu đừng nói bậy." Ôn Ly nhẹ nhàng véo cô nàng một cái, "Người không biết lại tưởng tớ thích Dư ca đấy."
Lời vừa dứt, Tần Minh Hy như nghe được chuyện gì buồn cười lắm, không nhịn được nữa.
"Chuyện này thì cậu cứ yên tâm, không ai nghĩ theo hướng đó đâu."
"Ai mà nghĩ quẩn đến mức đi thích Diêm vương mặt lạnh chứ."
Ôn Ly:...
Tần Minh Hy: "Nói cậu có nhược điểm gì nằm trong tay cậu ta thì nghe còn có lý hơn."
Ôn Ly:...
Không đến mức đó chứ?
Học sinh tập trung rất nhanh, trước sáu giờ hai mươi phút, các lớp đã ngầm hiểu ý nhau nam trái nữ phải, xếp thành hai hàng.
Để tránh tình trạng bao che cho người lớp mình, lớp phó thể lao của các lớp đứng ở vị trí trên cùng, theo thứ tự từ trái sang phải, đổi lớp để kiểm tra.
Người kiểm tra lớp 2 là lớp phó thể lao của lớp 3, là một nam sinh dáng người cao ráo, nước da ngăm đen.
Ôn Ly và Tần Minh Hy xếp ở cuối hàng, lùi ra sau nữa là không còn ai.
Cậu ta dừng lại trước mặt Ôn Ly, tò mò đánh giá từ trên xuống dưới một lúc lâu, "Học sinh mới à?"
Người này chắc chắn Ôn Ly chưa từng gặp, nhưng cô vẫn thân thiện gật đầu.
"Ôn Ly đúng không?" Lớp phó thể lao lớp 3 đánh một dấu tích vào sổ điểm danh, nhe răng cười: "Tôi tên là Sở Mông, là..."
Bên cạnh truyền đến một giọng nam trong trẻo lạnh lùng, ngắt lời Sở Mông, "Nhường đường chút."
Ôn Ly sửng sốt.
Giọng nói quá đỗi lạnh lẽo, đặc trưng đến mức gần như không cần suy nghĩ cũng có thể nhận ra là giọng của ai.
Ba người ở hàng cuối cùng theo phản xạ có điều kiện quay đầu nhìn sang.
Thẩm Hách Dư không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng Sở Mông, khoác trên người bộ đồ thể thao màu hồng nhạt, rõ ràng trên cổ là khuôn mặt thối vạn năm nhìn ai cũng thấy ngứa mắt, nhưng kết hợp lại lại không hề có cảm giác lạc lõng.
Thậm chí so với lúc mặc đồng phục bình thường còn nổi bật hơn.
Tần Minh Hy chậc chậc hai tiếng, cảm thán: "Quả nhiên người đẹp trai cho dù có bày ra cái bản mặt thối thì mặc gì cũng vẫn đẹp."
Ôn Ly mỉm cười không nói gì.
Có lẽ vì bản thân Thẩm Hách Dư đã trắng sẵn, mặc những bộ đồ màu hồng dễ làm xỉn da thế này cũng không đen đi là bao.
Ngược lại vì dáng người cao, vai rộng, eo thon, chân lại dài, thế mà lại khiến bộ đồ khắc tinh của những người chân ngắn này trở nên cao cấp hẳn lên.
Sở Mông đứng bên cạnh nhường đường, vẻ mặt đầy khó hiểu: "Sao hôm nay cậu lại ra đây?"
"Người anh em đâu có ghi tên cậu, đánh dấu tích vào tên cậu luôn rồi."
Nói rồi, cậu ta định đưa sổ điểm danh cho Thẩm Hách Dư xem.
Thẩm Hách Dư lại nghiêng đầu né tránh.
Cậu gạt cuốn sổ đang dí sát vào mặt ra, khẽ chậc một tiếng, đi về phía hàng nam sinh, "Dậy sớm."
"Xuống chạy một lát."
"Ồ." Sở Mông khựng lại, "Cũng được, thế này tôi cũng không cần phải bao che cho cậu nữa."
Chưa đầy hai giây sau, Sở Mông lại như nhìn thấy món đồ chơi gì mới lạ, cúi người vớt một cái, tóm được một ống tay áo.
Bước chân Thẩm Hách Dư khựng lại, ánh mắt hơi tối đi, "Buông ra."
Sở Mông nhe răng cười, "Biết người anh em bao che cho cậu không dễ dàng gì, sợ người anh em lạnh nên còn mang cả áo khoác cho tôi mặc nữa hả?"
"Nhưng mà Dư ca." Sở Mông hít hà một tiếng, "Màu áo khoác hình như lấy nhầm rồi thì phải?"
"Đáng lẽ phải lấy cái màu hồng mới đúng chứ."
Thẩm Hách Dư nhấc mí mắt, cổ tay ngoặt một cái, dễ dàng rút ống tay áo ra khỏi tay Sở Mông.
"Ai nói là cho cậu?"
Sở Mông sửng sốt, "Thế không thì cho ai?"
Thẩm Hách Dư hai tay nắm lấy cổ áo, giũ giũ về phía khoảng trống.
Giây tiếp theo, trước mắt Ôn Ly tối sầm lại.
Hương thơm của nước giặt xộc vào khoang mũi.
Một lát sau, một bàn tay ấm áp vỗ nhẹ hai cái lên đỉnh đầu cô.
"Trời vẫn chưa ấm lên đâu."
"Cẩn thận kẻo cảm lạnh."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

