“Thẩm Hách Dư lại đánh nhau à?”
“Hả? Đánh nhau ngoài trường mà cũng bị bắt được sao? Thế thì vận xui của cậu ta cũng lớn quá rồi đấy?”
“Lần này Thẩm Hách Dư lại vì chuyện gì mà đánh nhau thế?”
“Nghe nói là Chương Thuấn lớp họ lại bị người ta chặn trong ngõ thu tiền, tình cờ bị Thẩm Hách Dư bắt gặp.”
“Thế mà chủ nhiệm khối chỉ bắt mỗi Thẩm Hách Dư lên văn phòng, mù rồi à?”
“Ai mà biết được.”
...
Sau khi rẽ bước lên cầu thang, những tiếng xì xầm bàn tán cũng nhỏ dần, rồi tan biến hẳn vào không khí.
Người phụ nữ đi phía trước bước chân vội vã, trong lời nói mang theo chút giục giã.
“Em Ôn Ly, em đến văn phòng của cô đợi một lát nhé, bên cô đang có chút việc gấp, đợi đến tiết tự học buổi sáng cô sẽ dẫn em về lớp.”
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái xẹt qua một tia khó hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn vâng dạ: “Dạ vâng.”
Ôn Ly giữ đều nhịp bước theo sau người phụ nữ, cô chỉ nhìn thấy bóng lưng của đối phương cùng mái tóc đuôi ngựa buộc cao gọn gàng.
Suốt dọc đường hai người không nói thêm lời nào.
Cho đến khi lên đến tầng 3, đi đến tận cùng hành lang, mới nhìn thấy văn phòng giáo viên của các khối.
Ôn Ly theo người phụ nữ đi đến bàn làm việc ở tít bên trong, dường như có chút áy náy, người phụ nữ kéo một chiếc ghế từ bên cạnh sang, giọng điệu dịu dàng: “Em ngồi đây đợi cô một lát nhé, mười phút nữa cô sẽ quay lại.”
“Cô Lâm cũng thật xui xẻo, nhận lớp nào không nhận, cứ phải nhận lớp 2.”
“Lớp 2 thì sao chứ?” Một người khác cười hỏi: “Tôi thấy lớp 2 cũng tốt mà, tuy không phải lớp chọn, nhưng cũng coi như là lớp có điểm trung bình cao nhất trong các lớp thường rồi, dù sao cũng đứng thứ hai toàn khối.”
Thầy giáo ngồi đối diện cũng hùa theo: “Đúng vậy đúng vậy, hơn nữa lớp 2 chẳng phải còn có một Trì Duẫn sao? Kỳ thi cuối kỳ học kỳ trước, em Trì đó thi lọt top ba toàn khối đấy, chẳng kém cạnh gì lớp chọn cả.”
“Thầy thì biết cái gì?”
Cô giáo lên tiếng đầu tiên tỏ vẻ không phục: “Cho dù lớp 2 có hàng ngàn hàng vạn Trì Duẫn, cũng không gánh nổi một Thẩm Hách Dư.”
Trong chốc lát, cả văn phòng chìm vào im lặng.
Ôn Ly cúi đầu, vờ như không bận tâm mà khẽ nhón mũi chân, nhưng thực chất cũng không nhịn được vểnh tai lên nghe, đột nhiên thấy mất tiếng, cô có chút thắc mắc, bèn lén lút ngẩng đầu lên, mượn khóe mắt nhìn sang, thấy ba vị giáo viên đang mang vẻ mặt sầu não, giống như vừa gặp phải một con quái vật vô cùng khó nhằn vậy.
Thẩm Hách Dư.
Ôn Ly lướt qua cái tên này trong đầu một lượt, cảm thấy quen tai đến lạ.
Hình như đã từng nghe thấy ở đâu rồi.
Reng reng reng.
Chưa kịp nhớ lại sâu hơn, tiếng chuông báo hiệu tiết tự học buổi sáng đã vang vọng khắp mọi ngóc ngách trong trường, những giáo viên vừa nãy còn đang rầu rĩ đã im bặt, lần lượt đứng dậy đi về phía phòng học mà mình phụ trách.
Rất nhanh, trong văn phòng chỉ còn lại một mình Ôn Ly.
Và cô Lâm đã không quay lại đón cô sau mười phút như lời cô ấy nói.
Mãi cho đến khi tiết tự học buổi sáng sắp kết thúc, Ôn Ly đợi đến mức buồn ngủ díp cả mắt, ngoài cửa mới có một bóng người vội vã bước vào.
“Đợi lâu rồi phải không?” Cô Lâm cười gượng: “Cô đột nhiên có chút việc gấp cần xử lý.”
Ôn Ly thuận thế đứng dậy, chỉ lắc đầu, không nói gì.
Chỉ còn mười lăm phút nữa là tiết tự học buổi sáng kết thúc.
Cô Lâm cũng không nán lại thêm, cô cầm lấy giáo án trên bàn, rồi quay người đi ra ngoài: “Thế này nhé, cô dẫn em sang lớp trước, lát nữa em giới thiệu bản thân một chút.”
Ôn Ly đi theo sau, nắm chặt quai cặp trên vai: “Dạ vâng.”
Sự phân bố phòng học của trường tư thục Dục Đức rất đồng nhất, thông thường các lớp có số nhỏ sẽ được xếp lần lượt từ bên trái sang tận cùng bên phải, mà văn phòng giáo viên lại nằm ở tận cùng bên phải hành lang, nói cách khác, bây giờ Ôn Ly phải đi trên hành lang không một bóng người, từ bên phải hành lang đi ngược lại sang bên trái.
“Đệt? Học sinh chuyển trường à?”
“Để tao xem để tao xem, lớp mấy thế?”
“Hai em nam sinh bàn cuối kia, phiền nhặt hai con mắt rơi ngoài lớp vào đây, không muốn học thì cút ra ngoài cho tôi!”
...
“Đây là đi về phía lớp 1 hoặc lớp 2 đúng không?”
“Sao có thể là lớp 1 được? Lớp 1 toàn là học sinh từ cấp 2 tuyển thẳng lên, toàn là học sinh giỏi được chọn lọc kỹ càng, tao thấy khả năng vào lớp 2 cao hơn.”
“Tụi mày mù à? Không thấy cô Lâm đang đi đằng trước cậu ấy sao?”
...
Trong tiết tự học buổi sáng vốn dĩ phải cắm cúi học hành, sự xuất hiện của một cá thể khác biệt khó tránh khỏi việc thu hút ánh nhìn tò mò của phần lớn mọi người, Ôn Ly đã sớm đoán được điều này.
Nhưng đến khi thực sự giống như một con khỉ, mặc cho người ta soi mói, cô lại luôn cảm thấy cả người như mọc đầy gai, vô cùng không tự nhiên.
Ôn Ly kìm nén sự thôi thúc muốn quay đầu lại nhìn, đi theo sau cô Lâm, băng qua dãy hành lang dài.
Sau đó đứng trên bục giảng của lớp 2.
Cô Lâm vỗ tay: “Các em dừng việc đang làm lại một chút.”
Tiếng đọc bài bỗng chốc im bặt.
Sự yên tĩnh của lớp học chỉ duy trì chưa đầy nửa giây, khi nhìn thấy bên cạnh giáo viên chủ nhiệm còn có một người khác đứng đó, tiếng bàn tán bên dưới lại càng rõ ràng hơn.
Cô Lâm đành phải gõ thước xuống bục giảng để mọi người trật tự: “Học kỳ này lớp chúng ta có một bạn học sinh mới chuyển đến, chúng ta mời bạn mới giới thiệu bản thân một chút nhé.”
Bên dưới vỗ tay rào rào.
Hơn năm mươi đôi mắt đồng loạt đổ dồn về phía bục giảng, Ôn Ly không khỏi nuốt nước bọt.
Giống như bị ép lên thớt, Ôn Ly hít một hơi thật sâu, nhận lấy viên phấn cô Lâm đưa, quay người viết tên mình lên bảng đen.
“Tớ tên là Ôn Ly, chuyển đến từ trường trung học số 5 Tấn Thành, sau này trong học tập mong mọi người giúp đỡ nhiều hơn.”
Bịch.
Ôn Ly còn chưa kịp đặt viên phấn xuống, phía cuối lớp đã vang lên một tiếng động trầm đục.
Chiếc cặp sách treo trên chiếc ghế cuối cùng rơi ầm xuống đất.
Cái đầu vốn đang gục trên bàn ngủ kia đã ngẩng lên, đang lười biếng tựa vào lưng ghế, đôi mắt hơi nheo lại nhìn chằm chằm lên bục giảng.
“Thẩm Hách Dư, tiết tự học buổi sáng sắp kết thúc rồi, em ngủ cũng ngon giấc quá nhỉ.”
Ôn Ly nhìn về phía hàng ghế cuối, nam sinh vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn.
Đó là một nam sinh tỏa ra luồng khí tức lạnh lẽo, đôi mắt cậu thon dài, đuôi mắt hơi xếch lên, đôi môi mỏng và khóe miệng hơi trễ xuống, dáng vẻ không cười lúc này mang theo một cảm giác xa cách.
Cứ như thể cả thế giới này nợ cậu năm triệu vậy.
Cậu dường như chẳng mảy may bận tâm đến giọng điệu mỉa mai của cô Lâm, lười nhác ngáp một cái, bất chợt chạm phải ánh mắt của Ôn Ly, Thẩm Hách Dư sững sờ trong giây lát, cậu gãi gãi đầu mũi, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lúc này Ôn Ly mới phát hiện ra, sống mũi cậu cao thẳng, đẹp đến mức hoàn hảo.
Hóa ra cậu ta chính là Thẩm Hách Dư.
Cái tên Thẩm Hách Dư khiến ba vị giáo viên phải đau đầu nhức óc đó.
Cô Lâm đã quá quen với thái độ này của Thẩm Hách Dư, cô cũng lười lãng phí thời gian vào cái đứa học sinh ba ngày gây họa nhỏ, năm ngày gây họa lớn khiến người ta đau đầu này, cô thu ánh nhìn lại, quay sang nhìn Ôn Ly.
Học sinh mới chuyển đến vừa ngoan ngoãn, thành tích lại tốt, nghe nói trước đây còn học ở lớp chọn của trường trung học số 5 Tấn Thành, nghĩ đến đây, ánh mắt cô Lâm nhìn Ôn Ly cũng dịu dàng hơn hẳn.
“Em Ôn, tạm thời em cứ ngồi ở...”
Cô Lâm đột nhiên im bặt.
Chỗ ngồi trong lớp đều đã kín hết, chỗ trống duy nhất trong phòng học, thật tình cờ, lại nằm ngay bên cạnh Thẩm Hách Dư.
Trên bàn học để rất nhiều đồ lặt vặt, toàn là những thứ linh tinh của Thẩm Hách Dư, cô Lâm không cần suy nghĩ, lập tức chuyển hướng: “Đợi hết tiết, cô sẽ bảo các bạn nam trong lớp chuyển cho em một cái bàn khác đến.”
Cô giơ tay xem đồng hồ: “Còn vài phút nữa là hết tiết rồi, đến lúc đó...”
“Cô Lâm.”
Một giọng nói lười biếng cắt ngang cuộc đối thoại của hai người.
Thẩm Hách Dư một tay chống cằm, tay kia giơ lên giữa không trung như không có xương, còn chiếc bàn vốn chất đầy đồ lặt vặt bên cạnh cậu, đột nhiên trống trơn.
“Ở đây vẫn còn một chỗ trống.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)