Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cứu Mạng! Tôi Trở Thành Thần Trong Livestream Kinh Dị Chương 1: Taxi Lúc Nửa Đêm (1)

Cài Đặt

Chương 1: Taxi Lúc Nửa Đêm (1)

Tháp đồng hồ giữa lòng thành phố điểm mười hai tiếng chuông báo nửa đêm, vang vọng giữa thành phố chìm trong bóng tối. Trên đường thi thoảng có vài chiếc xe gầm rú phóng vèo qua, trừ lần đó ra chỉ còn lại một mảng lặng như tờ.

Đèn giao thông và đèn đường nhấp nháy ánh sáng ảm đạm, mặt đường nhựa vẫn còn đọng vũng nước từ cơn mưa sáng sớm, lá khô và rác rưởi nổi lềnh bềnh, bị bánh xe đi qua nghiền nát.

Giọng bà lão đầu dây bên kia có chút bực mình: "Sao chưa đi ngủ? Không có người lớn ở bên là quẩy banh nóc à, xem mấy giờ rồi?"

Tang Du có chút áy náy nói: "Con đã lên giường rồi ạ, con đi ngủ ngay đây."

"Ừ, tốt rồi, đám trẻ các con toàn thức khuya, có biết thức khuya hại người lắm không hả?... Mà bên con gió to thế nhỉ?"

"Bạn cùng phòng con đang ngoài ban công ạ, nên cửa chưa đóng."

"Tối đến phải đóng cửa sổ, cửa ra vào các thứ vào đấy, không thì dễ bị cảm lạnh lại còn nguy hiểm nữa, nhớ chưa?" Bà lão dặn dò lải nhải, Tang Du rời mắt khỏi vũng nước nhìn ra mặt đường, xe taxi cô gọi vẫn chưa tới.

Bà lão không nghe thấy tiếng đáp lại: "Du Du?"

"Dạ, con biết rồi ạ." Tang Du vội vàng đáp, "Bà ơi, muộn rồi, bà ngủ sớm đi ạ, con cúp máy đây."

"Hứ, cái con bé chết tiệt này." Bà lão cười mắng, "Thôi, đi ngủ nhanh đi."

Tang Du cúp điện thoại. Cô liếc nhìn phía xa con đường, một mảnh tĩnh lặng, hiện chưa có chiếc xe nào chạy tới. Điện thoại rung một tiếng, một tin nhắn hiện lên, là thông báo livestream game kinh dị trên diễn đàn đã bắt đầu.

Phòng livestream đang đếm ngược một phút đã tràn ngập người xem, đa phần là mấy lời than vãn cái giờ test game trên diễn đàn nó âm binh quá, số ít thì nhắc đến streamer lần này là một cô gái còn đang đi học, không biết có bị nội dung game dọa cho xỉu ngang xỉu dọc hay không.

Tang Du nhìn chằm chằm vào đồng hồ đếm ngược, cho đến khi đếm ngược kết thúc, màn hình đen của phòng livestream bỗng biến thành một màn hình điện thoại, Tang Du tắt điện thoại.

Trên con đường vắng tanh xuất hiện một luồng đèn pha từ xa, Tang Du nghe thấy người phụ nữ đứng cách cô nửa mét cất giọng sốt ruột: "Cuối cùng cũng tới, nửa đêm gà gáy gọi xe sao mà mệt mỏi thế không biết."

Ở ngã tư có hai người. Một người là Tang Du trông như học sinh, còn người kia là một phụ nữ mặc áo hai dây hở hang. Đôi môi mỏng của cô ta được tô son màu hồng cánh sen, trong lúc chờ xe còn lấy từ trong túi ra một chiếc gương nhỏ để dặm lại son.

Xe taxi càng lúc càng đến gần, Tang Du bật điện thoại, kiểm tra thông tin xe trên ứng dụng. Vào khung giờ này, chỉ có mỗi chiếc taxi này nhận khách. Ánh sáng trắng từ màn hình chói lóa, mơ hồ khiến cô cảm thấy bất an.

“Cạch”

Người phụ nữ đậy nắp son môi lại, liếc nhìn Tang Du đang nắm chặt quai túi sách. Sau đó, cô ta cũng bật điện thoại lên để kiểm tra thông tin, khi taxi dừng lại và xác nhận đây là xe mình gọi, cô ta tiến lên trước, mở cửa xe.

Tang Du theo sát sau, mở cửa bên kia và ngồi vào trong. Tài xế là một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, ngay khi hai người lên xe, ông ta đã chào hỏi: “Hai cô đi cùng nhau à?”

“Không quen.” Người phụ nữ lục tìm trong túi, lấy ra một gói khăn ướt giữa đống đồ lộn xộn, rút một cái lau tay, “Tài xế, phiền anh đi nhanh lên được không? Tôi phải về nhà gấp.”

“Vâng, không thành vấn đề.” Tài xế cười tươi, “Đây là chuyến cuối cùng của tôi trong đêm nay, sẽ nhanh thôi.”

Tay Tang Du đặt lên tay nắm cửa xe, cô nghiêng đầu hỏi người phụ nữ: “Chị ơi, chị đi đâu vậy? Không biết chúng ta có đi cùng đường không, em cũng hơi gấp.”

Người phụ nữ có vẻ nghĩ rằng cô vừa bị mắng qua điện thoại, nên phải về trường sớm, nhưng thực sự cô ta đang rất gấp, xe từ từ khởi hành, cô ta nói: “Ngõ Nam Thập Nhị, cách trường Nhất Trung khá xa. Em gái, đã khuya thế này rồi, nếu em về muộn hơn một chút, hoặc không về luôn thì cũng không có gì khác biệt.”

Tang Du lắc đầu, nói: “Không, em cũng đi ngõ Nam Thập Nhị.”

Người phụ nữ ngạc nhiên, ngõ Nam Thập Nhị là một khu vực cũ kỹ, hỗn tạp, quản lý lộn xộn, bẩn thỉu đến mức người bình thường có khi cả đời chả dám đặt chân đến.

Trong chốc lát, ánh mắt cô ta nhìn Tang Du càng thêm kỳ lạ, đang định nói gì đó, thì tài xế xen vào:

“Ha ha, vậy thì tốt, cùng đường đi cho tiện.”

Nhạc trong xe là một bài hát tiếng Anh, phát âm Mỹ nhưng không chuẩn. Một số lời bài hát còn bị nuốt âm và tạp âm làm rối, nghe như được ghi âm bằng thiết bị rẻ tiền trong một ngày mưa bão.

Người phụ nữ nghe một lúc thì bắt đầu nhíu mày. Không biết từ lúc nào bên ngoài đã bắt đầu mưa nhỏ, kính xe mờ một lớp sương mỏng, cộng với điều hòa trong xe, cô cảm thấy một luồng lạnh lẽo rợn người.

Cô nhẹ nhàng xoa xoa cánh tay nổi da gà, hỏi: “Tài xế, có thể đổi bài khác không?”

Tài xế tập trung lái xe, không đáp lại, người phụ nữ lại hỏi lần nữa, ông mới áy náy trả lời: “Xin lỗi cô, tôi chỉ tải có bài này thôi.”

Người phụ nữ chửi thầm một câu, dựa lưng vào ghế và lướt điện thoại, cố gắng chuyển sự chú ý bằng những dòng chữ và màu sắc nhấp nháy trên màn hình.

Đột nhiên có ai đó chạm vào cô, người phụ nữ quay sang nhìn,Tang Du kéo khóa áo đồng phục dài tay ra, hỏi: “Chị, chị có lạnh không? Em có thể cho chị mượn áo.”

Người phụ nữ nắm chặt điện thoại, nói: “Không cần, em mặc đi.”

Tang Du gật đầu, kéo lại áo. Người phụ nữ để ý thấy động tác của cô, một tay Tang Du vẫn đặt trên tay nắm cửa trong xe. Vì được hỏi thăm quan tâm, người phụ nữ hiếm khi tốt bụng hỏi:

“Em gái, em say xe à?”

Tang Du có chút không hiểu tại sao cô ta lại hỏi như vậy, nhưng nhìn tài xế, cô do dự một lúc rồi nói: “Vâng, em hơi say xe.”

Người phụ nữ lục tìm dưới đáy túi, lấy ra một túi nhựa đỏ nhăn nheo đưa cho Tang Du.Tang Du nhìn túi nhựa một cái rồi cảm ơn nhận lấy.

Người phụ nữ cuối cùng cũng tìm được tai nghe Bluetooth, đeo chặt cả hai bên tai. Rõ ràng cô đã chịu đựng đủ với nhạc xe tệ hại này.

Chiếc taxi lắc lư tiến về phía trước, cần gạt nước hoạt động, mưa càng lúc càng nặng hạt, rơi trên thân xe phát ra âm thanh trầm đục. Người phụ nữ có vẻ hơi buồn ngủ, một chiếc tai nghe rơi xuống chân khi cô nghiêng đầu, âm nhạc chói tai lại khiến cô tỉnh táo trở lại, cô hơi bực bội cúi xuống nhặt tai nghe.

Và chính động tác này đã khiến cơn buồn ngủ của cô biến mất không còn dấu vết! Cô hét lên một tiếng, cả người gần như bị bật dậy, Tang Du bị cô làm cho giật mình, vội vàng dùng tay cầm túi đỡ người phụ nữ đang hoảng hốt nghiêng về phía mình.

Tài xế vội hỏi: “Cô ơi, có chuyện gì vậy?”

“……” Người phụ nữ vẫn chưa hoàn hồn, hít thở sâu vài lần mới hơi ngượng ngùng nói, “Không, khi nhặt tai nghe, hình như bị con gì đó cào một cái… làm tôi giật mình.”

“Xin lỗi nhé, tôi sẽ tranh thủ thời gian đi rửa xe.”

Trên màn hình hiện lên một dòng chữ được gõ vội vàng, trong ánh sáng mờ ảo có phần rùng rợn: Tôi vừa bị một bàn tay nắm chặt.

Tang Du nhẹ nhàng lật ngược điện thoại, quay ánh mắt về phía người phụ nữ. Đôi mắt của cô chứa đựng sự bối rối và sợ hãi, cô nắm chặt tay, không dám để ai thấy được chút màu đỏ đó.

Mưa đã nhỏ lại một chút, người phụ nữ nhìn ra cửa sổ. Trong những dòng nước đang chảy xuống, cô thấy có biển báo đường màu xanh đen dưới ánh đèn.

Người phụ nữ lo lắng kéo kéo váy của mình, hỏi: “… Tài xế, đây không phải là đường đi đến ngõ Nam Thập Nhị đúng không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc