Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cứu mạng!! Cô ấy full thân phận..Anh còn dám trêu? Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Giang Trì đứng trước cổng vào nhà ga, sắc mặt tái nhợt, tinh thần như sắp sụp đổ.

Giản Ngô vội hỏi:

“Giang Trì, anh sao vậy?”

“Giản Ngô, em… có phải muốn hủy hôn không?”

“Làm gì có?”

“Vậy sao em không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn?”

Giản Ngô lập tức mở điện thoại kiểm tra, quả nhiên thấy Giang Trì gọi thêm rất nhiều cuộc, nhắn vô số tin.

“Xin lỗi, em để chế độ im lặng, không nghe thấy.”

“Thật sự không phải muốn hủy hôn chứ?”

“Không mà, em đến rồi còn gì.”

Giang Trì cuối cùng cũng thở phào, cảm xúc dần ổn định.

Giản Ngô bất lực cười nhẹ.

Cha mẹ Giang Trì đều là người khuyết tật, trên còn bà nội hơn tám mươi tuổi. Căn nhà họ ở vẫn là ba gian nhà đất truyền từ đời cụ cố, có thể nói là gia đình nghèo nhất làng.

Giang Trì từ nhỏ đã sống lặng lẽ, tự ti. Dù thi đỗ đại học nhưng chỉ là cao đẳng hạng ba, học phí còn do cô giúp đỡ. Tốt nghiệp rồi vẫn không tìm được việc, ngày ngày chạy giao đồ ăn.

Trong thời đại cái gì cũng nhìn vào tiền, nhà họ Giang muốn cưới được một cô dâu ra hồn còn khó hơn lên trời.

Dù bề ngoài cô chỉ là một thôn nữ bỏ học cấp ba, nhưng ngoại hình ưa nhìn, lại có thể tự lập nơi thành phố, với nhà họ Giang đã là phúc đức mấy đời mới cưới được.

Vì thế vừa đủ tuổi kết hôn hợp pháp, gia đình Giang Trì liền liên tục giục giã đăng ký kết hôn, sợ cô chạy theo người đàn ông khác!

Chỉ khi cầm được giấy đăng ký kết hôn trong tay, cả nhà họ mới yên tâm.

Nhưng giờ giấy kết hôn tạm thời không làm được, Giản Ngô cũng không biết nên bịa lý do gì để trì hoãn.

Gia đình họ Giang nào chịu nổi chuyện liên quan đến nhân vật tầm cỡ như Phó Tư Giám.

Nếu cô nói thật, không biết sẽ kích thích họ đến mức nào, đành giấu được lúc nào hay lúc đó.

Đúng lúc này loa phát thanh vang lên báo tàu.

“Đi thôi, tới giờ kiểm vé rồi.”

Trên tàu hỏa.

Giản Ngô nhận được tin nhắn từ trợ lý Logan.

[jessie, cô thật sự muốn gả cho Giang Trì à? Không thấy quá thiệt cho mình sao!]

[Nếu là để trả ơn chút ân huệ nhỏ năm xưa của bà nội Giang Trì, bao năm nay cô giúp họ quá đủ rồi.]

Giản Ngô đọc xong, trả lời:

[Quân tử trọng lời hứa, không dối trời.]

[Năm đó cô mới sáu tuổi, bà nội Giang Trì dụ cô lớn lên làm cháu dâu, rõ ràng là bắt nạt trẻ con, cô đâu cần giữ lời!]

Giản Ngô chỉ cười nhạt, không đáp.

Thứ cô sợ nhất đời này… chính là lời hứa không được thực hiện.

Năm cô bốn tuổi, từng có một người nói với cô:

“Anh nhất định sẽ sống để đi gặp em!”

Nhưng đến nay… người ấy vẫn chưa từng xuất hiện.

Cô sợ mình sẽ mãi không đợi được người đó, nên chưa bao giờ dám xem lời hứa là trò đùa.

Dù chỉ là lời trẻ con năm nào, cô cũng sẽ nghiêm túc thực hiện.

[jessie, tỷ phú số một Lan Thành Phó Tư Giám đã liên hệ đội chúng ta, muốn mời cô chữa chân cho anh trai thứ ba của anh ta.]

Giản Ngô không cần suy nghĩ:

[Không nhận!]

[Ồ? Thần y jessie đột nhiên không còn “lương y như từ mẫu” nữa à?]

Lỡ hắn biết cô chính là jessie, rồi đòi chia cả thu nhập hôm qua thành tài sản chung vợ chồng thì sao?

Trớ trêu thay, hôm qua cô còn kiếm nhiều hơn hắn hai tỷ, chia ra thì thiệt to!

Lúc hoàng hôn buông xuống.

Hai người cuối cùng cũng về đến làng Minh Khê.

Nhà họ Giang gần cổng làng hơn, theo phép lịch sự, Giản Ngô đi cùng Giang Trì về nhà anh trước để chào hỏi trưởng bối.

Cảnh tượng trước mắt khiến họ sững sờ.

Ngôi nhà họ Giang vốn xưa nay tiêu điều vắng lặng, hôm nay lại náo nhiệt như trẩy hội. Hàng chục chiếc xe sang đậu kín trước cổng, trong sân chật kín người, thậm chí còn có phóng viên vác máy quay theo sát.

Dân làng trèo cả lên tường, lên cành cây xem náo nhiệt, xì xào bàn tán.

Tưởng nhà có chuyện lớn, Giang Trì vội chen qua đám đông lao vào sân.

Chưa kịp mở miệng, một cặp vợ chồng trung niên ăn mặc sang trọng bỗng xông tới ôm chầm lấy anh khóc nức nở.

“Con trai! Ba mẹ tìm con khổ quá… hu hu…”

Giản Ngô cũng định theo vào, nhưng đám đông bất ngờ dồn về giữa sân. Cô còn chưa nhìn rõ chuyện gì đã bị ép bật ra ngoài cổng.

Một đám dân làng vây quanh, mồm năm miệng mười nói với cô:

“Giản Ngô, cô còn chưa biết à?”

“Giang Trì hóa ra là đứa trẻ nhà họ Giang mua từ tay buôn người, giờ cha mẹ ruột tìm tới rồi!”

“Thấy mấy chiếc xe sang kia không? Giang Trì vốn là thiếu gia nhà giàu đấy!”

Giản Ngô không khỏi kinh ngạc — tình tiết trong phim truyền hình… vậy mà xảy ra ngay bên cạnh mình.

“Giản Ngô, giờ cô có hối hận vì chưa đăng ký kết hôn sớm không?”

“Trước kia là Giang Trì với cao cô, giờ người ta thành thiếu gia hào môn rồi, còn thèm cô nữa sao?”

“Sau này Giang Trì chắc chắn sẽ cưới tiểu thư nhà giàu. Cô chỉ là thôn nữ bỏ học cấp ba, lại còn tiếng xấu, hết cửa rồi.”

Giản Ngô cạn lời, dứt khoát quay về nhà mình trước.

Nhà cô cách nhà họ Giang hai con hẻm. Dân làng đều chạy sang xem náo nhiệt cả, con hẻm vắng tanh.

Cô một mình đi vào trong. Đến khúc rẽ, bất ngờ va sầm vào một bóng người cao lớn…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc