Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cửu Gia, Phu Nhân Ngài Lại Đi Bày Sạp Bói Rồi Chương 7: Thẩm Cửu Gia Là Ai

Cài Đặt

Chương 7: Thẩm Cửu Gia Là Ai

Cũng chỉ có kiểu người không biết gì như tiểu thiên sư mới dám thong dong và ngang ngược như vậy thôi.

Ông ta chần chừ không biết có nên chào hỏi Thẩm Nghiên Trần hay không, lại chỉ thấy đối phương đi vào cửa mua hết toàn bộ tiền giấy.

Giang Trọng Thanh sững sờ.

Ông ta nhớ hôm nay nhà họ Thẩm có một buổi thông báo tin mới, tổ chức tại khách sạn cách đây mười cây.

Có thế nào thì ông ta cũng không ngờ được Thẩm Nghiên Trần chạy đường xa như thế chỉ để mua một đống tiền giấy.

Hơn nữa còn là đích thân đi mua.

Lẽ nào cửa hàng nhỏ này có huyền cơ gì đó?

Bước ra khỏi cửa hàng, Lộ Nhân mở cửa xe đằng sau giúp Thẩm Nghiên Trần.

Thẩm Nghiên Trần cúi người ngồi vào trong, đột nhiên bảo: “Tốt nhất cậu nên nghe lời cô ấy, dẫn bạn gái cậu đi khám đi.”

Lộ Nhân tốn mất vài giây mới phản ứng lại được gia nhà mình đang ám chỉ lời nói của tên lừa đảo ban nãy, anh ta nhìn về phía đối phương với vẻ khó tin: “Gia, từ khi nào ngài còn tin vào cái nghề lừa đảo như bói toán này vậy?”

Khóe miệng của Thẩm Nghiên Trần nhếch lên một độ cung khó mà phát hiện được: “Bây giờ.”

Lộ Nhân: “?”

Con nhỏ vừa rồi lén lút hút sát khí trên người anh đã khiến cảm giác mệt mỏi nặng nề trên người anh đều biến mất hết.

Quả nhiên đúng như lời lão thiên sư kia nói, năm nay anh sẽ gặp được quý nhân ở chỗ này.

Từ nay về sau, anh không cần phải bị sát khí trên người tra tấn nữa.

Mua giấy bùa và chu sa xong, Hạ Sênh mượn dùng chiếc bàn trong tiệm để vẽ bùa giải ách cho Giang Trọng Thanh, sau đó hai người lại quay về xe.

Ông ta thay đổi tuyến đường đột xuất, mà tên tài xế đó đã uống say không nhìn thấy rõ biển số xe, đại khái là trông thấy một chiếc xe giống loại của ông ta nên mới đâm thẳng vào.

Cũng may ông ta đã cho người sắp xếp ở bên đó, sau khi chiếc xe gây án bắt đầu hành động đã lập tức kêu người chặn đường giảm xóc.

Chủ xe bị đâm cũng không bị thương gì cả mà chỉ có con xe bị đâm hỏng.

Trải qua chuyện này, bây giờ Giang Trọng Thanh đã hoàn toàn coi Hạ Sênh thành đại sư, thái độ cũng tôn trọng hơn trước đây.

Hạ Sênh thắt dây an toàn vào, bảo: “Tìm một nhà nghỉ cỡ năm mươi đồng một đêm rồi thả tôi xuống là được.”

Tạm thời cô vẫn chưa định về nhà họ Hạ.

Giang Trọng Thanh sững sờ khoảng vài giây, ông ta hỏi lại để xác nhận: “Cô quả thật định thuê nhà nghỉ năm mươi đồng một đêm sao?”

Vừa rồi tiểu thiên sư mới giúp ông ta xong, thù lao tận một trăm vạn tệ.

Ở nhà nghỉ năm mươi đồng có phải quá khó coi rồi không?

Hạ Sênh nghiêm túc gật đầu: “Chắc chắn.”

Hôm nay cô chỉ kiếm được có một trăm đồng, giá cả ở thủ đô lại đắt, cô phải chi tiêu tiết kiệm mới được.

Giang Trọng Thanh im lặng một lúc rồi hỏi: “Tiền mà hôm nay tôi trả cho cô, cô dự định sử dụng như thế nào?”

Hạ Sênh: “Góp lại, đợi góp được nhiều sẽ quyên góp một phần.”

Linh hồn của cô không ổn định, sư phụ nói đường sinh mệnh của cô ngắn, cần phải làm nhiều việc thiện hơn, tích đức nhiều hơn thì mới có thể sống lâu được.

Vì vậy mà trước đây mỗi lần kiếm được tiền, cho dù ít hay là nhiều, cô đều sẽ quyên góp một nửa để đổi lấy công đức.

Giang Trọng Thanh ngạc nhiên.

Hôm nay tiểu thiên sư kiếm được một trăm vạn tệ, vậy mà chỉ giữ lại có một tí tiền như vậy cho mình tiêu thôi sao?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc