Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cửu Gia, Phu Nhân Ngài Lại Đi Bày Sạp Bói Rồi Chương 27: Cô Đừng Tới Đây

Cài Đặt

Chương 27: Cô Đừng Tới Đây

Ban ngày nghe Hạ Sênh nói những lời đó, hiện giờ anh ta không thể không tránh né sinh ra mấy phần sợ hãi.

Bóng dáng kia vốn ngửa đầu, như đang ngửi thứ gì đó.

Có lẽ là không có được thứ mình muốn, bỗng nhiên đầu quỷ ảnh kia tách ra từ giữa, xoay tròn 90 độ, lấy độ cong vô cùng quỷ dị cúi đầu nhìn chăm chú anh ta

Cuối cùng Thẩm Trạch cũng thấy rõ gương mặt kia.

Trên gương mặt đó căn bản không có ngũ quan, tất cả đều là ngũ quan nghiền nát và thít nát ghép lại thành làn da, tròng mắt treo ở trên mặt nhìn chằm chằm anh ta, nhìn vô cùng đáng sợ.

Mẹ kiếp mẹ kiếp!

Con mẹ nó đúng là ma!

Thẩm Trạch cảm thấy trái tim của mình đều sắp nổ mạnh, há miệng muốn cầu cứu, nhưng mà dốc hết toàn lực gào rống đều không phát ra chút âm thanh nào.

Tay chân cũng như nặng ngàn cân, căn bản không nghe sai bảo.

Cả người ngoại trừ đầu óc tỉnh táo, những chỗ khác đều như đình công.

Người nào có thể tới nói cho anh ta, hiện giờ anh ta chỉ đang nằm mơ thôi không?

“Vì sao không có?” Quỷ ảnh lẩm nhẩm, khom lưng dán sát lại gần anh ta, dường như đang kiểm tra: “Vì sao không ăn được…”

Trên người quỷ ảnh tản ra mùi tanh tưởi của thi thể thối, khiến người ta cảm thấy buồn nôn.

Thẩm Trạch: “Cô đừng tới đây a a a a!!!”

Thẩm Trạch sợ tới mức hồn đều sắp mất đi, suýt nữa ngất đi.

Mà ngay khi quỷ ảnh sắp chạm vào đôi má của anh ta, bỗng nhiên quỷ ảnh kêu thảm một tiếng, đôi tay khô héo kia lập tức bắt đầu thiêu đốt.

Thẩm Trạch hoảng sợ, khi nhận thấy cơ thể mình có khả năng nhúc nhích, lập tức ôm lấy chăn điên cuồng lùi về sau, lui vào trong góc.

Anh ta nhìn chằm chằm quỷ ảnh kia, chỉ thấy ngọn lửa màu xanh vừa rồi còn thiêu đốt ngón tay đối phương đã lan tràn khắp cơ thể cô ta, nhưng mà mấy giây sau, lập tức cắn nuốt hết cô ta.

Tiếng trái tim đập điên cuồng “thình thịch” như đánh trống vang lên bên tai, rất lâu sau Thẩm Trạch mới lấy lại bình tĩnh.

Thứ gì đó trong túi áo ngủ đang nóng lên, anh ta lấy ra xem, phù văn trên lá bùa trừ tà kia đã bị đốt đến cháy đen, lá bùa cũng nhăn nhúm.

Lúc trước Thẩm Trạch không tin quỷ thần, nhưng mọi chuyện vừa mới xảy ra đều khiến anh ta không dám không tin.

Anh ta vội vã lấy điện thoại, gọi điện cho Hạ Sênh, giọng nói kèm theo run rẩy sống sót sau tai nạn:

“Đại đại đại đại…”

Hạ Sênh như sớm đã đoán được anh ta sẽ gọi điện tới, dựa vào đầu giường bình tĩnh nói:

“Ừm, hít sâu trước.”

Thẩm Trạch nghe theo lời Hạ Sênh nói, hít sâu một hơi.

Hạ Sênh hỏi: “Cảm xúc ổn định hơn chút nào chưa?”

Thẩm Trạch: “Hình như tốt hơn chút…”

… Có cái rắm!

Vẫn rất sợ hãi!

Thẩm Trạch tự xưng là ngoại trừ chú chín ra thì không sợ trời không sợ đất, hiện giờ cũng cảm thấy mình sắp khóc tới nơi!

“Tiểu thiên sư! Tối nay tôi đã gặp ma! Cô ta muốn ăn tôi! Cô không biết đâu, đôi mắt cô ta to như bóng đèn, treo ở trên mặt, còn lung lay một cái máu như gió bão bay tới mặt tôi!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc