Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cửu Gia, Phu Nhân Ngài Lại Đi Bày Sạp Bói Rồi Chương 25: Đừng Chạm Linh Tinh

Cài Đặt

Chương 25: Đừng Chạm Linh Tinh

Trên mặt Hạ Sênh không có chút thay đổi cảm xúc nào, nói: “Xin chào, tôi muốn để mẹ tôi thử bộ đồ này.”

Nhân viên cửa hàng trợn trừng mắt: “Tôi nói trước một câu, bộ quần áo này có giá một vạn hai.”

Sau khi nói xong, lại nhìn quần áo giá rẻ trên người Hạ Sênh và Phương Dung, nói với điều ngụ ý.

Phương Dung bị ánh mắt của nhân viên cửa hàng làm cho trong lòng không thoải mái, kéo tay Hạ Sênh nhỏ giọng nói:

“Sênh Nhi, chúng ta đến cửa hàng khác xem đi.”

Nhân viên cửa hàng không nghe rõ Phương Dung nói gì, nhưng chỉ nhìn dáng vẻ sợ hãi rụt rè của bà thì biết bà là chuẩn bị rời đi, lộ ra châm chọc “quả nhiên là như vậy”.

“Ra cửa xuống lầu qua đường cái, đối diện chợ bán sỉ có bày hàng vỉa hè, hai người có thể đến đó nhìn xem, nơi đó có lẽ rất thích hợp với hai người.”

Phương Dung lại càng xấu hổ, kéo Hạ Sênh muốn rời đi.

Hạ Sênh nắm lấy tay mẹ mình trấn an, đang định nói gì đó một nhân viên cửa hàng khác đi tới:

“Phu nhân, ngại quá, Tiểu Chu là nhân viên mới tới trong tiệm chúng tôi, có khả năng phục vụ không phải rất chu đáo.”

Nhân viên cửa hàng nói xong, ánh mắt ra hiệu cho Tiểu Chu tránh ra trước, sau đó cầm lấy bộ đồ mới được Tiểu Chu treo lên lần nữa xuống, nói với Hạ Sênh:

“Nếu mẹ cô thích bộ đồ này mà nói, có thể đến phòng thử quần áo bên này thử xem.”

Phương Dung xấu hổ nói: “Nhưng mà chúng tôi không có nhiều tiền như vậy…”

Thái độ của nhân viên cửa hàng này rất tốt, trên mặt luôn là tươi cười, vô cùng thân thiện nói:

“Không sao, không mua có thể thử xem.”

Tiểu Chu ở bên cạnh bị tiền bối răn dạy, trong lòng có chút không phục, thấy tiền bối còn muốn để Phương Dung thử đồ, lại càng không phục, nhỏ giọng nói:

“Chị Chu, chị để bọn họ thử làm gì, dù sao bọn họ cũng không mua nổi.”

Đợi chị Chu cầm lấy quần áo ra, Tiểu Chu thấy Hạ Sênh không giống như đang làm bộ mà thật sự muốn mua những bộ đồ này, lập tức ân cần tiến đến trước mặt Hạ Sênh, tươi cười trên mặt còn xán lạn hơn hoa cúc.

“Cô gái này cô đúng là tinh mắt, mấy bộ đồ này vừa nhìn là biết thích hợp với mẹ cô, để tôi thanh toán cho cô.”

Làm tiêu thị đều tính phần trăm, Hạ Sênh mua nhiều đồ như thế, nhân viên phụ trách thanh toán sẽ được trích phần trăm một ngàn.

Phải biết rằng thời gian thực tập của bọn họ lương thử việc mới hơn 2000, khoản tiền này không tính là ít đối với Tiểu Chu.

Gương mặt Hạ Sênh hơi lạnh lùng: “Không cần.”

Từ chối xong, cô nhìn về phía chị Chu: “Làm phiền cô thanh toán giúp tôi.”

“Không phiền phức, cần như vậy.”

Chị Chu mỉm cười đáp lại, dẫn Hạ Sênh đi tới quầy thu ngân.

Tiểu Chu nghiến răng, không cam lòng.

Trước khi Hạ Sênh rời đi còn quay đầu nhìn Tiểu Chu một cái: “Đúng rồi, nhắc nhở cô một câu, đừng chạy quá nhanh trong tiệm.”

Tiểu Chu không rõ chân tướng, nhìn mấy người đi xa tức giận kìm nén trong lòng càng lúc càng lớn.

Đôi mẹ con này đúng là mắc bệnh thần kinh, ăn mặc thành như vậy đi dạo ở cửa hàng to, không phải cố ý đùa giỡn cô ta sao?

Còn có chị Chu, rõ ràng hai người kia là khách hàng cô ta nhìn thấy trước, vậy mà đoạt khách hàng của cô ta!

Rõ ràng phần trăm mấy ngàn tệ này là của cô ta!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc