Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cửu Gia, Phu Nhân Ngài Lại Đi Bày Sạp Bói Rồi Chương 21: Mười Phần

Cài Đặt

Chương 21: Mười Phần

Giang Trọng Thanh là khách quen ở đây, cơ bản là quen thuộc tất cả món ăn ở nhà hàng này.

Đương nhiên nhân viên phục vụ cũng biết rõ ông ta không có khả năng là vì không biết quy củ của nhà hàng bọn họ mới cố ý gọi mười phần chín.

Nhân viên phục vụ vội vàng giải thích: “Giang tiên sinh, ngại quá, vừa rồi là lỗi của tôi, tôi sẽ bảo nhà bếp chuẩn bị thịt bò mười phần chín cho ngài và vị phu nhân này.”

Đợi đồ ăn của ba người được đưa tới, nhân viên phục vụ lập tức cầm thực đơn đi ra ngoài.

Phương Dung nhìn về phía Giang Trọng Thanh, nói: “Cảm ơn.”

Bà có thể nhìn ra được vừa rồi Giang Trọng Thanh là đang giải vây thay mình.

Giang Trọng Thanh mỉm cười nói: “Cảm ơn cái gì, tôi vừa khéo cũng muốn ăn thịt bò mười phần chín mà thôi, ai biết nhà hàng này ngay cả chín hết cũng không có, tôi chỉ có thể bắt bọn họ thêm mà thôi.”

Hạ Sênh: “Không cần, ông cứ cầm tiền đi quyên góp là được. Ông vốn nên chết đi vào ngày hôm qua, tuy hiện giờ tránh thoát kiếp nạn, nhưng Thiên Đạo sẽ đánh xuống chút tai họa nhỏ.”

“Ông quyên tiền nhiều tích cóp công đức, cũng có thể tránh đi những ác báo này.”

Giang Trọng Thanh: “Tôi quyên góp bao nhiêu thì thích hợp?”

“Quyên góp bao nhiêu là tùy vào ông, không có giới hạn.”

“Được, tôi đã hiểu.”

Giang Trọng Thanh đáp, chuẩn bị sau khi trở về sẽ quyên góp một phần tư số tiền trong tài khoản của ông ta.

Ăn được một nửa, Hạ Sênh đứng dậy đi vệ sinh.

Toilet cơ bản đã chật người, vừa vặn chỉ còn gian cuối cùng không có ai.

Cô đẩy cửa ra đi vào, chỉ một lát sau lại có hai thiếu nữ đi vào toilet.

“Duy Duy, hình như đều có người, chúng ta đến dưới lầu xem đi?”

Một nữ sinh khác đáp: “Đến dưới lầu quá tốn thời gian, anh họ mình còn đang ở cửa đợi mình.”

“Cũng đúng. Duy Duy, sao mình cảm thấy gần đây cậu đẹp hơn vậy?”

Trong giọng nói của nữ sinh gọi là Duy Duy có mấy phần đắc ý: “Không có mà, mình vẫn luôn như vậy thôi.”

“Vậy sao? Nhưng mà mình cảm thấy cậu thay đổi thật nhiều. Gần đây trong đoàn có người lan đồn nói cậu đi phẫu thuật thẩm mỹ…”

“Sao mình có thể phẫu thuật thẩm mỹ được?” Giọng nói của Duy Duy cao hơn chút: “Mình thấy những người đó chính là ghen tị với mình! Những lời này là ai nói vậy? Mình sẽ xé nát miệng cô ta!”

Rõ ràng là một nữ sinh khác cũng không muốn khơi mào tranh cãi, ấp úng nói: “Cụ thể mình cũng không rõ lắm, cũng chỉ mơ hồ nhớ có người từng thảo luận trong đoàn thôi.”

Duy Duy còn muốn nói gì đó, thấy Hạ Sênh ra khỏi toilet lập tức đẩy Hạ Sênh ra đi vào.

Hạ Sênh cảm nhận được trên người Duy Duy có hơi thở khác thường, vốn muốn giúp cô ta xem tướng, nhưng thấy cô ta không lễ phép như vậy thì không làm nữa.

Mệnh có thể tính có thể không, nói cũng có thể có cũng có thể không.

Có một số người, vẫn là phải ăn chút thiệt mới có thể thu liễm.

Đi ra khỏi toilet, Hạ Sênh chú ý tới trên hành lang có một người đàn ông.

Người đàn ông khoảng hơn hai mươi tuổi, gương mặt hơi tái nhợt, cao gầy, dưới đôi mắt có vành đen dày đặc.

Dường như trạng thái tinh thần của anh ta không tốt lắm, nhưng vẫn không che giấu được vẻ đào hoa, vô tư của mình.

Dường như anh ta đang đợi người, nghiêng người dựa vào tường, chán muốn chết lướt di động.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc